Phạm Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong câu chuyện, sự khác biệt giữa bác nông dân và con lừa thể hiện qua tư duy tích cực và tiêu cực trước nghịch cảnh: Bác nông dân suy nghĩ buông xuôi, hành động vùi lấp lừa vì thấy nó già yếu, trong khi con lừa suy nghĩ tích cực, hành động biến đất vùi thành nấc thang để tự cứu mình thoát khỏi giếng. 

Qua đó em rút ra bài học rằng dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, vẫn cần giữ vững hy vọng và bình tĩnh tìm cách giải quyết.

Bài thơ"Đợi mẹ" của nhà thơ Vũ Quần Phương là một bức tranh đầy xúc động về tình mẫu tử, khắc họa nỗi chờ đợi trong trẻo nhưng cũng Bài thơ mở đầu bằng một không gian tĩnh lặng và có phần buồn bã: một đứa trẻ ngồi nhìn ra cánh đồng lúc trời đã sập tối. Hình ảnh"nửa vầng trăng non" gợi lên sự dang dở, chưa trọn vẹn, giống như nỗi lòng đứa trẻ khi mẹ chưa về. Cái nhìn của em bé len lỏi giữa vầng trăng và cánh đồng đêm mịt mù, nơi bóng dáng người mẹ vẫn đang tần tảo, lam lũ,lẫn vào bóng tối mênh mông của đồng lúa. Sự đối lập giữa căn nhà tranh"trống trải", bếp lửa chưa nhen với những con đom đóm bay lẩn khuất càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, trống vắng của nhân vật trữ tình. Đứa trẻ không chỉ nhìn bằng mắt mà còn đang lắng nghe bằng cả tâm hồn, trông chờ tiếng"bàn chân mẹ lội bùn ì oạp" từ phía đồng xa. Âm thanh ấy vừa thực, vừa gợi lên sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ Việt Nam đời đời chịu thương chịu khó. Kết thúc bài thơ là một hình ảnh vừa đẹp vừa buồn: mẹ đã về và bế con vào nhà giữa sắc trắng lung linh của hoa mận, nhưng đứa trẻ dù đã ngủ say thì"nỗi đợi vẫn nằm mơ". Cụm từ này thực sự chạm đến trái tim người đọc, cho thấy tình yêu và sự gắn bó sâu sắc của con đối với mẹ – một nỗi đợi chờ đau đáu xuyên cả vào giấc chiêm bao. Qua bài thơ, tác giả không chỉ ngợi ca đức hy sinh của mẹ mà còn khẳng định giá trị thiêng liêng của tình cảm gia đình.

"Mây và sóng" của đại thi hào Rabindranath Tagore không chỉ là một bài thơ, mà là một bản hòa ca thuần khiết về tình mẫu tử, để lại trong lòng người đọc những dư âm ngọt ngào và sâu lắng. Sau khi đọc tác phẩm, cảm xúc bao trùm trong tôi là sự ngưỡng mộ trước trí tưởng tượng bay bổng của đứa trẻ và niềm xúc động nghẹn ngào trước tình yêu thương vô điều kiện dành cho mẹ. Bài thơ mở ra một thế giới đầy cám dỗ nhưng cũng đầy chất thơ. Những người "sống trên mây" và "trong sóng" đại diện cho tiếng gọi của thế giới bên ngoài – rực rỡ, vui nhộn và tự do. Tác giả đã vô cùng khéo léo khi xây dựng những lời mời gọi hấp dẫn: "chơi với bình minh vàng", "khiêu vũ với vầng trăng bạc" hay "ca hát từ sáng sớm đến hoàng hôn". Đứng trước những chân trời mới lạ ấy, đứa trẻ nào chẳng khao khát được khám phá? Thế nhưng, điều khiến tôi thực sự rung động chính là những câu hỏi ngây ngô nhưng đầy quyết liệt của em bé: "Mẹ mình đang đợi ở nhà", "Làm sao có thể rời xa mẹ mà đi được?". Câu trả lời ấy như một lời khẳng định đanh thép rằng: Không có niềm vui nào, không có kỳ quan nào trên thế giới này có thể sánh bằng việc được ở bên mẹ. Sự sáng tạo đỉnh cao của Tagore nằm ở phần cuối, khi đứa trẻ tự mình kiến tạo nên những trò chơi còn thú vị hơn cả lời mời gọi của mây và sóng. Trong trò chơi ấy, "con là mây và mẹ sẽ là trăng", "con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kỳ lạ". Hình ảnh em bé ôm chầm lấy mẹ, lăn tròn vào lòng mẹ với tiếng cười sảng khoái là minh chứng cho một chân lý giản đơn: Mẹ chính là vũ trụ, là điểm tựa bình yên nhất của mỗi cuộc đời. Những vần thơ giàu tính triết lý của Rabindranath Tagore trên Britannica không chỉ ca ngợi tình cảm gia đình mà còn tôn vinh vẻ đẹp thiêng liêng của sự gắn kết giữa con người với thiên nhiên và cội nguồn. Kết thúc bài thơ, tôi bỗng nhận ra rằng, mỗi chúng ta đều từng là đứa trẻ ấy, luôn có những "đám mây" và "sóng" ngoài kia vẫy gọi. Nhưng sau tất cả, trái tim ta luôn hướng về một "bến bờ" duy nhất. Bài thơ đã khơi gợi trong tôi lòng biết ơn sâu sắc, nhắc nhở tôi hãy trân trọng từng giây phút được ở bên mẹ, bởi tình mẫu tử chính là tôn giáo đẹp nhất, là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi cám dỗ để sống một cuộc đời ý nghĩa.
Trong thế giới thơ ca viết về người mẹ, bài thơ"Mẹ và quả"  của Nguyễn Khoa Điềm mang một phong vị rất riêng không ồn ào, bi lụy mà sâu sắc, lắng đọng như chính phù sa bồi đắp cho cây trái. Đọc bài thơ, trong lòng em trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào trước sự giao thoa giữa quy luật tự nhiên và tình mẫu tử thiêng liêng. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh người mẹ gắn liền với những mùa quả: "Những mùa quả lặn rồi lại mọc / Như mặt trời, mặt trăng". Cách so sánh này không chỉ nâng tầm công việc bình dị của mẹ lên ngang hàng với vũ trụ, mà còn gợi lên sự tuần hoàn bền bỉ của thời gian. Mẹ hiện lên qua đôi bàn tay cần cù, chắt chiu từng giọt mồ hôi để nuôi dưỡng mầm xanh. Những quả ngọt trong vườn không tự nhiên mà có, chúng là kết tinh từ "lòng tay mẹ mỏi", từ sự hy sinh thầm lặng suốt cuộc đời. Em cảm nhận được hơi ấm của mẹ không chỉ truyền qua lời ru, mà còn truyền qua từng gốc cây, kẽ lá. Xúc động nhất là sự đối lập đầy ám ảnh giữa sự sống nảy nở của thiên nhiên và sự tàn phai của đời người. Khi "quả chín" cũng là lúc mẹ "gầy đi". Sự lớn khôn của con cái và sự trĩu quả của vườn cây chính là kết quả của việc mẹ đã rút cạn nhựa sống, sức lực của chính mình. Hình ảnh mẹ "như quả cuối mùa / Khẽ rụng xuống bàn tay con" là một phép ẩn dụ đầy nhân văn nhưng cũng thật xót xa. Nó nhắc nhở chúng ta về quy luật khắc nghiệt của thời gian: mẹ rồi sẽ già yếu, sẽ rời xa chúng ta. Khổ thơ cuối mang đến một nốt lặng đầy suy tư. Tác giả tự vấn: "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mình chưa kịp hái / Khoảng xanh kia đã thành quả chín mất rồi". Cái "hoảng sợ" ấy chính là sự thức tỉnh của một người con về trách nhiệm và sự đền đáp. Em nhận ra rằng, chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi mà quên mất rằng mẹ đang già đi từng ngày. Bài thơ như một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng thấm thía, nhắc nhở em phải biết trân trọng từng giây phút bên mẹ, phải sống sao cho xứng đáng với những "mùa quả" mà mẹ đã cả đời vun xới. Tóm lại, "Mẹ và quả " không chỉ là bài ca về sự lao động mà còn là khúc tráng ca thầm lặng về đức hy sinh. Gập trang sách lại, hình ảnh người mẹ tần tảo và nỗi lo sợ của người con vẫn cứ ám ảnh trong tâm trí, thôi thúc em muốn chạy về ngay bên mẹ để nói lời cảm ơn và yêu thương.