Trương Vũ Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
-Tính đàn hồi: Là tính chất của lò xo có khả năng tự quay trở lại hình dạng và kích thước ban đầu sau khi lực gây ra biến dạng ngừng tác dụng. Đây là đặc điểm cơ bản để phân biệt lò xo với các vật liệu biến dạng dẻo.
-Độ cứng : Là đại lượng đặc trưng cho tính chất của lò xo, thể hiện khả năng chống lại sự biến dạng. Độ cứng phụ thuộc vào chất liệu và cấu tạo (đường kính vòng xoắn, độ dày sợi dây, số vòng xoắn) của lò xo. Đơn vị của độ cứng là Newton trên mét
-Độ biến dạng : Là độ thay đổi chiều dài của lò xo so với chiều dài tự nhiên khi chịu tác dụng của lực.
-Giới hạn đàn hồi: Là giới hạn lực tác dụng tối đa mà lò xo có thể chịu được mà vẫn giữ được tính đàn hồi. Nếu lực tác dụng vượt quá giới hạn này, lò xo sẽ bị biến dạng vĩnh viễn (không thể trở về chiều dài ban đầu) hoặc có thể bị hỏng (đứt, gãy).
-Giảm tốc độ khi c/đ vào đường cong (khúc cua)
-Thiết kế bề mặt nghiêng (đường cong có độ nghiêng)
-Tăng độ nhắm và đảm bảo chất lượng lốp xa
a, -Đặt 2 xe A và B trên mp nằm ngang (bề mặt tiếp xúc của 2 xe là bề mặt nảy)
-Đẩy xe A c/đ về phía xe B đang đứng yên (hoặc c/đ ngược chiều xe A) để chúng va chạm trực diện với nhau
=>Hiện tượng: sau khi va chạm, 2 xe sẽ tách rời nhau và c/đ theo 2 hướng khác nhau. Trong va chạm này, tổng động năng của hệ dc bảo toàn
b,-Sử dụng 2 miếng nhựa dính dán vào mặt tiếp xúc của xe A và B. Miếng dính này sẽ đóng vai trò giữ 2 xe lại với nhau sau khi va chạm
- Đẩy xe A c/đ về phía xe B đang đứng yên hoặc ngược chiều xe A để xảy ra va chạm
=>HIện tượng: sau va chạm, 2 xe dính chặt vào nhau và cùng c/đ với 1 vận tốc chung. Trong v/c này động năng của hệ kh dc bảo toàn vì 1 phần động năng đã chuyển hóa thành nhiệt năng và năng lượng biến dạng.