HOÀNG NGỌC BÍCH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ"Khi mẹ vắng nhà"của Trần Đăng khoa đã để lại trong em những xúc động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh bạn nhỏ một mình làm hết mọi việc từ luộc khoai, giã gạo đến thổi cơm khi mẹ vắng nhà không chị cho thấy sự đảm đang mà còn chứng minh cho tình yêu thương vô bờ bến dành cho mẹ. Dù còn nhỏ tuổi, bạn đã biết thấu hiểu những nỗi vất vả,"nắng mưa"nhọc nhằn trên đôi vai mẹ. Mỗi hành động chăm chỉ của bạn nhỏ đều xuất phát từ mong muốn mẹ được nghỉ ngơi, được vui lòng. Em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và tự hào về một người con hiếu thảo như thế. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía rằng chúng ta hãy biết yêu thương, sẻ chia và giúp đỡ cha mẹ từ những việc làm nhỏ bé nhất hàng ngày.
Câu 2:
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có những nỗi sợ thầm kín. Có người sợ bóng tối, có người sợ sự cô đơn, còn với tôi, nỗi sợ đáng sợ nhất chính là sợ độ cao. Thế nhưng, chuyến tham quan thực tế tại khu du lịch núi rừng năm ngoái đã giúp tôi thay đổi hoàn toàn.
Nỗi sợ độ cao của tôi bắt nguồn từ một lần bị ngã. Chính vì vậy, khi tổ chức đi chinh phục đỉnh núi bằng con đường bậc thang đá, tôi rất lo lắng và định xin ở lại dưới chân núi.
Thấy tôi đứng trần chờ mẹ tôi đã đến bên cạnh và nhẹ nhàng chị bảo từng bước. Sự chân thành của mẹ đã viết thêm cho tôi một chút can đảm để bước những bước đầu tiên
Chặng đường đầu khá bằng phẳng, nhưng càng lên cao, dốc càng đứng, một bên làm vực sâu thẳm khuất sau là mây. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, mồ hôi vã ra như tắm. Có lúc, tôi đã ngồi xuống đá, mất ngắm nghiền vì quá sợ hãi"mình không làm được đâu!", tôi thốt lên trong nước mắt.
Khi đặt chân lên đỉnh núi, cặp sách có lồng lộn thổi quá tóc vàng tiếng reo hò của mọi người khiến tôi vỡ òa trong sung sướng. Tôi đã làm được! Đứng trên đỉnh cao nhất, không nhận ra rằng vực sâu bên dưới không còn đáng sợ như tôi tưởng.
Trải nghiệm đó đã dạy cho tôi một bài học quý giá. Nỗi sợ hãi giống như một bóng ma, nó chỉ to lớn khi tao trốn chạy và sẽ tan biến khi ta dám đối mặt. Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi lại nhớ về cảm giác đứng trên đỉnh núi năm ấy để tự nhắc nhở mình phải luôn vững chắc
Câu 1: một dòng thư thể hiện yếu tố tự sự:
- "Mẹ ngày đêm khó nhọc "hoặc "Áo mẹ mưa bạc màu"
- Giải thích: những câu nói kể về sự vất vả và hình ảnh thực tế của người mẹ
Câu 2: khi Mẹ vắng nhà"em"đã làm những công việc:
- dựa vào toàn văn bài thơ"Mẹ vắng nhà"(Trần Đăng khoa), các công việc bao gồm: quét sân, quét cổng, sớm chiều nhen nhóm bếp lửa, rau sình (thái rau) cho lợn ăn, chẻ củi, nấu cơm.
Câu 3: Theo em, người con cho rằng bản thân mình chưa ngoan vì:
- người con cảm thấy những việc mình làm chưa thấm tháp gì so với sự hi sinh, vất vả"nắng cháy tóc","áo bạc màu"của mẹ. Đó là sự khiêm tốn và lòng hiếu thảo, luôn muốn làm được nhiều hơn cho mẹ
Câu 4 phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ trong khổ đầu:
- Biện pháp:Ẩn dụ/hình ảnh đối lập ("áo mẹ mưa bạc màu","đầu mẹ nắng cháy tóc").
- Tác dụng: nhấn mạnh sự lam lũ, vẽ dấu mưa nắng và những hi sinh thầm lặng của người mẹ. Qua đó, thể hiện sự thấu hiểu và lòng thương mẹ sâu sắc của người con.
Câu 5:
Mẹ là người quan trọng nhất trong đời em, người đã dành cả thanh xuân và sức khỏe để nuôi nấng em lên người. Em luôn cảm thấy biết ơn và yêu thương mẹ vô bờ bến trước những hy sinh thầm lặng ấy. Để mẹ được yên lòng và tự hào, em hứa sẽ luôn nỗ lực học tập thật tốt và rèn luyện đạo đức. Ngoài giờ học, em sẽ chủ động giúp đỡ mẹ việc nhà, quan tâm chăm sóc khi mẹ mệt mỏi. Em hiểu rằng, sự trưởng thành và ngoan ngoãn của mình chính là món quà lớn nhất dành cho mẹ. Hi vọng em sẽ luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc để nụ cười mãi nổi trên môi mẹ.
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, nhân vật Thạch sanh là hình tượng người anh hùng Lý tưởng mang trong mình những phẩm chất tốt đẹp nhất của nhân dân lao động. Qua những chiến công lừng lẫy và tâm hồn cao thượng, Thạch sanh đã trở thành nhân vật mà em yêu thích
Trước hết,Thạch sanh hiện nên là một người nghèo khổ nhưng có tâm hồn trong sáng, thật thà. Dù có sức mạnh phi thường và tài năng do các thiên thần dạy bảo, trang vẫn chọn cuộc sống giản dị của một tiều phu dưới gốc đa, kiếm sống bằng sức lao động của chính. Sự thật thà của Trang thể hiện rõ nhất qua mối quan hệ với Lý Thông. Dù nhiều lần bị mẹ con Lý Thông lừa gạt, đẩy vào chỗ chết (như đi canh miếu thờ hay bị cướp công giết đại bàng), Thạch sanh vẫn không một lời oán trách, sẵn lòng tha thứ cho họ. Lòng nhân hậu ấy chính là nét đẹp tiêu biểu của con người Việt Nam
Bên cạnh đó, Thạch sanh còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tài năng kiệt xuất. Những chiến công như diệt chằn tinh, bắn hạ đại bàng cứu công chúa và cứu con vua Thủy tề dưới hang sâu đã khẳng định sức mạnh vô song của chàng. Trang chiến đấu không phải vì danh vọng hay tiền tài mà để thử lại cho dân, bảo vệ cái thiện. Hình ảnh Thạch sanh với cây rìu sắt và cây cung vàng đã khắc sâu vào tâm trí người đọc về một người anh hùng luôn xả thân vì nghĩa lớn
Đặc biệt, vẻ đẹp của Thạch sanh còn tỏa sáng ở tinh thần yêu chuộng hòa bình. Khi quân sĩ mười tám nước chư hầu kéo sang xâm lược, trang đã sử dụng tiếng đàn và niêu cơm thần để cảm hóa họ. Tiếng đàn kỳ diệu không chỉ giải oan cho chàng mà còn khiến quân giặc phải bủn rủn chân tay, tự nguyện rút lui. Niêu cơm thần"ăn hết lại đầy"chính là biểu tượng cho sự khoan dung, nhân đạo và khát vọng hòa bình muôn thuở của dân tộc ta
Tóm lại, qua nhân vật Thạch sanh, tác giả dân gian đã gửi gắm ước mơ về sự công bằng"ở hiền gặp lành". Thạch sanh mãi là một hình tượng đẹp đẽ về lòng dũng cảm, Hữu vị tha và chính nghĩa, để lại cho chúng ta bài học sâu sắc về cách sống và đạo làm người.
Trong cuộc sống có rất nhiều bài học đã nêu lên triết lí nhân sinh ý nghĩa của những bài học, kinh nghiệm về cuộc sống, truyện ngụ ngôn"đẽo cày giữa đường"cũng là một trong những bài học đấy
Truyện kể rằng xưa có người thợ mộc dốc hết vốn để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghét vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cho cao, cho to thì mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân rẽ vào bảo phải đẽo cày thấp hơn nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lý. Một lần, một đến với người thợ mộc ở miền núi, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đeo to gấp đôi, gấp ba. Người thợ mộc điền đen hết số gỗ còn lại đẽo hết. Cuối cùng chẳng có ai đến mua của anh ta, tất cả vốn liếng của người thợ mộc đềumất hết. Cuối cùng chẳng có ai đến mua của anh ta, tất cả 4 tiếng của người thợ mộc đều mất hết.
Có thể thấy người thợ mộc cũng có lý trí làm ăn. Anh ta đã dùng hết 4 miếng của bản thân để tự mở cửa hàng đẽo cày. Tuy nhiên anh ta lại thiếu hiểu biết, không có chính kiến. Mỗi khi có người ghé vào cửa hàng, đưa ra một ý kiến nào đó, người thợ mộc đều cho là phải, không biết suy nghĩ đúng sai mà đã quyết định làm theo.
Nhân vật người thợ mộc chủ yếu được khắc họa qua hành động, lời nói để làm nổi bật tính cách. Qua nhân vật này, tác giả cũng muốn gửi gắm bài học đến mỗi người.
Truyện ngụ ngôn"đẽo cày giữa đường"là một thành ngữ quen thuộc, ý chị mỗi người thường thấy trong xã hội đó là hiểu biết nên dễ bị dao động, thay đổi. Nhân vật người thợ mộc được xây dựng trong truyện đã gửi gắm được bài học giá trị đến mỗi người.