Trần Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã xây dựng hình ảnh người thợ mộc như một bài học sâu sắc về cách làm việc và cách suy nghĩ của con người trong cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả phê phán thói thiếu chủ kiến, dễ dao động trước ý kiến của người khác. Người thợ mộc là người chăm chỉ và có ý thức làm ăn. Anh ta dốc hết vốn trong nhà để mua gỗ, mở cửa hàng ngay bên vệ đường, mong muốn làm nghề đẽo cày để kiếm sống. Điều đó cho thấy anh là người chịu khó lao động, có ước mơ và mong muốn cải thiện cuộc sống bằng chính sức lực của mình. Đây là một phẩm chất đáng quý. Tuy nhiên, nhược điểm lớn nhất của người thợ mộc là không có chính kiến. Khi có người góp ý đẽo cày to, anh nghe theo. Có người khác bảo phải đẽo nhỏ, anh cũng cho là đúng. Đến khi nghe nói ở miền núi dùng cày cho voi, anh lại tiếp tục thay đổi cách làm. Anh luôn tin rằng ai nói cũng có lí, nhưng lại không biết tự suy nghĩ, cân nhắc hoàn cảnh và mục đích của mình. Chính vì quá nghe theo ý kiến của người qua đường, người thợ mộc liên tục thay đổi cách đẽo cày, khiến sản phẩm không phù hợp với nhu cầu thực tế của bất cứ ai. Cuối cùng, cày làm ra không bán được, vốn liếng cạn kiệt, công sức bỏ ra trở nên vô ích. Kết cục đó là hậu quả tất yếu của sự thiếu suy nghĩ độc lập và lập trường vững vàng. Qua nhân vật người thợ mộc, truyện Đẽo cày giữa đường gửi gắm bài học sâu sắc: trong cuộc sống, con người cần biết lắng nghe ý kiến người khác nhưng không được mù quáng làm theo. Mỗi người phải có chính kiến, biết suy nghĩ, chọn lọc và quyết định phù hợp với hoàn cảnh của mình. Nếu không, dù chăm chỉ đến đâu cũng khó đạt được thành công.