Lục Lan Anh
Giới thiệu về bản thân
bài văn thuyết minh về quy tắc trò chơi dân gian Ô ăn quan:
Ô ăn quan là một trò chơi dân gian quen thuộc của trẻ em ở nhiều địa phương. Trò chơi thường được chơi trên mặt đất hoặc vẽ trên giấy, gồm mười ô dân và hai ô quan ở hai đầu. Mỗi ô dân có năm viên sỏi, ô quan có số lượng nhiều hơn. Hai người chơi lần lượt bốc sỏi trong ô của mình rồi rải đều theo chiều đã chọn. Khi rải hết, nếu ô tiếp theo có sỏi thì tiếp tục bốc, nếu trống thì được ăn sỏi ở ô sau. Trò chơi kết thúc khi hết sỏi, ai ăn được nhiều hơn sẽ thắng. Ô ăn quan giúp rèn luyện tư duy và mang lại niềm vui tuổi thơ.
Câu 1.Văn bản được viết theo thể thơ tự do (số chữ trong các dòng không đều, không gò bó vần luật).
Câu 2.Phương thức biểu đạt chính của văn bản là biểu cảm (kết hợp với miêu tả).
Câu 3.Biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ là điệp ngữ “Tôi về, đi tìm ngoại”.
- Tác dụng: nhấn mạnh nỗi nhớ thương da diết, khắc sâu hành trình trở về trong tâm tưởng của người cháu; thể hiện sự day dứt, xót xa trước sự vắng bóng của ngoại và làm cho cảm xúc bài thơ trở nên liền mạch, ám ảnh.
Câu 4.Khổ thơ thứ năm thể hiện nỗi đau sâu sắc nhất của người cháu: trở về tìm ngoại nhưng chỉ còn lại ký ức và nước mắt. Ngoại đã đi xa, chỉ còn tồn tại trong lòng cháu như một miền thương nhớ không thể nguôi ngoai.
Câu 5.Qua bài thơ, em rút ra bài học:
- Cần trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình bà cháu; hãy yêu thương, quan tâm ông bà khi còn có thể, bởi thời gian trôi qua sẽ không bao giờ quay lại.
Câu 2: Dưới đây là bài văn thuyết minh về quy tắc của trò chơi dân gian “Kéo co”, phù hợp cho học sinh :
Kéo co là một trò chơi dân gian quen thuộc, thường xuất hiện trong các lễ hội và hoạt động tập thể. Trò chơi này cần ít nhất hai đội, mỗi đội có số người bằng nhau. Hai đội đứng đối diện, nắm chặt hai đầu sợi dây thừng, giữa dây có đánh dấu vạch mốc. Khi có hiệu lệnh bắt đầu, các đội dùng sức kéo dây về phía mình. Đội nào kéo được vạch mốc vượt qua ranh giới quy định sẽ giành chiến thắng. Trò chơi không chỉ giúp rèn luyện sức khỏe mà còn đề cao tinh thần đoàn kết và sự phối hợp giữa các thành viên.
Câu 1:Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.
Câu 2:Nhân vật thầy Ha-men được người viết xem là hiện thân cho tình yêu tiếng nói dân tộc.
Câu 3:- Văn bản bàn về ý nghĩa sâu sắc, thông điệp về tình yêu tiếng nói dân tộc và lòng yêu nước của truyện ngắn "Buổi học cuối cùng".
- Nhan đề của văn bản đã trực tiếp nêu bật vấn đề chính mà văn bản muốn bàn luận.
+ "Buổi học đầu tiên": Tên tác phẩm được phân tích.
+ "Tiếng nói dân tộc là hiện thân quê hương": Vấn đề cốt lõi mà bài viết muốn làm rõ.