Đỗ Hoàng Hà Anh
Giới thiệu về bản thân
Khúc Giao Hưởng Bình Minh Trên Cánh Đồng Quê Tôi
Quê hương trong tôi không phải là những tòa nhà cao tầng chọc trời hay những con phố xô bồ ánh đèn. Quê hương tôi là một bức tranh đồng quê thanh bình nằm nép mình bên dòng sông quê hiền hòa, nơi mà mỗi buổi sớm mai đều là một khúc giao hưởng tuyệt mỹ của đất trời. Tôi yêu mảnh đất này tha thiết, yêu đến nỗi chỉ cần nhắm mắt lại, tôi cũng có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc qua lũy tre đầu làng.
Cảnh đẹp nhất mà tôi muốn khắc họa lại chính là khoảnh khắc mặt trời lên trên cánh đồng lúa quê tôi vào một buổi sớm mùa hạ. Lúc ấy, trời còn nhá nhem tối, không khí mát lạnh như còn mang hơi sương đêm đọng lại. Từ trên triền đê cao, nhìn xuống, cả cánh đồng như một tấm lụa nhung khổng lồ, màu xanh non của mạ đang thì con gái trải dài mênh mông đến tận chân trời, nơi màu xanh ấy hòa vào nền trời xám bạc mờ ảo. Chỉ có tiếng dế mèn vọng lại đâu đó, cùng tiếng mái chèo khua nước khẽ khàng của bác nông dân nào đó vừa ra đồng sớm.
Bỗng, từ phía đông, một vệt hồng nhạt bắt đầu lan tỏa, như một nét cọ đầu tiên của họa sĩ vô hình. Rồi, ông Mặt Trời từ từ nhô lên sau dãy tre làng. Ngài không vội vã, mà khoan thai, tròn trịa, nhuộm cả không gian một màu vàng cam ấm áp. Những tia nắng đầu tiên giống như những sợi tơ vàng óng ả, len lỏi qua từng kẽ lá, xuyên qua màn sương mỏng tang còn vương vấn trên các ngọn lúa. Dưới ánh nắng tinh nghịch ấy, những giọt sương đọng trên lá lúa bỗng lấp lánh như muôn vàn hạt ngọc trai, lung linh, huyền ảo.
Cánh đồng như được đánh thức. Những cơn gió nhẹ từ phía đồi cao thổi về, không mạnh bạo mà dịu dàng vuốt ve mặt ruộng. Những đợt sóng lúa nối đuôi nhau, dập dờn gợn sóng lan tỏa, tạo nên một âm thanh rì rào du dương, như một bản nhạc đồng quê êm đềm nhất. Đâu đó, tiếng chim sâu ríu rít trên cành, tiếng cò trắng sải cánh bay lượn trên nền trời xanh thẳm, càng tô điểm thêm vẻ thơ mộng cho bức tranh.
Khi ánh nắng đã lên cao, xua tan hoàn toàn màn sương mỏng, cánh đồng hiện ra với vẻ đẹp trù phú, đầy sức sống. Những bông lúa nặng hạt bắt đầu cong mình, ngả đầu vào nhau như đang thì thầm tâm sự về một vụ mùa bội thu sắp tới. Trên con đường làng đất nện dẫn ra đồng, những bóng người đã bắt đầu hối hả. Các cô, các bác đội nón lá, vai gánh cuốc, miệng cười nói rộn ràng, tiếng gọi nhau í ới vang vọng. Hình ảnh quen thuộc ấy làm tôi nhớ đến câu ca dao về người nông dân cần cù, chất phác. Cậu bé chăn trâu ngồi vắt vẻo trên lưng chú trâu hiền lành, vừa thổi sáo vi vu, tiếng sáo trong trẻo hòa vào tiếng gió đồng nội.
Đứng giữa không gian mênh mông ấy, tôi cảm nhận được sự bình yên sâu thẳm. Không khí trong lành, quyện lẫn mùi bùn đất ẩm và hương lúa non thơm ngát, giúp tâm hồn tôi thư thái lạ thường, quên đi mọi lo toan. Cảnh vật dường như đang cùng tôi tận hưởng vẻ đẹp thuần khiết của buổi bình minh, một vẻ đẹp không cần tô vẽ, không cần trang điểm mà vẫn rực rỡ, kiêu sa.
Cánh đồng quê tôi vào buổi sáng không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Nó chứa đựng mồ hôi, công sức của cha ông, là nguồn sống, là niềm tự hào của mỗi người con nơi đây. Dù sau này có đi đâu xa, dù cuộc sống có đổi thay thế nào, cảnh bình minh rực rỡ trên cánh đồng lúa ấy sẽ mãi là ký ức đẹp đẽ nhất, là nơi trái tim tôi luôn hướng về, như một lời hứa về sự gắn bó vĩnh cửu với quê hương.