Nguyễn Ngọc Bảo Trâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trả lời: Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa đã khắc họa hình ảnh Bác Hồ thật gần gũi, thân thương trong cuộc sống hằng ngày của một em nhỏ. Qua bức ảnh treo trong nhà, Bác hiện lên với nụ cười hiền hậu, như đang dõi theo và quan tâm đến các cháu thiếu nhi. Từ sân nhà, vườn na đến đàn gà, tất cả đều trở nên ấm áp hơn dưới ánh nhìn trìu mến của Bác. Em nhỏ còn tưởng như nghe được lời Bác dạy: chăm chỉ, ngoan ngoãn, không ham chơi và biết giúp đỡ bố mẹ. Đặc biệt, bài thơ còn gợi lên sự biết ơn đối với Bác – người lo bao việc nước nhưng vẫn “ngày ngày mỉm cười với em”. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy kính yêu và tự nhủ phải sống tốt hơn để xứng đáng với tình thương của Bác.
Câu 2:
Trả lời : Trong cuộc đời học sinh của em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng sâu sắc nhất là kỉ niệm vào ngày đầu tiên em chuyển đến lớp mới. Hôm đó, em vừa bước vào lớp với tâm trạng hồi hộp và lo lắng. Mọi thứ đều lạ lẫm, em không biết phải bắt chuyện với ai. Đang loay hoay tìm chỗ ngồi, bỗng một bạn nữ ngồi bàn giữa quay xuống mỉm cười và hỏi: “Bạn mới hả? Lên đây ngồi chung với mình nè.” Nụ cười thân thiện ấy làm em thấy ấm áp lạ thường.
Câu 1:
Trả lời: Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa đã khắc họa hình ảnh Bác Hồ thật gần gũi, thân thương trong cuộc sống hằng ngày của một em nhỏ. Qua bức ảnh treo trong nhà, Bác hiện lên với nụ cười hiền hậu, như đang dõi theo và quan tâm đến các cháu thiếu nhi. Từ sân nhà, vườn na đến đàn gà, tất cả đều trở nên ấm áp hơn dưới ánh nhìn trìu mến của Bác. Em nhỏ còn tưởng như nghe được lời Bác dạy: chăm chỉ, ngoan ngoãn, không ham chơi và biết giúp đỡ bố mẹ. Đặc biệt, bài thơ còn gợi lên sự biết ơn đối với Bác – người lo bao việc nước nhưng vẫn “ngày ngày mỉm cười với em”. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy kính yêu và tự nhủ phải sống tốt hơn để xứng đáng với tình thương của Bác.
Câu 2:
Trả lời : Trong cuộc đời học sinh của em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng sâu sắc nhất là kỉ niệm vào ngày đầu tiên em chuyển đến lớp mới. Hôm đó, em vừa bước vào lớp với tâm trạng hồi hộp và lo lắng. Mọi thứ đều lạ lẫm, em không biết phải bắt chuyện với ai. Đang loay hoay tìm chỗ ngồi, bỗng một bạn nữ ngồi bàn giữa quay xuống mỉm cười và hỏi: “Bạn mới hả? Lên đây ngồi chung với mình nè.” Nụ cười thân thiện ấy làm em thấy ấm áp lạ thường.