Lê Ngọc Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Ngọc Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích "Chén thuốc độc", Vũ Đình Long đã khắc họa sắc nét diễn biến tâm lý đầy bi kịch của nhân vật Thông Thu – một trí thức tiểu tư sản đang đứng bên bờ vực thẳm. Ban đầu, khi đối diện với những con số nợ nần chồng chất, tâm trạng Thu bao trùm bởi sự bàng hoàng và hối hận. Anh ta tỉnh ngộ muộn màng trước cảnh gia tài khánh kiệt, tự giày vò bản thân vì đã ném tiền qua cửa sổ vào những cuộc ăn chơi vô độ. Nỗi nhục nhã của một "tu mi nam tử" không giúp ích gì cho đời mà lại làm nhơ nhuốc gia phong khiến Thu rơi vào trạng thái cực đoan. Bước sang hồi ba, diễn biến tâm lý chuyển từ hối hận sang tuyệt vọng và bế tắc. Thu sợ hãi viễn cảnh tù tội, sợ sự khổ cực của "cơm hầm, áo số" mà một kẻ quen "ăn sung mặc sướng" như mình không thể chịu nổi. Hình ảnh nhân vật nhiều lần nâng cốc thuốc độc lên rồi lại đặt xuống chính là đỉnh điểm của sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Đó là sự giằng co giữa bản năng ham sống và ý định quyên sinh, giữa sự ích kỷ muốn trốn tránh nợ đời và lòng trắc ẩn với người thân. Dù cuối cùng Thu chọn cái chết, nhưng sự chần chừ ấy đã bóc trần bản chất nhược tiểu, vừa đáng thương vừa đáng trách của một tầng lớp thanh niên lạc lối trong xã hội cũ.

Câu 2:

Trong xã hội hiện đại, khi điều kiện sống ngày càng được nâng cao, một bộ phận giới trẻ lại rơi vào thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát. Hiện tượng “tiêu hoang ném tiền qua cửa sổ” không chỉ là vấn đề cá nhân mà còn là hồi chuông cảnh báo về lối sống lệch lạc. Câu chuyện của Thông Thu trong “Chén thuốc độc” là minh chứng điển hình cho hậu quả của việc chi tiêu vô độ, để rồi cuối cùng rơi vào cảnh khánh kiệt, bế tắc. Tiêu xài thiếu kiểm soát có thể hiểu là việc chi tiêu vượt quá khả năng tài chính của bản thân, không có kế hoạch, không cân nhắc giữa nhu cầu và khả năng. Nhiều bạn trẻ ngày nay dễ bị cuốn theo lối sống chạy theo vật chất, thích thể hiện bản thân qua những món đồ đắt tiền, những cuộc vui xa xỉ. Mạng xã hội càng làm trầm trọng thêm vấn đề này khi tạo ra áp lực phải “bằng bạn bằng bè”, phải thể hiện cuộc sống hào nhoáng. Từ đó, không ít người sẵn sàng vay mượn, thậm chí nợ nần để phục vụ nhu cầu tiêu dùng không cần thiết. Hậu quả của thói quen này là vô cùng nghiêm trọng. Trước hết, nó khiến người trẻ rơi vào tình trạng tài chính bất ổn, thậm chí khủng hoảng. Khi không còn khả năng chi trả, họ dễ rơi vào căng thẳng, lo âu, ảnh hưởng đến tinh thần và cuộc sống. Bên cạnh đó, lối sống này còn làm mai một những giá trị tốt đẹp như tiết kiệm, biết trân trọng công sức lao động. Về lâu dài, nó có thể dẫn đến những hệ lụy xã hội như nợ xấu, lừa đảo hoặc các hành vi tiêu cực khác. Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ nhiều phía. Trước hết là do nhận thức chưa đầy đủ của một bộ phận giới trẻ về giá trị của đồng tiền. Nhiều người chưa từng trải qua khó khăn nên dễ coi nhẹ công sức lao động. Ngoài ra, sự tác động của môi trường xung quanh, đặc biệt là mạng xã hội và xu hướng tiêu dùng hiện đại, cũng góp phần thúc đẩy lối sống này. Gia đình và nhà trường đôi khi chưa chú trọng giáo dục kỹ năng quản lý tài chính cá nhân, khiến người trẻ thiếu định hướng đúng đắn. Để khắc phục tình trạng này, mỗi người trẻ cần tự nâng cao ý thức và trách nhiệm với bản thân. Trước hết, cần học cách lập kế hoạch chi tiêu hợp lý, phân biệt rõ giữa nhu cầu và mong muốn. Bên cạnh đó, nên rèn luyện thói quen tiết kiệm, biết trân trọng giá trị của đồng tiền do chính mình hoặc gia đình làm ra. Gia đình và nhà trường cũng cần tăng cường giáo dục về kỹ năng sống, đặc biệt là kỹ năng quản lý tài chính. Đồng thời, xã hội cần định hướng những giá trị tích cực, tránh đề cao lối sống xa hoa, hình thức. Tóm lại, tiêu xài thiếu kiểm soát là một thói quen nguy hiểm, có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng cả về cá nhân lẫn xã hội. Mỗi người trẻ cần tỉnh táo, biết làm chủ bản thân và xây dựng cho mình một lối sống lành mạnh, có trách nhiệm. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tránh được “chén thuốc độc” của chính cuộc đời mình.

Câu 1:Thể loại: Kịch (cụ thể là bi kịch hoặc kịch nói hiện đại Việt Nam giai đoạn đầu). Câu 2. Hình thức ngôn ngữ: Độc thoại (Thầy Thông Thu nói chuyện một mình, bộc lộ nội tâm, suy nghĩ và sự dằn vặt của bản thân). Câu 3. Các lời chỉ dẫn sân khấu: (Bóp trán nghĩ ngợi) (Một lát) (Một mình, thở dài) (Đứng dậy lấy chai dấm thanh giấu ở dưới gầm tủ, rót vào cốc. Thò tay vào tủ lấy hộp thuốc phiện.) (Cầm cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống.) Vai trò: Đối với hành động: Giúp người đọc/diễn viên hình dung cụ thể các động tác, cử chỉ của nhân vật trên sân khấu. Đối với tâm lý: Thể hiện sự bế tắc, lo âu, dằn vặt và sự do dự, đấu tranh nội tâm dữ dội của thầy Thông Thu trước quyết định tự sát. Đối với bối cảnh: Tạo nên không khí căng thẳng, u tối cho vở kịch. Câu 4. Tâm lý nhân vật có sự chuyển biến rõ rệt qua hai hồi: Hồi thứ Hai: Sự bàng hoàng và hối hận. Thông Thu bắt đầu tỉnh ngộ sau khi tính toán nợ nần. Nhân vật tự trách mình là kẻ "tu mi nam tử" mà lại đắm đuối ăn chơi, làm bại hoại gia tài. Đây là lúc sự mặc cảm tội lỗi lên ngôi. Hồi thứ Ba: Sự bế tắc và tuyệt vọng tột độ. Nỗi sợ hãi: Thu sợ cảnh tù tội, sợ sự khổ cực (không chịu được nóng quạt máy, mùa rét lò sưởi). Đấu tranh sinh tồn: Thu nhiều lần nâng cốc thuốc độc lên rồi lại đặt xuống. Điều này cho thấy bản năng sống vẫn còn, sự nhát gan và cả sự vướng bận với người thân (mẹ, vợ, con). Sự trốn tránh trách nhiệm: Cuối cùng, nhân vật chọn cái chết như một cách giải thoát duy nhất để không phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã. Câu 5. Em không đồng tình với quyết định này. Lý do: Thay vì đối mặt để sửa chữa lỗi lầm, gánh vác trách nhiệm với gia đình (nuôi mẹ, vợ, con), Thông Thu lại chọn cách trốn thoát, để lại gánh nặng nợ nần và nỗi đau cho người thân.Anh ta biết mình sai nhưng không đủ bản lĩnh để làm lại từ đầu. Việc viết thư cho em trai về phụng dưỡng mẹ chỉ là cách đổ lỗi và đùn đẩy trách nhiệm sau cùng.Dù nợ nần, con người vẫn nên chọn con đường lao động để chuộc lỗi thay vì kết thúc mạng sống một cách vô ích.