Đỗ Mạnh Trí
Giới thiệu về bản thân
Cuộc sống như chiếc gương, bạn chỉ nhận được kết quả tốt đẹp nhất khi mỉm cười với nó.
0
0
0
0
0
0
0
2025-11-21 19:51:43
ok ai cần bạn khoe đâu
2025-11-17 20:29:51
tại giờ nhiều toxic lắm
2025-11-17 20:29:10
Trong những năm tháng cắp sách đến trường, mỗi chúng ta đều lưu giữ cho riêng mình những kỷ niệm đẹp đẽ, có vui, có buồn. Đối với em, kỷ niệm về một buổi chiều mưa tầm tã cùng cô bạn thân thân thiết vẫn in đậm trong tâm trí như thước phim quay chậm đầy cảm xúc. Kỷ niệm ấy diễn ra vào một buổi chiều thứ sáu mùa thu năm em học lớp 8. Đó là tiết học cuối cùng trong tuần, cũng là tiết thể dục. Trời vừa tạnh mưa, sân trường vẫn còn loang loáng nước, và bọn con gái chúng em được thầy cho nghỉ. Cả lớp nhao nhao chạy ùa ra khỏi phòng học, đứa thì về, đứa thì nán lại chơi đùa. Em và Thảo, cô bạn thân chí cốt từ thuở mẫu giáo, quyết định nán lại một chút, tản bộ quanh hành lang tầng trệt. Thảo là một cô bé hiền lành, ít nói, nhưng lại rất hiểu chuyện và luôn có mặt những lúc em cần. Chúng em vừa đi vừa cười khúc kha kha, nói đủ thứ chuyện trên đời, từ những bài toán khó nhằn cho đến những câu chuyện phiếm của đám con gái mới lớn. Khi chúng em đang say sưa trò chuyện, bỗng Thảo dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, rồi khẽ thốt lên: "Giá mà thời gian ngừng lại ở khoảnh khắc này nhỉ, tao muốn mãi mãi được là học sinh." Em nhìn Thảo, chợt thấy lòng mình chùng xuống. Đôi mắt Thảo thoáng buồn, em biết đó không chỉ là một lời nói bâng quơ. Thảo có hoàn cảnh khó khăn, em ấy phải phụ giúp gia đình rất nhiều, nên những giây phút vô tư lự như thế này đối với Thảo thật quý giá. Lúc đó, em không biết nói gì, chỉ im lặng nắm lấy tay Thảo. Bàn tay Thảo lạnh ngắt, em cảm nhận được sự lo âu, gánh nặng mà Thảo đang mang. Em ước gì mình có thể chia sẻ bớt những gánh nặng ấy với Thảo. Rồi bỗng nhiên, trời lại đổ mưa. Cơn mưa rào bất chợt xối xả trút xuống sân trường. Em và Thảo vội vàng chạy vào một mái hiên gần đó trú. Dưới mái hiên chật chội, chúng em lại tiếp tục câu chuyện, nhưng lần này chủ đề không còn là chuyện phiếm nữa, mà là những ước mơ, hoài bão của mỗi đứa. Thảo mơ ước trở thành một cô giáo, em thì mơ ước trở thành một bác sĩ giỏi. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, nhưng kỳ lạ thay, em và Thảo lại cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Dưới mái hiên nhỏ bé, giữa cơn mưa rào mùa thu, em cảm nhận được tình bạn thiêng liêng, cao quý hơn bao giờ hết. Chúng em hứa với nhau sẽ cùng cố gắng học tập, cùng vượt qua mọi khó khăn để đạt được ước mơ của mình. Kỷ niệm về buổi chiều mưa tầm tã ấy đã trở thành một dấu ấn sâu sắc trong lòng em. Đó không chỉ là kỷ niệm về một cơn mưa, mà là kỷ niệm về tình bạn, về sự sẻ chia, về những ước mơ và hy vọng. Em sẽ mãi mãi trân trọng những giây phút ấy, những giây phút mà em nhận ra rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, chỉ cần có bạn bè bên cạnh, chúng ta sẽ luôn có thêm sức mạnh để vượt qua tất cả.
2025-11-17 20:28:18
Phép chia 99999 : 123456789 có kết quả xấp xỉ là 0,000809991907.
2025-11-17 20:27:52
Phép chia 99999 : 123456789 có kết quả xấp xỉ là 0,000809991907.
2025-11-17 20:15:38
hỏi thế ai trả lời đc bro
2025-11-17 20:10:09
vẫn bầng vô hạn mà bn
2025-11-17 20:08:25
cho mình vô team với
2025-11-15 21:05:03
công phượng
2025-11-15 20:57:35
2007 tuổi gì