Nguyễn Đăng Khoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đăng Khoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bài làm:

Trong những năm tháng học Tiểu học, em đã có nhiều kỷ niệm thật đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu biểu diễn văn nghệ của trường.

Hôm đó là ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Lớp em được chọn biểu diễn tiết mục múa “Bụi phấn”. Khi cô giáo thông báo, em vừa vui vừa lo, vì trước đó em rất nhút nhát và chưa bao giờ múa trước đông người. Những ngày luyện tập, em cùng các bạn phải đến trường từ rất sớm để tập đi tập lại từng động tác. Có lúc em thấy mệt và muốn bỏ cuộc, nhưng nhờ cô và các bạn động viên, em đã cố gắng đến cùng.

Ngày biểu diễn, khi bước lên sân khấu, tim em đập thình thịch, tay run run. Nhưng tiếng nhạc vang lên, nhìn xuống thấy cô và các bạn cổ vũ, em bỗng thấy tự tin hơn. Em hòa mình vào điệu nhạc, múa hết mình trong niềm vui. Khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội khắp sân trường. Cô giáo mỉm cười khen chúng em đã làm rất tốt, em cảm thấy hạnh phúc và tự hào vô cùng.

Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng: chỉ cần cố gắng và tự tin, ta có thể vượt qua mọi nỗi sợ hãi của bản thân. Nó cũng dạy em biết quý trọng sự động viên, khích lệ của thầy cô và bạn bè. Dù đã rời Tiểu học, nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy ấm áp và biết ơn quãng thời gian tuổi thơ đầy ý nghĩa ấy.

Câu 1 : Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

câu 2: Theo câu chuyện, không ai biết rõ ai là người trồng cây hoàng lan – kể cả bà của Hà.

câu 3:

  • Biện pháp tu từ nhân hoá: “Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.”
  • Tác dụng: Câu văn khiến cây hoàng lan hiện lên như một con người biết làm đẹp, biết thay áo mới khi xuân về. Qua đó thể hiện vẻ tươi trẻ, sức sống mạnh mẽ của thiên nhiên và tình cảm yêu mến, trân trọng của con người dành cho cây.
  • câu 4: Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động, kính yêu và cảm phục tình cảm sâu nặng giữa ông và bà. Em hiểu rằng cây hoàng lan không chỉ là một loài cây bình thường mà còn là biểu tượng của tình yêu, của kỷ niệm thiêng liêng và sự hi sinh của người ông trong chiến tranh.
  • câu 5: Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta sinh ra, lớn lên và được yêu thương, chở che vô điều kiện. Gia đình giúp ta học cách yêu thương, biết sống nhân hậu và luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc khi ta gặp khó khăn. Tình cảm gia đình còn nuôi dưỡng trong ta lòng biết ơn và trách nhiệm với những người thân yêu. Mỗi người cần trân trọng, gìn giữ và làm cho mái ấm của mình luôn đầy ắp yêu thương.


bài làm

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm buồn khiến ta nhớ mãi. Riêng em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng để lại cho em nhiều bài học là lần em làm vỡ chiếc cốc mà mẹ rất quý.

Hôm ấy, sau bữa cơm tối, em xung phong rửa bát để giúp mẹ. Khi đang rửa, em vô tình làm trượt tay khiến chiếc cốc rơi xuống nền nhà vỡ tan. Đó là chiếc cốc mẹ được tặng trong ngày sinh nhật, mẹ rất thích nên em sợ lắm. Nghe tiếng động, mẹ chạy vào. Nhìn những mảnh vỡ trên sàn, mẹ không mắng mà chỉ lặng lẽ dọn dẹp rồi nói: “Không sao đâu, chỉ cần con cẩn thận hơn là được”. Chính thái độ dịu dàng ấy khiến em càng thấy ân hận. Tối hôm đó, em đã suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng chỉ một chút bất cẩn cũng có thể khiến người khác buồn, và rằng tình yêu thương của mẹ bao giờ cũng bao dung, rộng lớn hơn những lỗi lầm nhỏ bé của con cái.

Từ hôm ấy, em luôn cố gắng cẩn thận trong mọi việc và biết trân trọng công sức, tình cảm của người thân hơn. Dù đó là một trải nghiệm buồn, nhưng nó giúp em trưởng thành và biết sống có trách nhiệm hơn. Mỗi khi nhìn thấy chiếc cốc mới mẹ mua, em lại nhớ đến bài học sâu sắc mà em đã có được từ lần vỡ cốc năm ấy.

Câu 1:Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.


Câu 2:Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông, được gió, mưa và nắng của rừng già nuôi dưỡng; chúng ẩn mình trong lớp áo gai xù xì trên cánh tay và mái tóc của mẹ Dẻ Gai giữa sườn núi cao cheo leo.


Câu 3 (1,0 điểm):

Hai từ láy có trong văn bản là:

  • Cheo leo: diễn tả trạng thái ở vị trí cao, nguy hiểm, dễ rơi hoặc chênh vênh.
  • Ào ạt: diễn tả âm thanh hoặc sự chuyển động mạnh, dồn dập như mưa, gió, dòng nước, thể hiện sức sống mãnh liệt của thiên nhiên.

Câu 4 :Nhân vật “tôi” – hạt dẻ bé nhất của mẹ Dẻ Gai – mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại là:

  • Đồ vật hoặc loài vật được nhân hoá, biết suy nghĩ, cảm xúc, nói năng và hành động như con người.
  • Qua đó thể hiện tâm hồn hồn nhiên, trong sáng, gắn bó với thiên nhiên và giàu tình cảm.

Câu 5 :Từ văn bản, em rút ra bài học:
Trong cuộc sống, mỗi người cần dũng cảm bước ra khỏi vòng tay bao bọc của cha mẹ để tự lập và trưởng thành. Dù còn sợ hãi hay bỡ ngỡ, ta phải tin vào bản thân, mạnh mẽ đối diện với thử thách để trở thành người vững vàng, có ích cho đời — giống như hạt dẻ bé bỏng dám rời mẹ để bắt đầu cuộc sống mới.

câu 1. Trong cuộc sống, thói bắt chước người khác một cách mù quáng có thể gây ra nhiều tác hại cho con người. Khi chỉ biết làm theo người khác mà không suy nghĩ, con người sẽ đánh mất cá tính và bản sắc riêng của mình. Bắt chước khiến ta phụ thuộc, không sáng tạo và không thể phát triển năng lực thật sự. Những người như thế dễ trở nên tự ti, sống hời hợt, không có mục tiêu rõ ràng. Thói quen này còn khiến xã hội trở nên đơn điệu, thiếu những con người dám nghĩ, dám làm và đổi mới. Mỗi người cần nhận ra rằng, chỉ khi sống thật với chính mình, biết học hỏi có chọn lọc và biết sáng tạo, ta mới có thể thành công và được người khác tôn trọng. Vì thế, bắt chước mù quáng là điều chúng ta cần tránh để hoàn thiện bản thân.

câu 2.Một trong những trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần em tham gia cuộc thi kể chuyện ở trường tiểu học. Hôm đó, em được cô giáo chọn đại diện cho lớp đi thi. Ban đầu, em rất lo lắng vì chưa bao giờ đứng trước đông người như vậy. Em đã tập luyện rất nhiều ở nhà, mẹ em ngồi nghe và góp ý từng câu từng chữ. Đến ngày thi, khi bước lên sân khấu, tim em đập mạnh, tay run run, nhưng nhớ lời mẹ dặn “hãy tự tin, con sẽ làm được”, em lấy lại bình tĩnh và bắt đầu kể. Khi kể xong, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay. Em cảm thấy vui sướng và nhẹ nhõm vô cùng. Kết quả, em đạt giải Nhì của cuộc thi. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng: chỉ cần cố gắng, tin vào bản thân và vượt qua nỗi sợ, ta sẽ đạt được điều mình mong muốn. Đó là bài học quý giá mà em sẽ luôn ghi nhớ trong cuộc sống sau này.

câu 1. câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3

câu 2. từ láy trên là: ộp ộp , líu ríu

câu 3. bởi vì các loài động vật biết nói tiếng người

câu 4. Không, em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt, vì những lý do sau:

  • Thứ nhất, Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng của loài khác mà không có giọng hót riêng. Điều đó cho thấy nó thiếu sáng tạo, thiếu bản sắc của chính mình.
  • Thứ hai, Vẹt tự cao, khoe khoang về khả năng của mình mà không hiểu rằng bắt chước không phải là tài năng thật sự.
  • Thứ ba, khi thi, Vẹt không thể hiện được chính mình, nên cuối cùng xấu hổ và thất bại.

câu 5. từ bài học em rút ra bài học là :

  • Phải trung thực, khiêm tốnchăm chỉ học hỏi.
  • Biết phát huy điểm mạnh riêng, không bắt chước một cách máy móc.
  • Thành công thật sự đến từ nỗ lực và khả năng thực chất của chính mình.