Phạm Văn Phúc
Giới thiệu về bản thân
Các nhân tố tự nhiên là tiền đề quan trọng vì: Đất đai: là tư liệu sản xuất chủ yếu → quyết định loại cây trồng, vật nuôi và năng suất. khí hậu: (nhiệt độ, mưa, ánh sáng) → quy định mùa vụ, cơ cấu cây trồng. Nguồn nước: đảm bảo tưới tiêu, chăn nuôi, nuôi trồng thủy sản. Sinh vật: cung cấp giống cây, con. Địa hình: ảnh hưởng đến hình thức canh tác và phân bố sản xuất.
→ Vì vậy, tự nhiên quy định khả năng phát triển và sự phân bố của nông nghiệp (trồng gì, nuôi gì, ở đâu).
Cơ cấu kinh tế: sự phân chia và tỉ lệ giữa các bộ phận của nền kinh tế. Theo ngành: chia theo lĩnh vực sản xuất (nông nghiệp, công nghiệp, dịch vụ). Theo thành phần: chia theo hình thức sở hữu (nhà nước, tư nhân, FDI,…). Theo lãnh thổ: chia theo không gian (vùng, miền, địa phương).
Nhân tố kinh tế – xã hội gồm: lao động, thị trường, khoa học – công nghệ, cơ sở hạ tầng, chính sách. Các nhân tố này: Thúc đẩy phát triển nông nghiệp (tăng năng suất, mở rộng sản xuất). Quyết định phân bố sản xuất (trồng – nuôi ở đâu, theo hướng nào
Nguồn lực phát triển kinh tế gồm: Nội lực: vị trí địa lí, tài nguyên, lao động, cơ sở vật chất, chính sách. Ngoại lực: vốn, công nghệ, thị trường, hợp tác quốc tế. Vị trí địa lí: Thuận lợi: giao lưu kinh tế, thu hút đầu tư, phát triển đa ngành, giảm chi phí. Khó khăn: xa xôi, thiên tai, bất ổn → kìm hãm phát triển