Nguyễn Thị Ngọc Mai

Giới thiệu về bản thân

tôi là Nguyễn Thị Ngọc Mai, hiện tại là HS lớp 6B : cô Mơ, học tại ThCS Hương Lạc số 2
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a) 8: VIII

15: XV

24: XXIV

b) Các bội nhỏ hơn 10 của 3:

0; 3; 6; 9

A = 1 + 4  + 42 + 43 + ... + 42023 +  42024

A = 40 + 41 + 42 + 43 + ... +42023 + 42024 

Xét dãy số: 0; 1; 2; 3; ...; 2023; 2024

Dãy số trên là dãy số cách đều với khoảng cách là: 1 - 0 = 1

Số hạng của dãy số trên là: (2024 - 0) : 1  +  1 = 2025 (số hạng)

Vậy A có 2024 hạng tử. Vì 2025 : 3  = 675

Nếu nhóm 3 hạng tử liên tiếp của A thành một nhóm, A sẽ là tổng của 675 khi đó ta có:

A = (1 + 4 + 42) + (43 + 44 + 45) +...+ (42022 + 42023 + 42024)

A = (1 + 4+ 42) + 43.( + 4 + 42) + ... + 42022.(1 + 4 + 42)

A = (1 + 4 + 42).(1 + 43 + ... + 42022)

A = 21.(1 + 43 + ... + 42022)

Vì 21 ⋮ 21 nên 21.(1 + 43 + ... + 42022) ⋮ 4

Hay A = 1 + 4 + 42 + 43 + ... + 42024 ⋮ 4 (đpcm)

`b)`

có : `AB + CD = FE`

`=> CD = 24 - 15 = 9`

`CB + DE = AF`

`=> DE = 18  - 9 = 9`

chu vi hình trên là :

`15 + 9 + 9 + 9 + 24 +18 = 84(cm)`

Diện tích hình chữ nhật `ABCG` là:

`15 xx 9 = 135(cm^2)`

diện tích hình chữ nhật `GDEF` là :

`24 xx 9 = 216(cm^2)`

diện tích hình trên là :

`135 + 216 = 351(cm^2)`

`a)`

Ta có: \(24=23.324=23.3\)
\(16=2416=24\)
\(⇒ƯCLN(24;16)=23=8⇒ƯCLN(24;16)=23=8\)
\(⇒⇒\)Có thể chia được nhiều nhất 8 nhóm.
Số bạn nữ ở mỗi nhóm là:
\(16:8=216:8=2\) ( bạn)
Số bạn nam ở mỗi nhóm là:
\(24:8=324:8=3\) ( bạn )

\(a,3x−2⋅2+15=33\)

\(⇒3x−2⋅2=33−15⇒3x−2⋅2=33−15\)

\(⇒3x−2⋅2=18⇒3x−2⋅2=18\)

\(⇒3x−2=18:2⇒3x−2=18:2\)

\(⇒3x−2=9⇒3x−2=9\)

\(⇒3x−2=32⇒3x−2=32\)

\(⇒x−2=2⇒x−2=2\)

` x = 2 +2 `

` x = 4`

Vậy `x = 4`

\(b,x⋮20,x⋮35b,x⋮20,x⋮35\) và \(400<x<500400<x<500\)

Ta có :

\(x 20 , x 35\) và `400 < x < 500`

\(\Rightarrow x \in B C \left(\right. 20 ; 35 \left.\right)\) \(\left(\right. Đ K : 400 < \&\text{nbsp}; x < 500 \left.\right)\)

Ta có :

`20 = 2^2 `\(⋅⋅\)`5`

`35 = 5`\(⋅⋅\)`7` 

\(\Rightarrow B C N N \left(\right. 20 ; 35 \left.\right) = 2^{2}\)\(⋅⋅\)\(5\)\(⋅7⋅7\) \(= 140\)

\(B \left(\right. 140 \left.\right) = 0 ; 140 ; 280 ; 420 ; 560 ; . . .\)

Mà \(400 < x < \&\text{nbsp}; 500\)

 \(\Rightarrow x = 420\) 

`a, 36 + 75 + 64 + 25 + 99`

`= (36 + 64) + (75 + 25) + 99`

`= 100 + 100 + 99`

`= 200 + 99`

`= 299`

`b, 2024^0 + 3 * [5^2 * 10 - (23 - 13)^2]`

`= 1 + 3*[5^2 * 10 - 10^2]`

`= 1 + 3*[25 * 10 - 100]`

`= 1 + 3*[250 - 100]`

`= 1 + 3* 150`

`= 1 + 450`

`= 451`

\(c,42⋅65+35⋅42−1500c,42⋅65+35⋅42−1500\)

`= 4^2 * (65 + 35) - 1500`

`= 16 * 100 - 1500`

`= 1600 - 1500`

`= 100`

\(a,M=\)`{` cam tươi , cóc ổi , dưa hấu`}`

`b,`

Đào \(∉∈/\)`M` ; Cóc \(\in\)`M`; Dưa hấu \(\in\)`M`

`c,`

Bài làm :

`2` cốc cam tươi có số tiền là :

`2`\(\times\)`23000 = 46000`(đồng)

`3` cốc dưa hấu có số tiền là:

`3`\(\times\)`25000 = 75000`(đồng)

Tổng số tiền khi mua `2` cốc cam tươi , `3` cốc dưa hấu là:

`46000 + 75000 = 121000`(đồng)

Vì `121000 < 150000` nên

\(\Rightarrow\) Mẹ Hạnh có thể trả đủ số tiền

Câu 1: Cảm nhận về văn bản "Chợ quê" (Nguyễn Đức Mậu)

Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu là một bức tranh bình dị, đong đầy nỗi niềm về hồn quê đất Việt. Chỉ với vài nét vẽ mộc mạc, tác giả đã tái hiện không gian chợ ven đê gắn liền với nắng mưa nhọc nhằn. Chợ quê không có cao lương mỹ vị, chỉ có "rau dưa", "lá trầu", "chuối chín", "thúng khoai" – những sản vật tinh túy kết tinh từ bàn tay tần tảo của người nông dân. Hình ảnh gây xúc động mạnh mẽ nhất là người mẹ già áo vá, chắt bòn từng xu từ mảnh vườn ruộng sau bao ngày "héo hon". Tiếng hát của bác xẩm mù "lần theo dấu gậy" cuối bài thơ như một nốt lặng buồn, làm sâu sắc thêm vẻ đẹp lam lũ nhưng giàu tình người của làng quê. Qua thể thơ lục bát uyển chuyển, bài thơ không chỉ gợi nhắc kỷ niệm mà còn khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu và sự trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống giản đơn.

Câu 2. Viết bài văn kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em với những người thân trong gia đình.

Bài làm

Gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất, nơi lưu giữ những hồi ức ngọt ngào mà mỗi khi chạm đến, lòng ta lại thấy ấm áp lạ kỳ. Trong vô vàn những mảnh ghép kỷ niệm ấy, tôi nhớ nhất là chuyến về quê thăm nội vào mùa hè năm ngoái – một chuyến đi đã dạy tôi hiểu thế nào là tình yêu thương vô điều kiện.

Năm ấy, vì mải mê với những kỳ thi, tôi đã khá lâu không về thăm nội. Khi chiếc xe dừng trước cổng ngôi nhà gỗ quen thuộc, tôi thấy nội đang lúi húi dưới gốc cây bưởi. Thấy tôi, nội buông vội chiếc chổi, đôi chân gầy guộc bước nhanh ra đón. Nội ôm chầm lấy tôi, mùi trầu không và mùi nắng ấm nồng nàn tỏa ra từ vạt áo cũ kỹ của nội khiến sống mũi tôi cay cay. Kỷ niệm sâu sắc nhất là buổi tối hôm đó, cả gia đình tôi quây quần bên mâm cơm giản dị trên hiên nhà. Không có những món sơn hào hải vị, chỉ có bát canh chua, đĩa cá kho tộ và rổ rau luộc hái ngoài vườn, nhưng sao mà ngon lạ lùng. Dưới ánh trăng sáng tỏ, nội kể cho tôi nghe những câu chuyện "ngày xửa ngày xưa" về ba, về cô chú khi còn nhỏ. Tiếng cười nói rộn rã hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm. Tối muộn, nội nắm lấy bàn tay tôi, những vết chai sần trên tay nội chạm vào da thịt tôi khô ráp nhưng ấm áp lạ thường. Nội bảo: "Dù đi đâu xa, mệt mỏi quá thì cứ về với nội." Câu nói đơn giản ấy khiến tôi nhận ra mình đã quá vô tâm khi mải chạy theo những ồn ào ngoài kia mà quên mất rằng, ở quê nhà luôn có một người mong ngóng mình từng ngày. Chuyến đi ấy không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một sợi dây gắn kết tâm hồn tôi với cội nguồn. Tôi hiểu rằng, sự thành công hay vật chất hào nhoáng cũng chẳng thể sánh bằng những giây phút bình dị bên người thân. Kỷ niệm về tình cảm ấm áp của nội và bữa cơm gia đình đêm trăng ấy sẽ mãi là hành trang quý giá, nhắc nhở tôi phải biết trân trọng và yêu thương gia đình mình nhiều hơn nữa.
Câu 1: Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất (nhân vật xưng "tôi"). Câu 2: Hoàn cảnh học tập của nhân vật "tôi" trước khi vào trường Yên Phụ:
  • Được cha dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ cùng các em họ.
  • Học với một thầy kí (có bằng Tiểu học Pháp Việt) để học "vần Tây" (tiếng Pháp).
  • Tác giả tự nhận mình "ham chơi nhưng không dốt", học lực khá hơn các bạn cùng học dù ít tuổi hơn.
Câu 3:
  • Nội dung bài Tựa: Chép lại buổi học đầu tiên của tác giả (thế hệ trước) và buổi học đầu tiên của con trai tác giả (thế hệ sau - hơn 20 năm sau).
  • Giá trị khẳng định: Qua chi tiết "hai thế hệ một tấm lòng", tác giả khẳng định sự tiếp nối truyền thống gia đình, lòng yêu thương, sự chăm sóc tận tụy và tinh thần hiếu học không thay đổi của người làm cha mẹ dành cho con cái dù thời gian có trôi qua.
Câu 4: Nhân vật người cha hiện lên là người yêu thương con sâu sắc và rất coi trọng việc học.
  • Chi tiết minh chứng:
    • Tự tay dạy con học từ nhỏ.
    • Chuẩn bị chu đáo: Dậy sớm, sắm sửa bút mực, thước kẻ, cặp da (xa xỉ phẩm).
    • Đưa đón tận nơi: Thuê xe kéo đưa con đến trường, dắt con vào chào thầy, gửi gắm thầy giáo.
    • Dành cả ngày đầu tiên (sáng và chiều) để đưa đón và đợi con tan học.
Câu 5: (Đoạn văn tham khảo)
Câu chuyện cho thấy cha mẹ đóng vai trò là người định hướng và là điểm tựa tinh thần lớn nhất trên con đường học vấn của con cái. Trách nhiệm của cha mẹ không chỉ là cung cấp điều kiện vật chất (sách vở, cặp da) mà quan trọng hơn là sự quan tâm, sát sao và truyền cảm hứng hiếu học. Chính sự chăm sóc tỉ mỉ và lòng tin yêu của cha mẹ sẽ tạo nên sức mạnh giúp con trẻ tự tin, kiên trì vượt qua khó khăn (như việc nhân vật "tôi" đi bộ 8 cây số mỗi ngày). Sự thấu hiểu và đồng hành của phụ huynh là nền tảng bền vững nhất để xây dựng nhân cách và tri thức cho thế hệ tương lai.
Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những ngăn kéo kỉ niệm của riêng mình. Có ngăn kéo đựng đầy niềm vui, có ngăn kéo lại vương chút tiếc nuối. Với tôi, kỉ niệm về lần đầu tiên tự tay nấu bữa cơm cho gia đình là một mảnh ghép vụng về nhưng ấm áp mà tôi mãi không quên.

Đó là một chiều thứ Bảy năm tôi học lớp 6. Bố mẹ đi làm về muộn, tôi muốn tạo một bất ngờ nên đã quyết định "đạo diễn" bữa tối. Với sự tự tin thái quá của một đứa trẻ mới biết vài công thức cơ bản, tôi bắt tay vào làm món sườn xào chua ngọt – món khoái khẩu của cả nhà. Thế nhưng, thực tế khác xa với tưởng tượng. Vì mải xem hoạt hình, tôi đã để lửa quá to khiến nước sốt cháy sực mùi khét. Hoảng hốt, tôi vội vàng đổ thêm bát nước lạnh vào nồi khiến mỡ bắn tung tóe. Kết quả là đĩa sườn trông đen thui, vị thì mặn chát vì tôi lỡ tay cho quá nhiều mắm. Nhìn mâm cơm "thảm họa" với đĩa rau luộc vàng úa và món sườn cháy, tôi vừa hụt hẫng, vừa lo lắng đến mức sắp khóc. Khi bố mẹ về đến nhà, thay vì trách móc như tôi tưởng, mẹ chỉ mỉm cười xoa đầu tôi. Bố gắp một miếng sườn, dù nó rất khó ăn, bố vẫn gật gù: "Hơi đậm đà một chút, nhưng đây là món sườn ngon nhất bố từng ăn vì nó có vị của sự trưởng thành". Tối hôm đó, cả nhà quây quần bên mâm cơm không hoàn hảo về hương vị, nhưng lại đầy ắp tiếng cười. Kỉ niệm ấy dạy tôi rằng, sự chân thành và nỗ lực luôn đáng quý hơn một kết quả hoàn mĩ. Mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ về đĩa sườn cháy ngày nào để mỉm cười và tự tin bước tiếp.