Vũ Văn Hải Long
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích "Chén thuốc độc", tác giả Vũ Đình Long đã khắc họa cực kỳ thành công sự sụp đổ về mặt tâm lý của nhân vật Thông Thu – một trí thức trót sa chân vào bùn lầy ăn chơi. Diễn biến tâm trạng của Thu đi từ sự ngỡ ngàng, hối hận đến sự tuyệt vọng, bế tắc tột độ. Ở hồi II, khi nhìn vào đống nợ nần chồng chất, Thu mới giật mình thảng thốt: "Chao ôi! Sao mà chóng hết thế này?". Đó là sự bàng hoàng khi nhận ra cái giá phải trả cho những tháng ngày "ném tiền qua cửa sổ". Anh ta bắt đầu tự dằn vặt, trách mình không nghe lời khuyên của bạn bè, để rồi đến hồi III, tâm lý ấy biến chuyển thành một sự lựa chọn cực đoan. Nỗi sợ hãi cảnh tù tội, nhục nhã ("ăn cơm hẩm, mặc áo số") lớn đến mức lấn át cả bản năng sống. Dù trong lòng vẫn có những giây phút giằng xé khi nghĩ đến người mẹ già và vợ con, nhưng cuối cùng, sự yếu đuối và nỗi lo sợ thực tại đã đẩy Thu đến hành động pha thuốc phiện để tự sát. Những lời tự nhủ "đời người là giấc mộng" thực chất là cách Thu tự huyễn hoặc mình để trốn tránh trách nhiệm. Qua đó, ta thấy được một bi kịch đau đớn của một con người có thức tỉnh nhưng lại không đủ bản lĩnh để làm lại từ đầu.
Câu 2:
Vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long không chỉ là hồi chuông cảnh tỉnh về sự suy đồi đạo đức trong xã hội cũ, mà qua nhân vật Thông Thu, tác giả còn để lại một bài học đắt giá về thói tiêu xài hoang phí. Hình ảnh một trí thức rơi vào cảnh khánh kiệt, nợ nần đến mức phải tìm đến cái chết vì thói "tiêu hoang ném tiền qua cửa sổ" đã chạm đúng vào một thực trạng nhức nhối trong xã hội hiện đại: thói quen chi tiêu thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ ngày nay. Trước hết, ta cần hiểu tiêu xài thiếu kiểm soát là gì? Đó là lối sống "vung tay quá trán", khi một cá nhân sử dụng tiền bạc một cách bừa bãi cho những nhu cầu không thiết yếu, thường vượt quá khả năng tài chính của bản thân hoặc gia đình. Đây không đơn thuần là việc mua sắm, mà là biểu hiện của một tư duy sống thiếu định hướng và kế hoạch. Trong thời đại số, thói quen này biểu hiện rõ rệt và đa dạng hơn bao giờ hết. Có những bạn trẻ sẵn sàng "nhịn ăn, nhịn mặc" cả tháng trời, thậm chí vay nặng lãi chỉ để sở hữu một chiếc điện thoại đời mới hay đôi giày hàng hiệu chỉ vì sợ "out trend" (lỗi thời) so với bạn bè. Trào lưu "flexing" (khoe mẽ) trên mạng xã hội vô tình tạo ra một cuộc đua ngầm về vật chất. Nhiều người trẻ chìm đắm trong các phiên "livestream săn sale", chốt đơn vô tội vạ những món đồ mà có khi cả năm không dùng tới. Họ đang dùng những tờ hóa đơn đỏ chót để đắp lên mình một vẻ ngoài hào nhoáng nhưng thực chất bên trong lại rỗng tuếch. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ đâu? Về chủ quan, đó là do tâm lý thích khẳng định bản thân nhưng lại chọn nhầm cách. Thay vì trau dồi tri thức hay tâm hồn, nhiều bạn chọn vật chất làm thước đo giá trị. Sự thiếu hụt kiến thức về quản lý tài chính cá nhân cũng là một lỗ hổng lớn. Về khách quan, sự bùng nổ của thương mại điện tử và các chiến dịch quảng cáo "mua trước trả sau" đã đánh lừa cảm giác về sự giàu có, khiến giới trẻ dễ dàng sa vào bẫy tiêu dùng.
Hậu quả của thói quen này là vô cùng tai hại. Về kinh tế, nó đẩy người trẻ vào vòng xoáy nợ nần, khiến họ luôn trong trạng thái áp lực, stress. Về đạo đức, lối sống thực dụng khiến con người dần trở nên ích kỷ, chỉ biết hưởng thụ mà quên đi nỗi vất vả của cha mẹ - những người trực tiếp chi trả cho sự hoang phí đó. Nguy hiểm hơn, khi không còn khả năng chi trả, một số người dễ nảy sinh hành vi gian dối, vi phạm pháp luật hoặc rơi vào bế tắc cực đoan giống như nhân vật Thông Thu.
Để khắc phục "căn bệnh" này, mỗi người trẻ cần phải tự xây dựng cho mình một bộ lọc chi tiêu thông minh. Hãy học cách phân biệt giữa "thứ mình cần" (need) và "thứ mình muốn" (want). Gia đình cũng cần thôi nuông chiều vô điều kiện, thay vào đó hãy giáo dục con cái về giá trị của lao động. Thay vì chạy theo những giá trị ảo trên mạng xã hội, hãy đầu tư vào việc học tập, trải nghiệm và rèn luyện kỹ năng – những thứ tài sản không bao giờ mất giá theo thời gian. Tóm lại, đồng tiền chỉ là phương tiện, không phải là mục đích của cuộc sống. Biết cách làm chủ đồng tiền chính là biết làm chủ cuộc đời mình. Đừng để sự hoang phí của tuổi trẻ trở thành bản án cho tương lai. Hãy sống sao cho khi nhìn lại, chúng ta tự hào về những giá trị mình tạo ra chứ không phải những món đồ xa xỉ mà mình đã từng sở hữu.
Câu 1:Bi kịch
Câu 2:ngôn ngữ nói
Câu 3:Bóp trán nghĩ ngợi , một lát lại nói,một mình,thở dài
Vai trò:
Giúp người đọc ,người xem hình dung cụ thể hành động cử chỉ và trạng thái , tăng tính chân thực
Câu 4:
Hồi thứ Hai: Tâm trạng bàng hoàng, xót xa và hối hận. Thông Thu bàng hoàng trước tốc độ tán gia bại sản . Anh ta bắt đầu nhận ra sai lầm của bản thân, tự trách mình đã không nghe lời khuyên của giáo Xuân và sa vào con đường ăn chơi đàng điếm dẫn đến nợ nần chồng chất. Hồi thứ Ba: Chuyển sang trạng thái tuyệt vọng tột độ và bế tắc. Thông Thu cảm thấy danh dự không còn, sợ hãi cảnh tù tội, nhục nhã. Anh ta rơi vào trạng thái bi quan, nhìn cuộc đời là "giấc mộng", là "vô nghĩa". Tuy nhiên, trong sự tuyệt vọng vẫn le lói sự giằng xé khi nghĩ đến mẹ già, vợ con. Cuối cùng, sự sợ hãi thực tại (nợ nần, tù tội) đã thắng thế, dẫn đến quyết định tìm đến cái chết để giải thoát.
Câu 5.
Em không đồng tình với quyết định này vì cái chết không phải là cách giải quyết vấn đề mà chỉ là sự trốn tránh trách nhiệm trước gia đình và nợ nần.Hành động này để lại nỗi đau vô hạn cho mẹ già và vợ con ,những người mà anh ta có trách nhiệm phải chăm sóc.Mọi sai lầm đều có thể sửa chữa nếu con người có bản lĩnh và nghị lực làm lại từ đầu. Việc chọn cái chết thể hiện sự yếu đuối và ích kỷ của cá nhân trước nghịch cảnh.