Vi Thị Thảo Nhi
Giới thiệu về bản thân
Ngày nhà giáo Việt Nam (tên đầy đủ là Ngày lễ Hiến chương Nhà giáo Việt Nam) là một sự kiện được tổ chức thường niên vào ngày 20 tháng 11 với mục đích tri ân các thầy cô giáo.
Tháng 1 năm 1946, một tổ chức quốc tế nhà giáo đã được thành lập ở thủ đô nước Pháp lấy tên là FISE (viết tắt của cụm từ Féderation International Syndicale des Enseignants (tạm dịch là Liên hiệp quốc tế các Công đoàn Giáo dục).
Sau 3 năm, một cuộc hội nghị đã diễn ra ở thủ đô của Ba Lan – Waszawa, FISE đã ban hành bản “Hiến chương các nhà giáo” gồm có mười lăm chương. Nội dung chính bàn về cuộc đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến cũng như xây dựng nền giáo dục tốt đẹp, trong đó bảo vệ quyền lợi của nghề dạy, đề cao trách nhiệm, vị trí của người thầy. Đến năm 1953, Công đoàn giáo dục Việt Nam chính thức gia nhập tổ chức FISE.
Từ ngày 26 đến 30 tháng 8 năm 1957, tại Thủ đô Vacsava, Hội nghị FISE với 57 nước tham dự, trong đó có Công đoàn giáo dục Việt Nam, quyết định lấy ngày 20 tháng 11 làm ngày Quốc tế Hiến chương các nhà giáo.
Ngày 20 tháng 11 năm 1958, lần đầu tiên ngày “Quốc tế Hiến chương các nhà giáo” được tổ chức ở toàn miền Bắc của Việt Nam. Vài năm sau, ngày 20 tháng 11 được tổ chức ở nhiều vùng giải phóng của miền Nam. Đến ngày 20 tháng 11 năm 1982, lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam lần đầu tiên được tổ chức trọng thể trên khắp cả nước.
Ngày Nhà giáo Việt Nam là dịp để các học sinh bày tỏ niềm biết ơn đối với các thầy cô giáo - những người đã có công dạy dỗ những thế hệ học sinh trưởng thành và trở thành người có ích cho xã hội
- biện pháp tu từ so sánh:'' hoa kết quả''- '' ngón tay út '' ,'' con chuột'', ''con lợn con''
- tác dụng: làm câu văn hay, sinh động,gợi hình gợi cảm
+ Cho thấy sự phát triển của quả lạ và công sức chăm bón quả của vợ chồng Mai An Tiêm.
Câu 10.
* Đảm bảo hình thức của một đoạn văn với dung lượng 5 - 7 câu.
* Xác định đúng vấn đề: Suy nghĩ và hành động mỗi người cần có trước nghịch cảnh.
* Triển khai hợp lí nội dung đoạn văn:
- Giải thích: Nghịch cảnh được hiểu là hoàn cảnh khó khăn khiến con người dễ chán nản, đau khổ, thậm chí là tuyệt vọng.
- Nêu suy nghĩ, thái độ và hành động mỗi người cần có:
+ Cần tích cực và luôn tin tưởng vào điều tốt đẹp sẽ đến.
+ Luôn chăm chỉ, nỗ lực làm việc.
+ Dám thử thách với những điều mới mẻ.
+ Luôn đoàn kết, đồng sức,đồng lòng...
Vào năm học, em đã đăng kí tham gia câu lạc bộ Tiếng Anh của trường em. Thỉnh thoảng, câu lạc bộ sẽ tổ chức những chuyến đi chơi bổ ích. Mỗi chuyến đi, em đã có thêm nhiều trải nghiệm và kỉ niệm ý nghĩa.
Nghỉ hè năm nay, câu lạc bộ của em đã tổ chức một chuyến đi chơi. Chúng em sẽ được đến thăm hồ Gươm - một điểm du lịch nổi tiếng của Hà Nội. Các thành viên trong tham gia đều cảm thấy háo hức.
Câu lạc bộ có khá đông thành viên, nhưng chỉ có mười người tham gia chuyến đi. Cả nhóm đã hẹn nhau sẽ tập trung ở trước cổng trường. Cùng đi với chúng em có cô Mai - cố vấn của câu lạc bộ. Khoảng bảy giờ, các thành viên trong câu lạc bộ đã đến đông đủ. Mọi người bắt đầu xuất phát ra bến xe để bắt xe buýt ra hồ Gươm. Xe đi mất khoảng bốn mươi phút. Trên đường đi, chúng em trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Khoảng tám giờ, chúng em đã đến nơi. Khi xuống xe, cô Mai yêu cầu cả nhóm sẽ đi cùng nhau. Vừa đi, cô vừa giới thiệu cho chúng em nghe về hồ Gươm bằng Tiếng Anh. Hồ nằm ở quận Hoàn Kiếm. Hồ có diện tích không rộng lắm. Nước hồ có màu xanh trong vắt. Cây cối ven hồ đâm chồi nảy lộc như những ngọn lửa xanh biếc. Tháp Rùa nằm ở chính giữa hồ, mang vẻ cổ kính. Đi qua cầu Thê Húc cong cong sẽ đến đền Ngọc Sơn nổi tiếng. Hồ gắn liền với truyền thuyết vua Lê Lợi sau khi đi đánh giặc trở về trả lại gươm cho thần Kim Quy.
Khi đi dạo xung quanh hồ, cả nhóm đã gặp rất nhiều vị khách nước ngoài. Cô Mai yêu cầu chúng em thực hiện một hoạt động nhỏ. Mỗi bạn có nhiệm vụ phỏng vấn một vị khách nước ngoài. Chủ đề của cuộc phỏng vấn là cảm nghĩ của bạn về thủ đô Hà Nội. Chúng em đã tham gia hoạt động rất hào hứng. Cả nhóm đã trau dồi được rất nhiều điều bổ ích. Buổi trưa, cô Mai đã chiêu đãi cả nhóm món bún chả - một món ăn đặc sản của Hà Nội. Em cảm thấy rất thích thú với chuyến đi này.
Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã giúp em có được nhiều trải nghiệm bổ ích.em mong sẽ có nhiều chuyến đi như vậy để học hỏi thêm nhiều điều
bài thơ vừa khắc họa bức tranh sống động về tinh thần bất khuất,lòng dũng cảm của con người việt nam giữa bao thử thách và gian khó . qua hình ảnh '' hai cánh tay như hai cánh bay lên'' , em cảm nhận được sức mạnh vươn lên không ngừng nghỉ,như những cánh chim kiên cường tung cánh vượt qua bầu trời bát ngát,khẳng định niềm tin vào một ngày mai tươi sáng. ''ngực dám đón những phong ba dữ dội'' như lời tuyên ngôn của tâm hồn dũng mãnh,thể hiện khát khao,ý chí không khuất phục trước mọi bão giông của cuộc đời.đặc biệt hình ảnh chân đạp bùn không sợ các loài sên. không chỉ thể hiện sự hào hùng mà còn là biểu tượng của nghị lực bền bỉ.khẳng định rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu,con người vẫn luôn tìm được bàn đạp để vươn mình,vượt lên số phận. từng câu thơ như một lời nhắc nhở,một tiếng gọi mạnh mẽ gửi gắm vào lòng mỗi người về sức mạnh của ý chí và tinh thần đoàn kết. bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của nghị lực,mà còn là nguồn động viên,khích lệ chúng ta hãy sống một cuộc đời trọn vẹn,dám mơ ước và dám thực hiện hoài bão,vì tương lai của cá nhân và của cả dân tộc.
câu 1: phương thức biểu đạt chính của văn bản ông lý tiến là tự sự
câu 2:
các chi tiết có liên quan đến sự thật lịch sử :
bối cảnh : đời hùng vương thứ sáu,nhà nước văn lang
sự kiện: cuộc xâm lược của giặc ân phương bắc
các địa danh: sông tô lịch, đất vũ ninh.đình giáp đông ở phố hàng cá( hà nội )
câu 3:
các chi tiết kì ảo,hoang đường trong văn bản
sự ra đời thần kì của lý tiến: Hai ông bà già tuổi cao chưa có con, sau khi thành tâm cầu tự thì sinh ra cậu con trai khôi ngô, tuấn tú.
+ Lý Tiến chết rồi vẫn báo mộng cho vua Hùng để tìm người hiền tài ra giúp nước.
− Tác dụng của chi tiết kì ảo, hoang đường:
+ Làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn, ly kỳ, thể hiện sự ngưỡng mộ của nhân dân.
+ Thể hiện niềm tin của nhân dân vào các yếu tố tâm linh, anh hùng hy sinh vẫn luôn dõi theo và phù hộ cho đất nước.
Câu 4.
Những phẩm chất đáng quý của nhân vật Lý Tiến:
− Dũng cảm, gan dạ và kiên cường: Thể hiện qua chi tiết ông được vua Hùng cử làm tướng, "mang quân ra gần biên ải cự giặc", "chém giết được rất nhiều giặc".
− Lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm cao cả với đất nước: Ông hy sinh vì đất nước, sau khi hy sinh ông vẫn "báo mộng vua Hùng cho sứ giả Tiên Du rao mõ, cầu hiền" để tìm người kế tục sự nghiệp cứu nước.
Câu 5.
− Chi tiết cuối truyện cho thấy lòng biết ơn sâu sắc và sự kính trọng, ngưỡng mộ của nhân dân đối với người anh hùng Lý Tiến.
− Thái độ và hành động cần có của thế hệ trẻ đối với những người có công với đất nước.
+ Cần biết trân trọng, tự hào và biết ơn trước những công lao, hy sinh của thế hệ ông cha đi trước.
+ Cố gắng học tập và rèn luyện đạo đức để trở thành những người có ích, góp phần vào công cuộc xây dựng quê hương, đất nước.
+ Tích cực tham gia vào các hoạt động xã hội thể hiện sự tưởng nhớm tri ân đến gia đình thương binh, liệt sĩ
một mùa xuân nữa đã về, dịp tết cổ truyền của dân tộc cũng đến. lúc này quê hương của em như được khoác lên mình một chiếc áo mới.
phố phường được trang trí cờ hoa rực rỡ. những con đường sạch sẽ,lúc nào cũng tấp nập các phương tiện giao thông đi lại. các khu chợ đông vui nhộn nhịp. rất nhiều mặt hàng tết được bày bán, người mua người bán trao đổi sôi nổi.khuôn mặt ai cũng háo hức,chờ đón tết đến. những ngày giáp tết,mọi người trong gia đình cùng nhau dọn dẹp nhà cửa.mỗi người một việc,tuy có mệt mỏi nhưng lại thật vui vẻ. khi người lớn bận rộn chuẩn bị mua sắm thì trẻ em lại háo hức vì sẽ được mua quần áo,dày dép mới.
đặc biệt em thích nhất là bữa cơm sum họp vào chiều cuối năm. từ sớm mẹ đã bận rộn trong bếp để chuẩn bị.em và chị thảo cũng chạy vào giúp mẹ những việc lặt vặt. sau một tiếng mẹ đã hoàn thành mâm cơm để cúng tất niên. những món ăn truyền thống của dịp tết được bày biện đẹp mắt,thơm phục. nào là chả giò,nem rán, gà luộc;... gần tối,mọi người cùng nhau ăn cơm,ông nội thay mặt các thành viên trong gia đình phát biểu. sau đó mọi người cùng nâng ly tạm biệt năm cũ,đón chào năm mới sắp đến. bữa cơm vào chiều cuối năm thật ấm cúng vui vẻ biết bao nhiêu.
đến tối nhà nào cũng ngồi trước màn hình trực tuyến để xem trương trình táo quân-một món ăn tinh thần không thể thiếu trong dịp tết. sau đó là chờ đến mười hai giờ để đón khoảnh khắc giao thừa và xem pháo hoa.sau đó em còn chúc tết ông bà,bố mẹ và nhận được những phong bao lì xì đỏ thắm. sáng mùng một tết,em cùng bố mẹ đi chúc tết họ hàng.đường phố hôm nay vắng vẻ hơn,thỉnh thoảng mới có một người quay lại. ai cũng đều mặc những bộ quần áo đẹp nhất,rực rỡ nhất cho ngày đầu tiên của năm mới.mọi người đến nhà nhau chúc tết, không khí thật ấm cúng và vui vẻ.
không khí ngày tết thật ấm cúng, ý nghĩa.em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và yêu thích dịp tết cổ truyền của dân tộc.
Lối sống vô cảm – sự lạnh lẽo đáng sợ nhất không phải đến từ mùa đông, mà đến từ chính trái tim con người. Khi con người dần quen với việc ngoảnh mặt trước nỗi đau của người khác, dửng dưng trước bất công, thờ ơ trước sự giúp đỡ cần thiết – đó chính là lúc xã hội bắt đầu đánh mất hơi ấm nhân văn. Vô cảm không phải là sự yên lặng bình thường, mà là sự thờ ơ đáng báo động. Thử hỏi, một người có thể vô tư lướt qua một vụ tai nạn, có thể vô tình cười đùa trước những giọt nước mắt – liệu có còn giữ được phẩm chất của một con người đúng nghĩa? Ta vẫn chưa quên hình ảnh ám ảnh về bé gái bị tai nạn giao thông trên đường phố Trung Quốc, khi hàng chục người đi qua nhưng không một ai cúi xuống giúp đỡ – một vết thương không chỉ trên cơ thể đứa trẻ, mà còn là vết thương trong lòng xã hội. Vô cảm đang gặm nhấm dần nền móng đạo đức, khiến con người sống co mình, ích kỷ và lạnh lùng hơn. Trái tim con người không được sinh ra để trở thành đá lạnh. Bởi vậy, hơn bao giờ hết, chúng ta cần nuôi dưỡng lòng trắc ẩn, dạy cho mình biết lắng nghe, chia sẻ và thấu hiểu. Chỉ khi biết mở lòng với người khác, con người mới thực sự tìm thấy giá trị sống đích thực - giá trị của tình yêu thương.
bài thơ '' ảnh bác '' của trần đăng khoa làm cho chúng ta nhớ đến Bác Hồ là người lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta . bác luôn dành tình yêu thương đặc biệt cho trẻ em và đặc biệt trong tâm thức của trẻ nhỏ.bác chưa từng trách móc hay đánh đối với các cháu thiếu nhi khi phạm sai lỗi hoặc nghịch mà bác chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo các cháu . mặc dù công việc nhà nước rất bận rộn nhưng bác luôn dành thời gian để hỏi thăm và chơi đùa với các cháu thiếu nhi . ít có vị lãnh tụ nào có tấm lòng như bác . vì vậy các cháu thiếu nhi không ai là không yêu quý bác không ai là không nhớ đến bác , mặc dù bây giờ bác không còn nữa . nhà thơ trần đăng khoa phải rất quý trọng ,yêu thương và am hiểu rất nhiều về bác mới có thể viết lên những dòng thơ tuyệt vời như vậy.
tôi là lý thông,làm nghề bán rượu . Một lần nọ,trên đường đi bán rượu về thì tôi thấy có một anh chàng trông rất cao to, khoẻ mạnh vô cùng. Tôi liền đến hỏi chuyện làm quen.
Tên của anh ta là Thạch Sanh. Tính tình hiền lành, thật thà. Tôi liền đề nghị được kết nghĩa anh em. Thạch Sanh thì vốn thiếu thốn tình cảm từ nhỏ, nên nghe tôi mở lời, cậu ta đồng ý ngay. Thạch Sanh bảo:
anh không chê em nghèo khó mà kết nghĩa anh em , em vui lắm , em hứa sẽ nghe và giúp đỡ anh thật nhiều.
nói rồi hai chúng tôi lên đường về nhà. từ ngày có thạch sanh tôi và mẹ đỡ vất vả hẳn ra , những việc nặng nhọc đều để cho thạch sanh làm hết. mẹ tôi vui mừng ra mặt. lúc bấy giờ làng tôi có một con chằn tinh rất lớn. mỗi năm dân làng phải nộp cho nó một mạng người, nếu không nó sẽ quấy phá, không để làng yên ổn. năm đó đến lượt nhà tôi , không muốn giao mạng mình cho chằn tinh,tôi đành âm mưu nhờ thạch sanh đi giúp. tối hôm đó, sau khi cả nhà ăn uống no say tôi liền bảo cậu ta :
tối nay anh có mẻ rượu lớn phải đem cất , không thể ra trông miếu được, em bằng lòng đi thay anh được không ?
nghe vậy thạch sanh chẳng chút nghi ngờ gì mà vui vẻ nhận lời tôi. tôi và mẹ vui mừng, cuối cùng cũng thoát được nạn lớn này, vậy mà đương lúc nửa đêm, khi hai mẹ con đang ngủ thì nghe tiếng thạch sanh gọi:
anh thông ơi , em về rồi này anh mở cửa cho em với.
tôi tưởng là hồn thạch sanh về đòi báo thù mình nên sợ hãi vô cùng. Bèn ra bàn thờ khóc lóc, van xin tổ tiên, rồi sau đó ra một cửa. Nhưng thật ngạc nhiên, tôi lại nghe tiếc Thạch Sanh gọi. Tôi liền ra mở cửa thì thấy cậu ta đang cầm cái đầu to tướng của chằn tinh. Nghe Thạch Sanh kể lại câu chuyện giết chằn tình tôi mới hoàn hồn, vừa khâm phục nhưng cũng không muốn Thạch Sanh giành phần thưởng vua ban, bèn bảo:
- Đây là vật nuôi của vua, sao em lại giết nó. Bây giờ nếu vừa biết chắc chắn bị tội tày đình rồi. Em phải nhanh chóng trốn đi, còn mọi việc ở đây hãy để anh xử lý.
Thạch Sanh nghe vậy, liền tin ngay, gói ghém quần áo rồi trở về gốc đa cũ. Còn tôi, sáng hôm sau liền mang đầu chằn tinh lên triều đình nhận thưởng, nhà vua bày tỏ sự hài lòng và khen ngợi rồi phong tôi làm Đô Đốc tại triều đình.
Nhà vua có một người con gái đã đến tuổi lấy chồng. Hoàng tử nhiều nước đến cầu hôn nhưng nàng không ưng ý. Nhà vua mở hội ném cầu kén rể. Những năm thành trong cả nước đến dự lễ, người nào bắt được cầu sẽ làm rể nhà vua. Nhưng trong buổi lễ, khi công chúa chuẩn bị lên ném cầu thì bị một con đại bàng bay ngang qua, sà xuống cắp đi mất. Nhà vua lo lắng, tức tốc sai tôi đi tìm công chúa, nếu tìm được, hứa sẽ gả và truyền ngôi cho.
Tôi rối trí vô cùng, vì chẳng biết tìm công chúa ở đâu. Nghĩ đến năm xưa, lúc mình đường cùng thì Thạch Sanh là người giúp mình lập công, tôi bèn tìm cách để gặp lại anh ta. Tôi mở một hội lớn, Thách Sanh cũng tới hội để xem. Tôi kể câu chuyện công chúa bị đại bàng bắt cho cậu ta nghe, cậu ấy bèn nói:
- Hôm qua, khi em đang ngồi chẻ củi dưới gốc đa, ngước mặt lên lầu mồ hôi thì thấy con đại bàng cắp một cô gái. Em dùng tên bắn trúng, vết thương có lẽ không quá sâu nên nó vẫn cố bay đi. Lần theo vết máu, em thấy được hang động của nó.
Tôi mừng rỡ, bèn đem theo quân bảo hắn dẫn đi. Tới hang, Thạch Sanh mang theo cung tên, tình nguyện xuống hạng để cứu đại bàng. Tôi buộc dây vào lưng rồi Thạch Sanh để cậu ta theo dây đi xuống. Khi công chúa được cứu lên, tôi đã cùng công chúa trở về, để mặc Thạch Sanh dưới hang động.
Từ lúc công chúa về, người chẳng nói chẳng cười, ai làm gì cũng mặc. Cả nhà vua và tôi đều tìm mọi cách, mời thầy ý giỏi nhất về để chữa trị những không khỏi. Một hôm, trong ngục tù có tiếng đàn thánh thót vàng lên khiến cả hoàng cũng như bừng tỉnh. Nàng công chúa nghe được tiếng đàn ấy thì vui cười trong hạnh phúc, bảo vừa cha cho gọi người đánh đàn vào cùng. Điều bất ngờ là người đánh đàn ấy chính là Thạch Sanh, trước mặt quần thần trong triều, tôi hổ thẹn vô cùng khi bị Thạch Sanh vạch mặt, tố cáo những tội lỗi bấy lâu của tôi. Sau khi nghe mọi chuyện, nhà vua đã gả con gái cho Thạch Sanh và để cậu ta quyết định hình phạt cho hai mẹ con tôi. Thạch Sanh đã bao dung thứ tha cho gia đình tôi, nhưng trên đường trở về, mẹ con tôi bị sét đánh, biến thành bọ hung.
Giờ đây, khi sống trong hình dạng của một con bọ hung, tôi mới đau khổ đến cùng cực. Đó là cái giá mà tôi phải trả cho sự ác độc và tham lam của mình. Tôi chỉ khuyên các bạn rằng, đừng sống như tôi, điều tốt đẹp nhất trên đời là hãy sống thật lương thiện
Sự bình đẳng giữa con người là nguyên tắc cơ bản và cơ sở của giao tiếp. Mỗi người là một cá thể độc lập, có tín ngưỡng, đạo đức, quan điểm, cách làm việc và cách sống riêng biệt. Điều này nên được tôn trọng, và không nên dùng để so sánh hoặc áp đặt lên người khác.
Chúng ta không nên quan tâm đến chí hướng, thái độ, kiến thức, năng lực, hay ngoại hình của người khác. Không nên đặt tiêu chuẩn của bản thân lên người khác hoặc yêu cầu họ phải tuân theo tiêu chuẩn của mình. Tư tưởng và tâm trạng của mỗi người luôn thay đổi, không ai có thể đảm bảo rằng quan điểm và thái độ của họ sẽ không thay đổi.
Trong quá trình giao tiếp, cảm xúc và đạo lý đều quan trọng. Cảm xúc nên bắt đầu từ sự tôn trọng lẫn nhau. Khi người ta cảm thấy được tôn trọng, họ mới có thể tôn trọng bạn. Trong giao tiếp, nếu một người luôn tỏ ra ngang ngược, đổ lỗi, chỉ trích và luôn cho mình là đúng, thì không ai có thể thực hiện đạo lý trong cuộc trò chuyện với họ. Nếu bạn cho rằng người khác không xứng đáng để nói về đạo lý với bạn, thì có thể đó là vì bạn chưa thấu hiểu đạo lý một cách đúng đắn