Nguyễn Duy Đạt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Duy Đạt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mỗi người trong chúng ta đều có những người bạn thân thiết đã cùng ta đi qua những năm tháng tuổi trẻ, những người bạn ấy không chỉ mang đến niềm vui mà còn là điểm tựa vững chắc. Đối với tôi, kỷ niệm khó quên nhất với người bạn thân thiết nhất của mình chính là vào một buổi chiều mưa mùa hè năm lớp 4.


Năm ấy, tôi và An học chung một lớp và là đôi bạn thân thiết. An có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc ngắn ngang vai luôn được tết gọn gàng, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt đen láy luôn ánh lên vẻ tinh nghịch và thông minh. Tính cách An vui vẻ, hòa đồng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người nên được thầy cô và bạn bè quý mến. Tôi còn nhớ như in cái chiều hôm ấy, sau giờ tan học, trời bỗng đổ cơn mưa rào xối xả. Cả lớp vội vàng thu dọn đồ đạc để về nhà. Tôi và An trú mưa dưới hiên trường, lòng nôn nao mong trời mau tạnh để về nhà. Bỗng An nhìn tôi cười tươi: “Ê, hay mình tắm mưa đi!” Nghe An nói, tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Chúng tôi quyết định “chơi lớn” một phen.


Cả hai đứa cởi bỏ dép, bỏ vào giỏ xe và lao ra màn mưa. Những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt, nhưng cảm giác thích thú xen lẫn chút nghịch ngợm khiến chúng tôi quên đi sự khó chịu. Chúng tôi vừa đạp xe vừa cười đùa, tiếng cười vang vọng cả con đường vắng. Trời mưa càng lúc càng nặng hạt, hai đứa chúng tôi ướt sũng, chỉ còn biết cười vì sự liều lĩnh của mình. Dù biết sẽ bị mẹ mắng, nhưng lúc đó chúng tôi cảm thấy thật sự tự do và hạnh phúc.


Về đến nhà, cả hai đứa đều bị sốt nhẹ và nhận về những trận mắng của phụ huynh. Nhưng nhìn vào ánh mắt của An, tôi biết rằng cậu ấy cũng cảm thấy chuyến đi tắm mưa ấy thật đáng nhớ. Dù có bị phạt, nhưng kỷ niệm ấy đã khiến tình bạn của chúng tôi thêm phần khăng khít. An đã dạy cho tôi biết rằng, đôi khi phá bỏ những quy tắc một chút để trải nghiệm những điều mới lạ cũng mang lại những kỷ niệm khó quên.


Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi chiều mưa năm ấy, tôi và An lại cùng nhau cười vang. Đó không chỉ là một kỷ niệm đáng nhớ về sự nghịch ngợm của tuổi thơ, mà còn là minh chứng cho tình bạn đẹp đẽ, trong sáng và đầy ắp tiếng cười mà tôi trân trọng. Tôi tin rằng, dù sau này chúng tôi có đi đâu về đâu, tình bạn này vẫn sẽ mãi là một phần ký ức đẹp đẽ trong lòng tôi.

Sau khi đọc truyện Sơn Tinh, Thuỷ Tinh em rút ra bài học chúng ta không nên ích kỉ. Vì ích kỉ sẽ không giúp được gì cả