Đinh Xuân Thành
Giới thiệu về bản thân
16 nhé
Nhắc đến biển của thiên nhiên thì không thể phủ nhận được bãi biển quê em thật đẹp. Thế nhưng có hình ảnh con người nơi cùng biển cũng thật đẹp biết bao nhiêu. Có những bác chài da sạm màu nắng gió, tiếng nói của bác dường như cũng sang sảng, đang hồ hởi xuống thuyền. Ngay lúc này đây em như cũng thấy được những tia nắng dường như cũng đã đổ xuống đùa nghịch trên vòm cây, nhảy nhót trong những kẽ lá và bãi biển Đồ Sơn như cũng đã ồn ào hẳn lên.
Những con sóng biển không còn lăn tăn mà cuộn lên cuồng nhiệt biết bao nhiêu. Những con sóng ở xa như kẻ cô đơn, dường như cứ mãi âm thầm, lặng lẽ, nhưng vào gần bờ khi mà được gần người, nó lại chồm lên tung bọt trắng xóa thật đẹp biết bao nhiêu. Con sóng như từng đợt, từng đợt một cứ mãi dào dạt nối đuôi nhau chạy mãi, chạy mãi cho đến khi đến bờ lại vỡ òa ra những bọt trắng. Đến với bãi biển không thể không nói đến bờ cát trải dài. Bãi cát như cũng thỉnh thoảng thấy lóe lên những tia nắng chiếu và thật đẹp.
Khung cảnh hoàng hôn cũng được xem là một trong những cảnh đẹp độc đáo trên biển Đồ Sơn. Khi mà hoàng hôn xuống thì cũng chính là lúc biển như vắng lặng hơn, thưa thớt hơn rất nhiều. Ông mặt trời cũng đã từ từ lặn xuống biển và sắc đỏ cam như đã bao trùm không gian. Con người như đứng trước biển cũng thấy mình dường như cũng thật nhỏ bé và cô đơn. Đứng ở trước biển Đồ Sơn nhìn cảnh hoàng hôn con người như cũng có cảm giác như nao lòng và buồn man mác.
Có lẽ sau này khi trưởng thành em cũng sẽ được đi rất nhiều nơi khác nhau, có nhiều cảnh biển đẹp, thậm chí đẹp hơn Đồ Sơn. Nhưng chắc chắn rằng những cảm xúc những kỷ niệm với bãi biển quê hương này sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí em được.
3n+5 ⋮ \(n - 3\)
⇔\(\left(\right. n - 3 \left.\right) + \left(\right. n - 3 \left.\right) + \left(\right. n - 3 \left.\right) + 16\) ⋮ \(n - 3\)
Để \(3 n + 5\) ⋮ \(n - 3\)
thì \(n - 3\) ∈ \(Ư \left(\right. 16 \left.\right)\)
ko biết làm
32 nhé
Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.
Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.
Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.
c.25
"Chuyện Lý Tướng Quân" là một trong những tác phẩm văn học nổi tiếng của nhà văn Nam Cao, được viết vào những năm 1940-1941 và xuất bản lần đầu vào năm 1942. Tác phẩm này không chỉ đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong sự phát triển của văn học Việt Nam mà còn là một tài sản văn hóa quý báu của dân tộc.
Về nội dung, "Chuyện Lý Tướng Quân" kể về cuộc đời của ông Lý, một tướng quân trải qua bao sóng gió trong cuộc đời và sự nghiệp của mình. Tác phẩm bám sát lịch sử Việt Nam thời hậu Lê, đặc biệt là giai đoạn loạn lạc và đổ bể của triều đại Lê Trung Hưng, qua mắt tác giả, những gánh nặng và trách nhiệm của Lý Tướng Quân thể hiện qua từng sự kiện và tình huống. Điều đáng chú ý là cách tác giả đã tạo dựng nhân vật Lý Tướng Quân với sự phức tạp, sâu sắc, và đầy tính nhân văn. Ông Lý không chỉ là một tướng quân giỏi về binh pháp mà còn là người thấu hiểu lòng dân, luôn tôn trọng nguyên tắc và đạo đức.
Nghệ thuật trong "Chuyện Lý Tướng Quân" được thể hiện qua ngôn ngữ lôi cuốn và mô tả sắc sảo. Nam Cao sử dụng từ ngữ tường thuật một cách tinh tế để tái hiện bối cảnh lịch sử và đời sống xã hội thời kỳ đó. Ngoài ra, ông cũng sử dụng biện pháp so sánh, nhân hoá và hình tượng để tạo nên những trải nghiệm đọc đầy ấn tượng. Cuốn sách mang đậm tinh thần dân tộc và sự tự hào về lịch sử quê hương.
Ngoài ra, "Chuyện Lý Tướng Quân" còn đặt ra nhiều câu hỏi về nhân quả, đạo đức và sự nghiệp. Cuốn sách khám phá sâu vào tâm hồn con người và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ vững đạo đức trong mọi tình huống. Tác phẩm này không chỉ là một câu chuyện lịch sử mà còn là một bài học về đạo đức và lòng nhân ái.
Tóm lại, "Chuyện Lý Tướng Quân" của Nam Cao không chỉ là một tác phẩm văn học nổi bật mà còn là một tượng đài về nhân văn và đạo đức. Nó đã để lại dấu ấn sâu sắc trong văn học Việt Nam và tiếp tục là nguồn cảm hứng cho các thế hệ sau.
3n+5 ⋮ \(n - 3\)
⇔\(\left(\right. n - 3 \left.\right) + \left(\right. n - 3 \left.\right) + \left(\right. n - 3 \left.\right) + 16\) ⋮ \(n - 3\)
Để \(3 n + 5\) ⋮ \(n - 3\)
thì \(n - 3\) ∈ \(Ư \left(\right. 16 \left.\right)\)
3n+5 ⋮ \(n - 3\)
⇔\(\left(\right. n - 3 \left.\right) + \left(\right. n - 3 \left.\right) + \left(\right. n - 3 \left.\right) + 16\) ⋮ \(n - 3\)
Để \(3 n + 5\) ⋮ \(n - 3\)
thì \(n - 3\) ∈ \(Ư \left(\right. 16 \left.\right)\)