Lý Nhã Khuyên
Giới thiệu về bản thân
C1: Trong văn bản Bố tôi, người bố hiện lên là một người cha giản dị nhưng giàu tình yêu thương con sâu sắc. Dù sống nơi núi đồi hiểm trở, ông vẫn đều đặn xuống đồng bằng mỗi tuần chỉ để nhận thư của con. Ông trân trọng từng lá thư, xem từng con chữ, chạm vào chúng như chạm vào chính đứa con yêu quý của mình. Dù không biết chữ, ông vẫn khẳng định đầy tự hào: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả”, cho thấy niềm tin và tình phụ tử thiêng liêng. Ông cẩn thận cất giữ tất cả những lá thư, kể cả những lá đầu tiên nét chữ còn non nớt. Khi bố mất, hình ảnh ấy vẫn theo con suốt hành trình cuộc đời. Người bố chính là biểu tượng của tình cha thầm lặng, bền bỉ và cao cả.
C2: Kéo co là một trò chơi dân gian quen thuộc, thường xuất hiện trong các lễ hội và hoạt động tập thể ở trường học. Trò chơi này không chỉ mang tính giải trí mà còn rèn luyện sức khỏe và tinh thần đoàn kết.
Kéo co cần có một sợi dây dài, chắc chắn và một khoảng sân rộng, bằng phẳng. Người chơi được chia thành hai đội có số lượng bằng nhau. Giữa sợi dây buộc một dải vải hoặc đánh dấu làm mốc. Hai đội đứng đối diện nhau, mỗi đội nắm một đầu dây. Khi có hiệu lệnh bắt đầu, hai đội cùng dùng sức kéo dây về phía mình. Đội nào kéo được mốc giữa vượt qua vạch quy định về phía mình trước thì đội đó giành chiến thắng.
Luật chơi yêu cầu các thành viên không được buông tay, không được ngã xuống đất và phải tuân theo hiệu lệnh của người quản trò. Kéo co giúp rèn luyện sức mạnh, sự khéo léo và tinh thần hợp tác giữa các thành viên, vì vậy trò chơi này rất được yêu thích và cần được gìn giữ.