Hoàng Thị Thanh Loan
Giới thiệu về bản thân
Sau khi đọc bài thơ trên, em cảm thấy vô cùng xúc động và thương hai mẹ con trong câu chuyện. Khung cảnh buổi tối đầu hè hiện lên thật yên ả với ruộng lúa, vầng trăng non và những đom đóm lập lòe, nhưng ẩn sau vẻ đẹp ấy lại là nỗi chờ đợi khắc khoải của em bé mong mẹ trở về. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra cánh đồng, nhìn vầng trăng mà chưa thấy mẹ khiến em cảm nhận rõ sự trống trải và lo lắng trong lòng đứa trẻ. Ngôi nhà tranh trống trải, ngọn lửa bếp chưa nhen càng làm nổi bật sự thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Đặc biệt, chi tiết “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” gợi lên bao vất vả, nhọc nhằn của người mẹ nông dân phải làm lụng đến tận đêm khuya. Em tưởng tượng ra dáng mẹ lầm lũi giữa đồng tối, ướt bùn và mệt mỏi, tất cả chỉ vì con. Câu thơ cuối khi em bé đã ngủ mà vẫn “đợi” mẹ trong giấc mơ khiến em càng thấy thương hơn, bởi tình yêu của con dành cho mẹ thật hồn nhiên và sâu sắc. Bài thơ tuy giản dị nhưng đã làm em hiểu hơn sự hi sinh thầm lặng của mẹ và nhắc nhở em phải biết trân trọng, yêu thương mẹ nhiều hơn mỗi ngày.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và Sóng” của Rabindranath Tagore, em cảm thấy vô cùng xúc động và ấn tượng trước tình mẹ con thiêng liêng được thể hiện trong bài thơ. Qua lời kể hồn nhiên của em bé, tác giả đã vẽ nên một thế giới tưởng tượng đầy màu sắc với những lời mời gọi hấp dẫn của mây trên trời và sóng ngoài biển. Những lời rủ rê ấy gợi ra một thế giới rộng lớn, tự do và đầy thú vị khiến bất cứ đứa trẻ nào cũng có thể tò mò và muốn khám phá. Tuy nhiên, điều khiến em cảm động nhất chính là sự lựa chọn của em bé: dù thế giới ngoài kia có hấp dẫn đến đâu, em vẫn quyết định ở lại bên mẹ. Đối với em bé, niềm vui lớn nhất không phải là những chuyến phiêu lưu kì thú mà chính là được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ. Khi em bé tưởng tượng ra những trò chơi như mình là mây còn mẹ là mặt trăng, hay mình là sóng còn mẹ là bờ biển, em cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc và tình yêu thương chân thành mà em bé dành cho mẹ. Những hình ảnh ấy vừa giàu trí tưởng tượng, vừa thể hiện tình mẫu tử ấm áp và thiêng liêng. Đọc bài thơ, em càng hiểu rằng trên thế giới này không có gì quý giá hơn tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con. Bài thơ khiến em thêm yêu thương, trân trọng mẹ của mình và tự nhắc bản thân phải luôn ngoan ngoãn, biết quan tâm và giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày. Tình yêu của mẹ dành cho con thật lớn lao và vô điều kiện, vì vậy mỗi người con cần biết trân trọng và gìn giữ tình cảm thiêng liêng ấy.
Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn mẹ nhiều hơn. Hình ảnh “quả” trong bài thơ gợi cho em liên tưởng đến chính mình – một “quả” được mẹ sinh ra, nuôi dưỡng và chăm sóc từng ngày. Cũng như cây phải chắt chiu nhựa sống để nuôi quả lớn lên, mẹ đã hi sinh biết bao công sức, mồ hôi và cả tuổi xuân để con được trưởng thành. Những câu thơ giản dị mà sâu sắc khiến em nhận ra rằng đằng sau mỗi bữa cơm ngon, mỗi bộ quần áo sạch sẽ hay mỗi bước tiến của con đều là sự tần tảo, âm thầm của mẹ. Đặc biệt, khi tác giả nhắc đến hình ảnh “quả non xanh”, em càng thấm thía nỗi day dứt của người con trước sự già đi của mẹ và tự hỏi liệu mình đã đủ trưởng thành, đủ “chín” để đền đáp công ơn sinh thành ấy hay chưa. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở em phải sống hiếu thảo, biết yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Đọc xong bài thơ, em chỉ muốn chạy đến ôm mẹ thật chặt và nói lời cảm ơn vì tất cả những gì mẹ đã dành cho em.