Đoàn Phương Uyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” của Hoàng Nhuận Cầm là khúc hoài niệm sâu lắng về tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng nhưng cũng đầy vẻ tiếc nuối. Về nội dung, tác giả đã tái hiện những kỉ niệm thân thương gắn với mái trường như tiếng ve, hoa phượng, lớp học, bạn bè… Qua đó, thể hiện nỗi nhớ da diết về một thời đã xa, đồng thời gợi lên sự trưởng thành và những rung động đầu đời trong tình yêu. Những cảm xúc ấy vừa tươi đẹp, vừa man mác buồn, khiến người đọc dễ đồng cảm. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, giọng điệu linh hoạt, giàu cảm xúc. Hình ảnh thơ gần gũi mà giàu sức gợi, đặc biệt là những chi tiết như “tiếng ve”, “hoa phượng”, “sân trường đêm”… góp phần khắc họa rõ nét không gian học đường. Bên cạnh đó, các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa được sử dụng tinh tế, tạo nên vẻ đẹp giàu chất thơ và chiều sâu cảm xúc. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu nhạc điệu, góp phần làm nổi bật chủ đề hoài niệm về tuổi trẻ. Qua đó bài thơ này đã thành công để lại một dư vị khó quên cho người đọc và cũng đã để lại rất nhiều cảm xúc sâu sắc, trầm lặng.
Câu 2:
Câu nói trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” của James Michener: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” đã gợi ra một bài học sâu sắc về nhận thức và hành động của con người.
Trước hết, câu nói phản ánh một thực tế: có những hành động tưởng chừng vô hại, chỉ để vui đùa, nhưng lại gây ra hậu quả nghiêm trọng đối với người khác. Với những đứa trẻ, việc ném đá chỉ là trò chơi, nhưng đối với lũ ếch, đó lại là sự sống và cái chết. Qua đó, tác giả muốn nhấn mạnh rằng mỗi hành động của chúng ta, dù nhỏ bé, cũng có thể gây tổn thương thật sự cho người khác.
Từ đó, câu nói gửi gắm thông điệp về sự đồng cảm và trách nhiệm. Con người cần biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu cảm xúc và hậu quả mà họ phải chịu đựng. Trong cuộc sống, có những lời nói vô tình, những hành động thiếu suy nghĩ có thể trở thành nỗi đau sâu sắc cho người khác. Đặc biệt, trong môi trường học đường, những hành vi trêu chọc, bắt nạt tưởng như “đùa vui” lại có thể để lại tổn thương lâu dài về tinh thần.
Bên cạnh đó, câu nói còn nhắc nhở mỗi người cần sống nhân ái, biết yêu thương và tôn trọng mọi sinh vật xung quanh. Không chỉ con người mà cả thiên nhiên, động vật cũng cần được bảo vệ. Một xã hội tốt đẹp là xã hội mà con người biết kiềm chế hành vi, sống có trách nhiệm và lòng trắc ẩn.
Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn còn nhiều người thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của người khác. Điều này đòi hỏi mỗi chúng ta phải tự ý thức, rèn luyện nhân cách, suy nghĩ trước khi hành động để tránh gây tổn thương không đáng có.
Tóm lại, câu nói là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm, lòng nhân ái và sự thấu cảm trong cuộc sống. Mỗi người hãy biết sống tử tế hơn, bởi điều ta cho là “đùa vui” có thể là nỗi đau thật sự của người khác.
Câu 1: Thể thơ tự do
Câu 2: PTBĐ: Biểm cảm
Câu 3: -5 hình ảnh, dòng thơ khắc họa những kỉ niệm gắn với trường cũ:
“Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay”
“Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước”
“Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ”
“Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm”
“Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao”
=>>Những kỉ niệm này rất trong sáng, hồn nhiên và đầy cảm xúc. nó gắn với những điều quen thuộc của tuổi học trò như là: tiếng ve, hoa phượng, lớp học, bạn bè. Nhưng nó vẫn mang cái cảm đượm buồn vì những kỉ niệm tuổi học trò khó quên ấy đã trôi qua nhanh như gió và không thể nào trôi ngược dòng lại.
Câu 4:
Biện pháp tu từ nhân hóa " Tiếng ve trong ve xé đôi hồ nước".
Tác dụng:
+ Làm cho câu thơ trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm hơn khiến cho những độc giả bị thu hút bởi câu thơ đặc sắc ấy
+ Nó còn giúp ta gợi lên những kỷ ức đã cũ của tuổi học trò, nhắc nhở chúng ta rằng mùa hè đang đến dần, là mùa mà tuổi học trò phải chia xa
+Qua câu thơ ấy đã thành công thể hiện cảm xúc của tác giả, những nỗi nhớ vô cùng da diết, những điều bâng khuâng và đồng thời có chút day dứt
Câu 5:
Em ấn tượng nhất với hình ảnh:
“Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước”
Vì âm thanh của tiếng ve mà tác giả đã miêu như đã đánh thức một phần kỉ niệm trong em ở thời cấp 2 vô cùng đẹp đẽ. Những kí ức về các bạn học sinh và các thầy cô giáo như chưa được phai mờ, nó vẫn len lỏi ở trong tiềm thức của em- một ký ức vô cùng khó quên. Cảm xúc của em cũng tựa như những cảm xúc của tác giả, những nỗi bâng khuâng và cả sự lưu luyến muốn quay trở lại thời thanh xuân ấy