Giáp Tuấn Kiệt 10/09/2014

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Giáp Tuấn Kiệt 10/09/2014
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Nông nghiệp: Công cụ bằng sắt và sức kéo trâu bò được sử dụng phổ biến. Người dân biết đắp đê phòng lụt, phát triển thủy lợi và kỹ thuật thâm canh lúa nước (trồng 2 vụ/năm).

Thủ công nghiệp: Các nghề truyền thống như đúc đồng, làm gốm, dệt vải tiếp tục phát triển với kỹ thuật cao hơn. Xuất hiện thêm các nghề mới như làm giấy, làm thủy tinh, xẻ gỗ đóng thuyền.

Thương nghiệp: Việc trao đổi hàng hóa tại các chợ làng, chợ huyện và các trung tâm lớn như Luy Lâu, Long Biên diễn ra nhộn nhịp. Có sự giao thương với thương nhân các nước láng giềng.

b. Tập quán ở nhà sàn: Phù hợp với địa hình vùng sông nước, kênh rạch và mùa lũ.

Văn hóa sông nước: Sử dụng ghe, xuồng làm phương tiện đi lại và vận chuyển chủ yếu.

Sản xuất: Nghề trồng lúa nước, đánh bắt thủy hải sản và các nghề thủ công như làm gốm, kim hoàn.

Tín ngưỡng, tôn giáo: Sự ảnh hưởng của Phật giáo và Ấn Độ giáo trong kiến trúc chùa chiền, các tác phẩm điêu khắc và một số lễ hội dân gian.

Trang phục: Một số nét tương đồng trong cách sử dụng trang phục mỏng, nhẹ phù hợp với khí hậu nóng ẩm (như tiền thân của áo bà ba hay khăn rằn).

a. Khí hậu: Hình thành ở nơi có nhiệt độ trung bình năm cao (trên 20 độ C) lượng mưa nhiều (thường trên 1500mm/năm)

Cấu trúc: Rừng rất rậm rạp, có cấu trúc nhiều tầng (thường từ 3 đến 5 tầng: tầng vượt tán, tầng tán chính, tầng dưới tán, tầng cây bụi và tầng thảm cỏ).

Thực vật: Cây xanh quanh năm, có nhiều loài cây thân gỗ lớn, dây leo chằng chịt, các loại tầm gửi, phong lan bám trên thân cây.

Động vật: Hệ động vật cực kỳ phong phú và đa dạng, gồm nhiều loài sống trên cây (khỉ, vượn, sóc...), các loài thú lớn (hổ, báo, voi...), các loài chim, côn trùng và bò sát

b. Ngăn chặn các hoạt động phá rừng, đốt rừng làm nương rẫy trái phép.

Khai thác hợp lý tài nguyên rừng đi đôi với việc trồng rừng mới, phủ xanh đất trống đồi trọc.

Xây dựng các khu bảo tồn thiên nhiên, vườn quốc gia để bảo vệ các hệ sinh thái và loài quý hiếm.

Tuyên truyền, giáo dục nâng cao ý thức của người dân về tầm quan trọng của rừng đối với môi trường và đời sống.

Thực hiện nghiêm các quy định của pháp luật về bảo vệ và phát triển rừng.

a. Về chính trị: Chia nước ta thành các quận, huyện; cử người Hán sang cai trị trực tiếp từ cấp quận đến cấp huyện.

Về kinh tế:

Bắt nhân dân ta phải nộp nhiều loại thuế vô lý (như thuế muối, thuế sắt).

Bắt cống nạp các sản vật quý hiếm (vàng, bạc, ngọc trai, ngà voi...) và những người thợ khéo tay.

Về văn hóa (Đồng hóa): Ép buộc nhân dân ta phải theo phong tục, tập quán, tiếng nói và luật pháp của người Hán để xóa bỏ văn hóa người Việt.

b. Về hoạt động kinh tế, cả vương quốc Chăm-pa và Phù Nam đều lấy nông nghiệp làm nền tảng, chủ yếu là trồng lúa nước và chăn nuôi. Tuy nhiên, người dân Chăm-pa còn nổi tiếng với các nghề thủ công như làm gốm, đóng thuyền và khai thác lâm sản, trong khi người Phù Nam lại rất mạnh về thương mại đường biển, biến thương cảng Óc Eo trở thành trung tâm giao thương sầm uất với các nước phương Tây. Về tổ chức xã hội, cả hai quốc gia đều có sự phân chia tầng lớp rõ rệt. Xã hội Chăm-pa bao gồm vua, quý tộc, tu sĩ và dân tự do; còn xã hội Phù Nam gồm có quý tộc, tu sĩ, thương nhân và thợ thủ công. Điểm chung lớn nhất là cả hai vương quốc đều chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ văn hóa Ấn Độ và có tầng lớp nô lệ thấp kém nhất trong xã hội.

a. Về chính trị: Chia nước ta thành các quận, huyện; cử người Hán sang cai trị trực tiếp từ cấp quận đến cấp huyện.

Về kinh tế:

Bắt nhân dân ta phải nộp nhiều loại thuế vô lý (như thuế muối, thuế sắt).

Bắt cống nạp các sản vật quý hiếm (vàng, bạc, ngọc trai, ngà voi...) và những người thợ khéo tay.

Về văn hóa (Đồng hóa): Ép buộc nhân dân ta phải theo phong tục, tập quán, tiếng nói và luật pháp của người Hán để xóa bỏ văn hóa người Việt.

b. Về hoạt động kinh tế, cả vương quốc Chăm-pa và Phù Nam đều lấy nông nghiệp làm nền tảng, chủ yếu là trồng lúa nước và chăn nuôi. Tuy nhiên, người dân Chăm-pa còn nổi tiếng với các nghề thủ công như làm gốm, đóng thuyền và khai thác lâm sản, trong khi người Phù Nam lại rất mạnh về thương mại đường biển, biến thương cảng Óc Eo trở thành trung tâm giao thương sầm uất với các nước phương Tây. Về tổ chức xã hội, cả hai quốc gia đều có sự phân chia tầng lớp rõ rệt. Xã hội Chăm-pa bao gồm vua, quý tộc, tu sĩ và dân tự do; còn xã hội Phù Nam gồm có quý tộc, tu sĩ, thương nhân và thợ thủ công. Điểm chung lớn nhất là cả hai vương quốc đều chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ văn hóa Ấn Độ và có tầng lớp nô lệ thấp kém nhất trong xã hội.