Phạm Khánh Linh
Giới thiệu về bản thân
Ai cũng có những kỉ niệm buồn trong tuổi thơ, và đối với em, lần mất đi chú chó nhỏ tên Đốm là trải nghiệm khiến em nhớ mãi. Đốm được nhà em nuôi từ khi em học lớp 3. Nó nhỏ, trắng, mắt lúc nào cũng long lanh và rất quấn em. Mỗi chiều đi học về, em mới chỉ vừa bước vào đến cổng là Đốm đã chạy ra mừng rối rít, cái đuôi vẫy liên tục như chiếc quạt bé xíu. Có hôm em buồn chuyện học, chỉ cần ôm Đốm một lúc là tự nhiên thấy nhẹ lòng.
Một lần, trong lúc sơ ý, em đã mở cổng ra mà không để ý Đốm đang đứng sau. Nó chạy theo chiếc xe đạp của em, rồi bất ngờ lao ra đường. Tiếng phanh gấp vang lên, tiếng chó kêu lên một tiếng ngắn. Em chết lặng. Đốm không còn chạy nhảy trước mặt em nữa. Hôm đó là buổi chiều buồn nhất đời em. Em tự trách mình mãi. Giá như em cẩn thận hơn. Giá như em nhìn sau lưng trước khi mở cổng. Giá như em giữ nó lại thêm một chút…
Những ngày sau đó, mỗi chiều đi học về không còn tiếng chạy lon ton, em cảm thấy căn nhà trống trải vô cùng. Nhưng chính từ sự việc ấy, em hiểu sâu sắc rằng đôi khi chỉ một phút bất cẩn nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả lớn. Sự chăm chú, cẩn thận trong đời sống là điều vô cùng quan trọng.
Trải nghiệm đó rất buồn, nhưng đã dạy em bài học đáng giá: phải luôn suy nghĩ trước khi hành động, phải biết trân trọng những gì mình đang có. Và em đã trưởng thành hơn từ chính giọt nước mắt của ngày hôm đó.
Câu 1:Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại. Câu 2: Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên giữa rừng già trên sườn núi cao, trải qua nắng lửa mùa hè, mưa dông, gió thu và cái lạnh mùa đông.
Câu 3: 2 từ láy trong đoạn văn: -xù xì: gợi tả bề mặt không bằng phẳng, gồ ghề. -cheo leo: gợi tả trạng thái chênh vênh, khó vững chắc.
Câu 4: Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại: -Đồ vật/cây cối được nhân hóa như con người: có suy nghĩ, cảm xúc, biết sợ hãi, biết yêu mẹ. -Có thể nói chuyện, tâm sự, mơ ước giống như con người.
Câu 5: Bài học rút ra:
-Phải dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn. -Phải tự lập, mạnh mẽ đối mặt với thử thách để trưởng thành. -Mỗi người rồi cũng phải tự mình bước vào cuộc sống mới, không thể mãi dựa vào cha mẹ.