Phan Thị Linh Đoan
Giới thiệu về bản thân
Hệ thống từ láy giúp làm cho hình ảnh và cảm xúc trong bài thơ trở nên sinh động, gợi hình gợi cảm hơn, đồng thời nhấn mạnh sự vất vả, lam lũ của người mẹ và tình cảm yêu thương của người con dành cho mẹ.
Trong tác phẩm “Con lừa và bác nông dân”, nhân vật con lừa để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Khi bị rơi xuống giếng và bị mọi người đổ đất lấp lại, con lừa ban đầu rất hoảng sợ và kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó nó đã bình tĩnh lại và tìm cách tự cứu mình. Mỗi khi đất đổ lên lưng, nó lắc mình cho đất rơi xuống rồi bước chân lên trên. Cứ như vậy, từng xẻng đất lại giúp nó tiến gần hơn đến miệng giếng. Qua hành động đó, con lừa hiện lên là một nhân vật thông minh, kiên trì và không bỏ cuộc trước khó khăn. Nhờ sự bình tĩnh và cố gắng, cuối cùng nó đã thoát ra khỏi cái giếng sâu. Nhân vật con lừa giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, khi gặp khó khăn chúng ta cần bình tĩnh, kiên trì và tìm cách vượt qua thì sẽ đạt được thành công.
Trong cuộc sống, khi gặp khó khăn không nên bỏ cuộc mà phải bình tĩnh, kiên trì và tìm cách vượt qua thì sẽ có thể thoát khỏi khó khăn.
Bác nông dân nghĩ con lừa đã già nên quyết định lấp giếng, còn con lừa thì không bỏ cuộc, lắc đất xuống và bước lên trên để tự cứu mình.
Phân tích nhân vật Thạch Sanh
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, Thạch Sanh là một câu chuyện quen thuộc và giàu ý nghĩa. Nhân vật Thạch Sanh để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng đẹp bởi những phẩm chất đáng quý. Trước hết, Thạch Sanh là người hiền lành, tốt bụng và giàu lòng nhân ái. Dù mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống nghèo khổ dưới gốc đa, chàng vẫn chăm chỉ lao động, sống lương thiện và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Khi bị Lý Thông lừa đi canh miếu, Thạch Sanh vẫn không một lời oán trách. Không chỉ vậy, Thạch Sanh còn là người dũng cảm, tài giỏi. Chàng đã một mình tiêu diệt chằn tinh, cứu dân làng khỏi tai họa; giết đại bàng để cứu công chúa. Những chiến công ấy thể hiện sức mạnh phi thường và tinh thần dũng cảm của chàng. Đặc biệt, Thạch Sanh là người khoan dung và nhân hậu. Dù nhiều lần bị mẹ con Lý Thông hãm hại, chàng vẫn sẵn sàng tha thứ. Khi lên làm vua, Thạch Sanh không trả thù mà còn dùng tiếng đàn để cảm hóa kẻ thù, thể hiện tấm lòng vị tha cao cả. Qua nhân vật Thạch Sanh, truyện cổ tích đã ca ngợi những con người lao động nghèo khổ nhưng lương thiện, dũng cảm và nhân hậu, đồng thời khẳng định niềm tin rằng cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác. Tóm lại, Thạch Sanh là nhân vật tiêu biểu cho vẻ đẹp con người trong truyện cổ tích Việt Nam, để lại cho em nhiều bài học quý giá về cách sống và cách làm người.
Truyện cười dân gian “Đẽo cày giữa đường” đã xây dựng hình ảnh người thợ mộc với những đặc điểm tính cách tiêu biểu, qua đó gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống và làm việc của con người. Trước hết, người thợ mộc là người thiếu chính kiến. Khi bắt tay vào làm việc, anh không có suy nghĩ độc lập, không tin vào hiểu biết và kinh nghiệm của bản thân. Hễ có người đi qua góp ý, anh liền nghe theo ngay mà không suy xét đúng sai. Người bảo đẽo cày to thì anh làm to, người bảo đẽo nhỏ thì anh lại sửa theo, khiến công việc liên tục thay đổi. Bên cạnh đó, người thợ mộc còn là người ba phải, dễ bị tác động bởi ý kiến bên ngoài. Anh không biết chọn lọc lời khuyên phù hợp mà nghe theo tất cả mọi người. Chính sự thiếu kiên định ấy đã khiến sản phẩm cuối cùng trở nên méo mó, không dùng được. Điều này cho thấy anh không có lập trường rõ ràng trong suy nghĩ và hành động. Qua hình ảnh người thợ mộc, truyện dân gian đã phê phán những người không có chủ kiến, làm việc thiếu suy nghĩ, đồng thời nhắc nhở con người cần biết lắng nghe ý kiến người khác nhưng phải có sự chọn lọc, biết suy nghĩ độc lập và tin vào quyết định đúng đắn của mình. Tóm lại, nhân vật người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” là hình ảnh mang tính châm biếm sâu sắc, giúp người đọc rút ra bài học ý nghĩa: trong cuộc sống và công việc, mỗi người cần có chính kiến, không nên a dua, chạy theo ý kiến của người khác một cách mù quáng.
Thuyết minh về luật chơi kéo co ở địa phương em Kéo co là một trò chơi dân gian quen thuộc, thường được tổ chức trong các dịp lễ hội, ngày Tết hoặc sinh hoạt tập thể ở địa phương em. Trò chơi không chỉ mang tính giải trí mà còn thể hiện tinh thần đoàn kết và sức mạnh tập thể. Luật chơi kéo co khá đơn giản. Người chơi được chia thành hai đội với số lượng bằng nhau, thường là từ 5 đến 10 người mỗi đội. Giữa sân có kẻ một vạch mốc, sợi dây thừng dài được đặt sao cho điểm giữa dây trùng với vạch mốc đó. Hai đội đứng đối diện nhau, mỗi đội nắm một đầu dây. Khi có hiệu lệnh bắt đầu của người điều khiển, hai đội dùng hết sức kéo dây về phía mình. Đội nào kéo được đối phương vượt qua vạch mốc đã quy định thì đội đó giành chiến thắng. Trong quá trình chơi, người chơi phải tuân thủ luật lệ, không được buông tay, không được dùng mưu mẹo gian lận hay cản trở đối phương. Trò chơi kéo co giúp rèn luyện sức khỏe, sự dẻo dai và tinh thần đồng đội. Qua đó, mọi người thêm gắn bó, vui vẻ và hiểu được giá trị của sự đoàn kết trong cuộc sống.
Câu 1. Văn bản được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là biểu cảm, kết hợp với miêu tả.
Câu 3. Biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ là điệp ngữ với cụm từ “Tôi về, đi tìm ngoại”. → Tác dụng: Tạo nhịp điệu da diết, ám ảnh cho bài thơ. Nhấn mạnh nỗi nhớ, sự mong mỏi, khắc khoải của người cháu khi trở về tìm ngoại. Thể hiện tình cảm yêu thương sâu nặng và sự gắn bó thiêng liêng giữa cháu và ngoại.
Câu 4. Khổ thơ thứ năm thể hiện sự vỡ òa cảm xúc của người cháu khi tìm được ngoại trong ký ức và trong chính tâm hồn mình. Ngoại không còn hiện hữu bằng hình hài, nhưng vẫn sống mãi trong tình yêu, nỗi nhớ và tâm tưởng của cháu. Đó là sự gặp gỡ bằng cảm xúc, bằng yêu thương sâu lắng. Câu 5.
Qua bài thơ, em rút ra bài học: cần biết trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình bà cháu; hãy yêu thương, quan tâm những người thân khi còn có thể, bởi thời gian trôi qua sẽ không chờ đợi ai.
Câu 6. (Đoạn văn 5–7 dòng) Bài thơ “Thưa ngoại con mới về” gợi cho em nhiều xúc động sâu sắc. Hình ảnh người cháu trở về tìm ngoại giữa khung cảnh vắng lặng khiến em cảm nhận rõ nỗi cô đơn và mất mát. Ngoại tuy đã khuất nhưng vẫn hiện diện trong ký ức và tình yêu thương của cháu. Bài thơ nhắc em phải biết trân quý những giây phút được ở bên ông bà, cha mẹ. Tình cảm gia đình là điều thiêng liêng, bền chặt và không gì có thể thay thế được.