Đinh Thị Kiều Ly
Giới thiệu về bản thân
Tính đàn hồi: Là khả năng của lò xo tự lấy lại hình dạng và kích thước ban đầu sau khi lực gây ra biến dạng ngừng tác dụng.
Độ cứng (k): Là đại lượng đặc trưng cho khả năng chống lại sự biến dạng của lò xo. Độ cứng càng lớn thì lò xo càng ít bị biến dạng khi chịu cùng một lực tác động.
Đơn vị thường dùng là \(N/m\).
Độ biến dạng (∆l): Là hiệu số giữa chiều dài khi bị biến dạng và chiều dài tự nhiên của lò xo.
∆l = | l - lo|
Giới hạn đàn hồi: Là giá trị lực tác dụng tối đa mà khi vượt quá giá trị này, lò xo sẽ bị biến dạng vĩnh viễn và không thể trở lại hình dạng ban đầu được nữa.
Giảm tốc độ khi vào cua: Đây là biện pháp quan trọng nhất. Khi tốc độ giảm, lực hướng tâm cần thiết để giữ vật chuyển động tròn sẽ giảm xuống (\(F_{ht} = \frac{mv^2}{r}\)), giúp tránh tình trạng trượt bánh do lực ma sát nghỉ không đủ đáp ứng.
Xây dựng mặt đường nghiêng: Tại các đoạn đường cong cao tốc hoặc đường đua, mặt đường thường được thiết kế nghiêng về phía tâm đường cong. Việc này giúp thành phần nằm ngang của phản lực từ mặt đường hỗ trợ cùng lực ma sát tạo ra lực hướng tâm, giúp xe bám đường tốt hơn.
Tăng độ nhám của mặt đường: Sử dụng các loại vật liệu có hệ số ma sát cao hoặc tạo khía rãnh trên mặt đường tại các khúc cua. Điều này giúp tăng lực ma sát nghỉ cực đại giữa bánh xe và mặt đường, ngăn chặn việc xe bị văng ra khỏi quỹ đạo (trượt ly tâm).
a) đàn hồi.
Để xe B đứng yên, đẩy xe A chuyển động đến va chạm với xe B.
Hoặc cho cả hai xe chuyển động ngược chiều nhau để xảy ra va chạm.
Hiện tượng: Sau khi va chạm, hai xe tách rời nhau, mỗi xe chuyển động với một vận tốc riêng biệt. Động năng và động lượng của hệ được bảo toàn (nếu bỏ qua ma sát).
b) mềm.
Tiến hành: Đẩy xe A chuyển động đến va chạm với xe B đang đứng yên (hoặc cho hai xe chuyển động đối đầu).
Hiện tượng: Sau va chạm, do có miếng nhựa dính, hai xe dính chặt vào nhau và cùng chuyển động với một vận tốc chung. Một phần năng lượng của hệ đã bị chuyển hóa thành nhiệt năng hoặc biến dạng trong quá trình va chạm.