Sơn Thị Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Sơn Thị Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Mùa thu Hà Nội từ lâu đã đi vào thơ ca như một biểu tượng của vẻ đẹp trầm lắng, tinh tế. Đoạn trích "Thu Hà Nội" của Hoàng Cát đã khắc họa thành công vẻ đẹp ấy.Vẻ đẹp thu Hà Nội là gì: Đó là vẻ đẹp vừa man mác buồn vừa nên thơ, được dệt nên từ gió heo may se lạnh, lá vàng xào xạc, nắng chiều nhạt và hương sấu chín.Khi có vẻ đẹp ấy, con người sẽ được sống chậm lại, lắng nghe lòng mình "bâng khuâng", cảm nhận tình yêu Hà Nội và nỗi nhớ "người xa". Xã hội sẽ thêm yêu cái đẹp, biết trân trọng những khoảnh khắc bình dị. Khi không có vẻ đẹp ấy, tâm hồn con người sẽ khô khan, vô cảm trước thiên nhiên. Xã hội sẽ thiếu đi chất thơ, chỉ còn nhịp sống xô bồ."Se sẽ gió heo may, xào xạc lạnh" gợi cái rét đầu mùa rất riêng. "Rụng vu vơ một trái vàng ươm" lại là khoảnh khắc bất chợt mà thân thương.Vẻ đẹp thu Hà Nội nuôi dưỡng tâm hồn, gợi tình yêu quê hương. Phê phán lối sống hời hợt, không biết rung động trước thiên nhiên.Bản thân em là một học sinh, em cần biết yêu và giữ gìn nét đẹp của Hà Nội. Từ đó, em thấy tự hào và có ý thức hơn để học tập, góp phần xây dựng Thủ đô ngày càng văn minh, thanh lịch.

Câu 2: Bàn luận về sự phát triển như vũ bão của trí tuệ nhân tạo (AI) Thế kỉ XXI chứng kiến cuộc cách mạng công nghiệp 4.0, trong đó trí tuệ nhân tạo AI trở thành tâm điểm. Từ ChatGPT, Midjourney đến xe tự lái, AI len lỏi vào mọi ngóc ngách đời sống. Sự phát triển như vũ bão của AI đang đặt ra nhiều cơ hội và thách thức cho nhân loại. AI là thành tựu vĩ đại, nhưng con người cần tỉnh táo để làm chủ thay vì bị nó chi phối. Trí tuệ nhân tạo là ngành khoa học máy tính mô phỏng quá trình tư duy, học hỏi của con người. "Phát triển như vũ bão" chỉ tốc độ tăng trưởng cực nhanh, liên tục ra mắt mô hình mạnh hơn, ứng dụng rộng hơn chỉ trong vài tháng. AI là trợ lí học tập đắc lực. Nó giúp giải bài khó, tìm tài liệu, luyện ngoại ngữ 24/7, cá nhân hóa lộ trình học. Nó còn gợi ý ý tưởng sáng tạo, tiết kiệm thời gian. - AI tăng năng suất lao động. Trong y tế, AI chẩn đoán ung thư qua ảnh X-quang chính xác hơn bác sĩ. Trong nông nghiệp, AI dự báo thời tiết, sâu bệnh giúp tăng sản lượng. Trong giáo dục, AI tạo lớp học thông minh, xóa nhòa khoảng cách vùng miền. Thúc đẩy kinh tế số, tạo việc làm mới như kĩ sư prompt, quản lí dữ liệu. Giúp con người giải phóng khỏi công việc lặp lại, tập trung sáng tạo.

Học sinh ỷ lại, chép bài từ AI, mất tư duy phản biện. Nhiều người bị lệ thuộc, giảm kĩ năng giao tiếp thật. Nguy cơ thất nghiệp hàng loạt ở nghề dịch thuật, thiết kế cơ bản, telesale. Tin giả, deepfake do AI tạo ra gây rối loạn thông tin, xâm phạm riêng tư. Nếu không kiểm soát, AI có thể vượt tầm kiểm soát con người. Nhà nước cần sớm hoàn thiện khung pháp lí quản lí AI, yêu cầu minh bạch dữ liệu. Doanh nghiệp phải phát triển AI có đạo đức, gắn "phanh an toàn". Nhà trường dạy kĩ năng số, dạy cách đặt câu hỏi cho AI thay vì cấm đoán. Mỗi công dân cần học suốt đời để nâng cấp bản thân, không bị máy móc thay thế. Là học sinh, em chọn cách dùng AI như "người bạn đồng hành". Em dùng AI để tra cứu, gợi ý dàn bài, sửa lỗi tiếng Anh nhưng luôn tự mình tư duy, viết lại bằng ngôn ngữ của mình. Em cũng rèn thêm kĩ năng mà AI khó thay thế: tư duy phản biện, cảm xúc, làm việc nhóm. AI là con dao hai lưỡi. Phát triển vũ bão của nó vừa là cơ hội bứt phá, vừa là phép thử với bản lĩnh con người. Tương lai không thuộc về người giỏi nhất, cũng không thuộc về AI, mà thuộc về người biết dùng AI giỏi nhất. Vì thế, chúng ta cần chủ động học hỏi, làm chủ công nghệ để AI thực sự phục vụ con người, hướng tới một xã hội văn minh, nhân văn.

*I. PHẦN ĐỌC HIỂU* *Câu 1:* Phương thức biểu đạt chính: *Biểu cảm*. _Lí do:_ Đoạn trích thể hiện trực tiếp nỗi nhớ, lòng thương xót và biết ơn của người con đối với mẹ trong những năm tháng khốn khó. *Câu 2:* Từ ngữ, hình ảnh thể hiện "năm khốn khó": - "Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở" - "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" - "Anh em con chịu đói suốt ngày tròn" - "Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa" - "Có gì nấu đâu mà nhóm lửa" → Gợi cảnh thiên tai, đói nghèo, thiếu thốn, vất vả. *Câu 3:* Biện pháp tu từ trong hai dòng thơ: *Nói giảm nói tránh* - Từ "nằm" thay cho "chết/mất" → Giảm bớt đau thương khi nói về sự ra đi của mẹ. - Tác dụng: Thể hiện nỗi đau nén lại, sự kính trọng, yêu thương. Làm lời thơ nhẹ nhàng mà vẫn xoáy sâu vào mất mát, khiến người đọc xót xa trước tình cảnh mẹ đã khuất. *Câu 4:* Nội dung dòng thơ "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn": Hình ảnh người mẹ tảo tần, vất vả mưu sinh trong buổi chiều tà. "Gánh gồng" gợi sự nặng nhọc, lo toan. "Xộc xệch" là dáng đi liêu xiêu vì gánh nặng áo cơm. "Hoàng hôn" vừa là thời gian cuối ngày, vừa ẩn dụ cho sự mỏi mệt, tuổi xế chiều của mẹ. Câu thơ khắc họa nỗi cơ cực và đức hi sinh thầm lặng của mẹ. *Câu 5:* Thông điệp tâm đắc nhất: *Hãy trân trọng, biết ơn công lao sinh thành và sự hi sinh của mẹ*. _Lí do:_ Đoạn thơ tái hiện những năm tháng đói khổ để làm nổi bật hình ảnh người mẹ "gánh gồng" nuôi con. Nỗi ân hận "tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng" tới mẹ đã khuất nhắc ta rằng tình mẫu tử là thiêng liêng. Phải yêu thương mẹ khi còn có thể, vì khi mất mẹ rồi thì mọi hối tiếc đều muộn màng.

def UCLN(a, b): if b == 0: return a else: return UCLN(b, a % b) # Chương trình chính a = int(input("Nhập số tự nhiên a: ")) b = int(input("Nhập số tự nhiên b: ")) print("UCLN của", a, "và", b, "là:", UCLN(a, b))

def UCLN(a, b): if b == 0: return a else: return UCLN(b, a % b) # Chương trình chính a = int(input("Nhập số tự nhiên a: ")) b = int(input("Nhập số tự nhiên b: ")) print("UCLN của", a, "và", b, "là:", UCLN(a, b))

def UCLN(a, b): if b == 0: return a else: return UCLN(b, a % b) # Chương trình chính a = int(input("Nhập số tự nhiên a: ")) b = int(input("Nhập số tự nhiên b: ")) print("UCLN của", a, "và", b, "là:", UCLN(a, b))



1. *Tính đàn hồi*: Khả năng lò xo tự lấy lại hình dạng, kích thước ban đầu khi ngoại lực thôi tác dụng.


2. *Độ cứng $k$*: Đặc trưng cho mức độ "cứng" của lò xo. Đơn vị N/m. Tính bằng công thức $k = \frac{F_{đh}}{|\Delta l|}$. $k$ càng lớn thì lò xo càng khó biến dạng.


3. *Độ biến dạng $\Delta l$*: Độ thay đổi chiều dài của lò xo so với lúc tự nhiên: $\Delta l = |l - l_0|$.


4. *Giới hạn đàn hồi*: Giá trị lực hoặc độ biến dạng lớn nhất mà lò xo vẫn còn tính đàn hồi. Nếu vượt quá giới hạn này, lò xo bị biến dạng vĩnh viễn, không về lại chiều dài cũ.


1. *Giảm tốc độ khi vào cua*: Lực hướng tâm $F_{ht} = \frac{mv^2}{r}$ tỉ lệ với bình phương vận tốc. Đi chậm giúp giảm nguy cơ trượt, văng do thiếu lực ma sát. Áp dụng cho xe máy, ô tô. 2. *Thiết kế mặt đường nghiêng ở khúc cua*: Hợp lực của trọng lực và phản lực tạo thành lực hướng tâm, giúp xe vào cua an toàn hơn mà không phụ thuộc hoàn toàn vào ma sát. Áp dụng cho đường đua, đường cao tốc. 3. *Sử dụng dây an toàn/thành chắn cho vật quay*: Với đu quay, máy ly tâm, phải có dây đai hoặc lồng chắn. Vì tốc độ quay cao tạo lực quán tính ly tâm lớn, dễ làm người/vật bị văng ra ngoài.


a. Va chạm đàn hồi - Cách làm: Đặt 2 quả cầu kim loại lên xe A và xe B. Đẩy xe A cho chuyển động tới va chạm với xe B đang đứng yên. - Hiện tượng: Sau va chạm, xe A dừng lại, xe B chuyển động với vận tốc gần bằng vận tốc ban đầu của xe A. Nếu 2 xe chuyển động ngược chiều thì chúng bật ngược trở lại. - Giải thích: Va chạm đàn hồi là va chạm mà động lượng và động năng được bảo toàn. Hai quả cầu kim loại cứng nên không biến dạng vĩnh viễn. b. Va chạm mềm - Cách làm: Gắn 2 miếng nhựa dính vào đầu 2 xe. Đẩy xe A va chạm với xe B đang đứng yên. - Hiện tượng: Sau va chạm, 2 xe dính vào nhau và cùng chuyển động với vận tốc nhỏ hơn vận tốc ban đầu của xe A. - Giải thích: Va chạm mềm là va chạm không đàn hồi, sau va chạm 2 vật nhập làm một. Chỉ có động lượng bảo toàn, động năng không bảo toàn vì một phần chuyển thành nhiệt năng, năng lượng làm biến dạng.