Phạm Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

.

Đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong lòng em những dư ba đầy xúc động và sự trân trọng sâu sắc đối với hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ. Khi chiến tranh lùi xa, người lính không gác súng nghỉ ngơi mà tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới. tôi thực sự cảm động trước sự hy sinh thầm lặng của các anh, những người chấp nhận "lấm lem hơn thợ cày", coi "gió sương làm nhà" để kiến thiết đất nước. Hình ảnh đối lập giữa "áo dài bay" nơi đô thị và vẻ "trần trụi" của người lính trên đồng ruộng gợi lên sự hy sinh vô điều kiện, không màng danh lợi cá nhân. Tác giả đã rất tinh tế khi gọi cái nghèo, cái dốt là những "trận đánh" giữa thời bình, cho thấy bản lĩnh kiên cường của người lính dù ở bất cứ hoàn cảnh nào. Đoạn thơ không chỉ là lời ca ngợi mà còn là lời nhắc nhở em về lòng biết ơn đối với những người đang âm thầm cống hiến để giữ gìn sự bình yên và phát triển của Tổ quốc.

2.

Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật con Kiến đại diện cho loài vật cần mẫn mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn và sự trả nghĩa cao đẹp. Dù nhỏ bé, Kiến thể hiện trí tuệ và sự dũng cảm khi cứu Bồ Câu, mang đến bài học sâu sắc về tình bạn và đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Khởi đầu câu chuyện, hình ảnh con Kiến hiện lên với vẻ yếu ớt, gặp nạn khi bị rơi xuống nước và đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên, khi được Bồ Câu cứu giúp, Kiến không quên ân nhân. Hình ảnh con Kiến nhỏ bé "cắn vào chân người thợ săn" để cứu Bồ Câu cho thấy lòng dũng cảm phi thường và trí tuệ nhanh nhạy. Dù sự chênh lệch về sức mạnh giữa kiến và người thợ săn là quá lớn, nhưng nhờ hành động kịp thời, Kiến đã cứu được bạn. Hành động của Kiến không chỉ là sự trả ơn mà còn thể hiện đạo lý "uống nước nhớ nguồn" một cách tự nhiên và chân thành. Kiến dạy cho chúng ta rằng, sự giúp đỡ không phân biệt lớn nhỏ, và lòng biết ơn là đức tính cao quý. Nhân vật này là minh chứng cho việc, dù trong hoàn cảnh khó khăn hay nhỏ bé, con người (hay muôn loài) vẫn có thể tạo nên sự khác biệt bằng sự tử tế và lòng dũng cảm. Tóm lại, nhân vật con Kiến là một hình tượng ngụ ngôn tiêu biểu, truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc về lòng biết ơn. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta cần biết trân trọng sự giúp đỡ của người khác và sẵn sàng giúp đỡ lại họ, xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Câu 1: Nhân vật chính trong truyện thuộc loại nhân vật loài vật (nhân hóa) (vật được gán cho các đặc điểm, hành động, tâm lý như con người). Câu 2: 01 từ láy: oai oái Câu 3Tình huống truyện: Sự việc nối tiếp sự việc mang tính nhân quả: Bồ Câu cứu Kiến khi Kiến bị đuối nước, sau đó Kiến cứu lại Bồ Câu khi Bồ Câu bị thợ săn rình bắn.

Căn cứ: Dựa vào hai sự kiện đối ứng (đoạn 1 Kiến gặp nạn được cứu, đoạn 2 Bồ Câu gặp nạn được cứu) diễn ra trong cùng một bối cảnh (ven sông/rừng).

Câu 4: Tác giả mượn hình ảnh con vật (ngụ ngôn) để:Làm câu chuyện sinh động, hấp dẫn, dễ nhớ, đặc biệt là với trẻ em.Ẩn dụ về các mối quan hệ xã hội, cách ứng xử giữa con người với con người một cách nhẹ nhàng, kín đáo nhưng sâu sắc.  Câu 5:
Câu chuyện "Con Kiến và Con Bồ Câu" mang đến một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự tương trợ trong cuộc sống. Lòng biết ơn không chỉ là ghi nhớ sự giúp đỡ mà còn là hành động trả ơn khi người khác gặp khó khăn, như cách Kiến đã cứu Bồ Câu. Sự giúp đỡ lẫn nhau tạo nên mối liên kết tốt đẹp, khiến tình bạn, tình người trở nên cao quý hơn. Khi ta cho đi sự giúp đỡ, ta không chỉ cứu giúp người khác mà còn nhận lại sự bình yên trong tâm hồn. Lòng biết ơn và sự tử tế chính là nền tảng bền vững để xây dựng một xã hội văn minh và yêu thương.

1.

Đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong lòng em những dư ba đầy xúc động và sự trân trọng sâu sắc đối với hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ. Khi chiến tranh lùi xa, người lính không gác súng nghỉ ngơi mà tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới. tôi thực sự cảm động trước sự hy sinh thầm lặng của các anh, những người chấp nhận "lấm lem hơn thợ cày", coi "gió sương làm nhà" để kiến thiết đất nước. Hình ảnh đối lập giữa "áo dài bay" nơi đô thị và vẻ "trần trụi" của người lính trên đồng ruộng gợi lên sự hy sinh vô điều kiện, không màng danh lợi cá nhân. Tác giả đã rất tinh tế khi gọi cái nghèo, cái dốt là những "trận đánh" giữa thời bình, cho thấy bản lĩnh kiên cường của người lính dù ở bất cứ hoàn cảnh nào. Đoạn thơ không chỉ là lời ca ngợi mà còn là lời nhắc nhở em về lòng biết ơn đối với những người đang âm thầm cống hiến để giữ gìn sự bình yên và phát triển của Tổ quốc.

2.

Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật con Kiến đại diện cho loài vật cần mẫn mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn và sự trả nghĩa cao đẹp. Dù nhỏ bé, Kiến thể hiện trí tuệ và sự dũng cảm khi cứu Bồ Câu, mang đến bài học sâu sắc về tình bạn và đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Khởi đầu câu chuyện, hình ảnh con Kiến hiện lên với vẻ yếu ớt, gặp nạn khi bị rơi xuống nước và đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên, khi được Bồ Câu cứu giúp, Kiến không quên ân nhân. Hình ảnh con Kiến nhỏ bé "cắn vào chân người thợ săn" để cứu Bồ Câu cho thấy lòng dũng cảm phi thường và trí tuệ nhanh nhạy. Dù sự chênh lệch về sức mạnh giữa kiến và người thợ săn là quá lớn, nhưng nhờ hành động kịp thời, Kiến đã cứu được bạn. Hành động của Kiến không chỉ là sự trả ơn mà còn thể hiện đạo lý "uống nước nhớ nguồn" một cách tự nhiên và chân thành. Kiến dạy cho chúng ta rằng, sự giúp đỡ không phân biệt lớn nhỏ, và lòng biết ơn là đức tính cao quý. Nhân vật này là minh chứng cho việc, dù trong hoàn cảnh khó khăn hay nhỏ bé, con người (hay muôn loài) vẫn có thể tạo nên sự khác biệt bằng sự tử tế và lòng dũng cảm. Tóm lại, nhân vật con Kiến là một hình tượng ngụ ngôn tiêu biểu, truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc về lòng biết ơn. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta cần biết trân trọng sự giúp đỡ của người khác và sẵn sàng giúp đỡ lại họ, xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.


Câu 1: Nhân vật chính trong truyện thuộc loại nhân vật loài vật (nhân hóa) (vật được gán cho các đặc điểm, hành động, tâm lý như con người). Câu 2: 01 từ láy: oai oái Câu 3Tình huống truyện: Sự việc nối tiếp sự việc mang tính nhân quả: Bồ Câu cứu Kiến khi Kiến bị đuối nước, sau đó Kiến cứu lại Bồ Câu khi Bồ Câu bị thợ săn rình bắn.

Căn cứ: Dựa vào hai sự kiện đối ứng (đoạn 1 Kiến gặp nạn được cứu, đoạn 2 Bồ Câu gặp nạn được cứu) diễn ra trong cùng một bối cảnh (ven sông/rừng).

Câu 4: Tác giả mượn hình ảnh con vật (ngụ ngôn) để:Làm câu chuyện sinh động, hấp dẫn, dễ nhớ, đặc biệt là với trẻ em.Ẩn dụ về các mối quan hệ xã hội, cách ứng xử giữa con người với con người một cách nhẹ nhàng, kín đáo nhưng sâu sắc.  Câu 5:
Câu chuyện "Con Kiến và Con Bồ Câu" mang đến một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự tương trợ trong cuộc sống. Lòng biết ơn không chỉ là ghi nhớ sự giúp đỡ mà còn là hành động trả ơn khi người khác gặp khó khăn, như cách Kiến đã cứu Bồ Câu. Sự giúp đỡ lẫn nhau tạo nên mối liên kết tốt đẹp, khiến tình bạn, tình người trở nên cao quý hơn. Khi ta cho đi sự giúp đỡ, ta không chỉ cứu giúp người khác mà còn nhận lại sự bình yên trong tâm hồn. Lòng biết ơn và sự tử tế chính là nền tảng bền vững để xây dựng một xã hội văn minh và yêu thương.

1.

Trong những tác phẩm của Trần Đăng Khoa, bài thơ "Trưa hè" đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc. Bài thơ gắn liền với buổi trưa của buổi hè với tiếng gió thổi vi vu cùng với những cánh hoa phượng bay khắp nơi. Buổi trưa ấy còn buổi trưa của những tiếng ve - đặc trưng của mùa hè, nghe như tiếng đàn du dương và tha thiết. Nhờ vậy, cảm xúc của tác giả trước cảnh thiên nhiên trưa hè như một buổi liên hoan rộn ràng, nhộn nhịp gồm hoa bay và ve hát. Bằng biện pháp so sánh, tác giả đã cho độc giả thấy khung cảnh thiên nhiên buổi trưa mùa hè thật tươi đẹp, trong sáng và tràn đầy âm thanh. Trước cảnh vật ấy, em cảm thấy bồi hồi, xao xuyến, nhớ về những ngày nghỉ hè được chơi đùa vui vẻ bên người thân, bạn bè, nghe tiếng ve hay ngắm nhìn những bông hoa phượng từ từ đáp xuống mặt đất. Qua đó, nhà thơ Trần Đăng Khoa gửi gắm tình yêu tha thiết với thiên nhiên của quê hương, đất nước.

2.

Chuyện ngụ ngôn bò và ếch là một trong những chuyện ngụ ngôn đặc sắc trong kho tàng truyện cổ tích ngụ ngôn. “Bò và ếch” đã xây dựng thành công hình tượng con ếch có suy nghĩ nông cạn, thiển cận thông qua đó gửi gắm rất nhiều thông điệp có giá trị về cuộc sống.
Câu chuyện xoay quanh gia đình nhà ếch. Một con ếch con bị con bò giẫm bẹp dí dưới đất, ếch mẹ đi tìm không thấy đâu, đàn ếch anh em thi nhau nói với mẹ rằng có một con vật to lớn đã dẫm bẹp lên ếch út. Người mẹ ếch phình bụng lên để hỏi con rằng nó có to bằng thế này không. Đàn ếch con lắc đầu bảo không phải, người mẹ tiếp tục phồng bụng lên, phồng hết cỡ cho đến khi bụng nó nổ tung như một chiếc bong bóng. Cốt truyện đơn giản như vậy nhưng đã gửi gắm biết bao nhiêu bài học ý nghĩa về cuộc sống.
Chúng ta thấy ếch mẹ xuất hiện là một con vật rất quan tâm đến đàn con của mình. Như bao người mẹ khác thì không thấy ếch con xuất hiện mẹ ếch đã rất sốt sắng tìm tung tích của con. Nó hỏi những con ếch con còn lại xem có thấy tung tích ếch út ở đâu không, nó quan tâm con giống như tất cả những bà mẹ nào khác trên cuộc đời và điều đó thật đáng quý.
Thế nhưng nếu ếch mẹ chỉ quan tâm con thôi thì chưa đủ, cái chính là ở sự thiển cận, hiểu biết nông cạn và ngu dốt của của ếch khi cố tỏ ra làm những việc ngoài khả năng của mình. Khi đàn ếch con kể lại chuyện ếch út bị con bò dẫm lên, ếch mẹ không thể hình dung được con quái vật ấy to bằng ngần nào. Nó cố hết sức để phồng bụng lên, ra chừng khoe với đàn con mình cũng có kích thước lớn như vậy nhưng đàn con vẫn lắc đầu không phải. Chưa dừng lại ở đó ếch mẹ tiếp tục phồng bụng lên hết cỡ, hết cỡ và rồi cuối cùng nó cũng không chịu đựng được mà nổ tung chiếc bụng, đi đời nhà ma.
Rõ ràng người đọc có thể thấy ếch mẹ có tầm hiểu biết thật hạn hẹp. Nó cho rằng mọi loài vật trên thế giới này đều chỉ bằng nó thế nên khi nghe đàn con nói có một con vật khổng lồ với cái chân to đùng nó tưởng rằng chỉ có thể bằng nó lúc phồng bụng lên mà thôi. Sự hiểu biết hạn hẹp của ếch đã khiến nó cố gắng làm những việc ngoài khả năng của mình và kết cục của nó cũng thật bi thảm.
Xây dựng nhân vật con ếch tác giả dân gian đã sử dụng triệt để thủ pháp nhân hoá, nhân vật vừa có những đặc trưng riêng của loài vật (biết phình bụng) vừa có lời ăn tiếng nói như con người. Từ đó nhân vật con ếch hiện lên thật sinh động, gần gũi, thân quen giống như người bạn của chúng ta. Cốt truyện đơn giản, ngắn gọn nhưng được cài cắm nhiều tình tiết ý nghĩa cũng giúp gửi gắm nhiều bài học về cuộc sống. Con ếch chỉ có một vài lời thoại và chủ yếu được khắc họa qua hành động điên rồ của mình. Ếch tượng trưng cho một loại người trong xã hội với suy nghĩ nông cạn, tầm nhìn hạn hẹp nhưng lại thích thể hiện mình, làm những việc quá với khả năng của mình rồi cuối cùng chỉ chuốc họa vào thân.
Bằng việc xây dựng nhân vật con ếch, truyện ngụ ngôn đã nhắn nhủ bài học thật sâu sắc và ý nghĩa đến với mỗi chúng ta. Đừng sống như ếch mà hãy luôn biết mình là ai, khả năng của mình đến đâu để thực hiện các dự định đạt hiệu quả.

1. Ngôi kể thứ ba

2. BPTT: Liệt kê ("vươn cổ kêu trời", "trợn mắt rống to hơn")

+ Tăng sức gợi hình , gợi cảm

+nhấn mạnh hành động và sự tức giận tột độ của con bò.

3. Ếch làm chủ vũng nước ngăn bò uống nước không xin phép, dẫn đến việc ếch thách bò thi rống (thi tài) để phân định quyền sở hữu, tạo ra sự đối lập giữa sức mạnh thể chất và trí thông minh.

4.Bò là nhân vật đại diện cho sự kiêu ngạo, ỷ thế lớn xác, hống hách và thiếu suy nghĩ. Sự ngạo mạn, nóng giận không kiểm soát và coi thường người khác đã khiến bò nhận lấy kết cục bi thảm, thê thảm.

5.Trí tuệ đóng vai trò vô cùng quan trọng và là sức mạnh cốt lõi trong cuộc sống con người. Như câu chuyện trên, ếch nhỏ bé đã thắng bò to lớn nhờ mưu trí, cho thấy trí tuệ có thể khỏa lấp, vượt qua những hạn chế về thể chất. Sự thông minh giúp chúng ta nhìn nhận vấn đề sáng suốt, tìm ra giải pháp cho những tình huống khó khăn thay vì chỉ dùng sức lực . Hơn nữa, trí tuệ còn giúp con người rèn luyện sự bình tĩnh, biết người biết ta và tránh được những sai lầm nông nổi.


“Ếch ngồi đáy giếng” là một trong những truyện ngụ ngôn để lại cho người đọc bài học sâu sắc, truyện khuyên nhủ chúng ta không được chủ quan, kiêu ngạo mà phải luôn luôn cố gắng, nỗ lực trau dồi bản thân.

Nhân vật chính trong câu chuyện là một con ếch, ếch được giới thiệu sống trong một cái giếng, bạn bè hàng xóm của nó chỉ là những con cua, con ốc bé nhỏ. Bởi vậy ếch nghiễm nhiên trở thành con vật to lớn nhất ở đó, cùng với tiếng kêu ồm ộp vang xa khiến các con vật xung quanh đều khiếp sợ. Mọi sự hiểu biết của ếch chỉ giới hạn trong khoảng không gian nhỏ hẹp là cái giếng, từ đó nhìn ra thế giới bên ngoài chỉ là chiếc miệng giếng bé bằng cái vung. Bởi thế mà ếch luôn tự cho mình là nhất.

Nhưng năm ấy trời mưa lớn, nước dâng cao đã đưa ếch ra khỏi chiếc giếng bé nhỏ chật hẹp. Với bản tính kiêu ngạo, hiểu biết nông cạn, luôn tự cho mình là nhất nên khi đến một môi trường mới ếch ta vẫn chẳng hề lo sợ hay nể nang ai. Ếch huênh hoang đi lại nên đã bị một con trâu đi ngang qua dẫm bẹp. Đó là sự trừng phạt thích đáng cho những kẻ có tầm nhìn hạn hẹp nhưng lại luôn kiêu ngạo, huênh hoang.

Câu chuyện nhắn nhủ người đọc những bài học vô cùng ý nghĩa. Truyện phê phán thói chủ quan, kiêu ngạo, hiểu biết nông cạn, hạn hẹp nhưng lại luôn tự cho mình là nhất, coi thường những người xung quanh. Đồng thời, nếu muốn tài giỏi thì không thể ngồi mãi mới đáy giếng bé nhỏ mà phải vươn ra ngoài thế giới, tích cực học hỏi, trau dồi năng lực của bản thân. Mỗi người phải ý thức được giới hạn, điểm yếu của mình, từ đó nỗ lực trau dồi để vượt qua những giới hạn đó.

 sự trân trọng vẻ đẹp rực rỡ của thiên nhiên và tuổi trẻ, đồng thời ý thức được sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian.

liên tưởng đến cảnh sắc mùa xuân đang ở độ rực rỡ, viên mãn và đẹp nhất nhưng đồng thời cũng ngụ ý sự mong manh, đang trên đà chuyển mình, phai tàn. Nó thể hiện một mùa xuân không chỉ tươi mới mà còn trĩu nặng, đằm thắm và thoáng nỗi niềm hoài cổ, nuối tiếc sự trôi chảy của thời gian. 

Truyện ngụ ngôn luôn là một thể loại yêu thích của em bởi tính hài hước và tính nhân văn của mỗi câu chuyện. Đặc biệt là truyện “Đẽo cày giữa đường” , một truyện răn dạy chúng ta về sống có chủ đích của chính mình. Trong truyện em rất ấn tượng với hình ảnh người thợ mộc , một người nông dân chất phác nhưng không có chính kiến của bản thân.

Trước hết, anh là một người có chí tiển thủ, là một người lao động thật thà, chất phác. Nó được thể hiện qua phần đầu của truyện: truyện kể rằng anh là một người thợ mộc, lấy hết vốn trong nhà để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ở ngay bên vệ đường nên mọi người thường ghé vào xem anh đẽo cày. Từ bối cảnh đó, ta có thể suy ra anh là một người lao động giản dị, chất phác, hiền lành và có mong muốn làm giàu, đổi đời.

Dù vậy, anh lại là người không có chính kiến riêng của bản thân. Nó biểu hiện ở việc khi mọi người vào xem và góp ý, anh đều làm theo lời họ, chẳng biết ai đúng, ai sai. Kết quả là anh đẽo ra cái thì to, cái thì nhỏ và chả có ai mua cả. Như vậy, chúng ta có thể thấy, nếu anh thợ mộc là một người có chính kiến của bản thân, lựa chọn đẽo cày vừa, thì có lẽ đã không có kết cục thảm như vậy. Nhưng bởi vì không có chính kiến, tin vào người khác mà không xem xét, chọn lọc nên mới rơi vào kết cục như vậy.

Tóm lại, truyện “Đẽo cày giữa đường” qua hình ảnh anh thợ mộc, tác giả dân gian muốn phê phán những người không có chính kiến, ngu ngốc, bị động và dễ bị tác động bởi mọi người xung quanh. Từ đó nhắc nhở chúng ta làm gì cũng cần phải có ý kiến của riêng mình và phải kiên định với nó.