Nguyễn Thị Thanh Hiền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thanh Hiền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Phân tích đặc điểm nhân vật Võ Tòng trong tác phẩm “Đất rừng phương Nam”

Trong tiểu thuyết Đất rừng phương Nam của nhà văn Đoàn Giỏi, nhiều nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc. Trong số đó, nhân vật Võ Tòng là một con người có tính cách mạnh mẽ, nghĩa hiệp và giàu lòng nhân hậu. Qua nhân vật này, tác giả đã khắc họa hình ảnh tiêu biểu của con người Nam Bộ phóng khoáng, dũng cảm và trọng nghĩa tình.

Trước hết, Võ Tòng là người gan dạ và dũng cảm. Ông sống giữa vùng rừng U Minh hoang vu, nơi đầy thú dữ và hiểm nguy. Ông từng một mình đối đầu với hổ dữ và nhiều lần chiến đấu với kẻ xấu để bảo vệ cuộc sống bình yên cho mọi người. Sự gan dạ ấy cho thấy Võ Tòng là con người không sợ nguy hiểm, luôn sẵn sàng hành động khi cần thiết.

Bên cạnh sự dũng cảm, Võ Tòng còn là người trọng nghĩa và sẵn sàng giúp đỡ người khác. Ông luôn bênh vực những người yếu thế và căm ghét kẻ gian ác. Dù cuộc sống của bản thân nhiều khó khăn, ông vẫn sẵn lòng giúp đỡ mọi người xung quanh. Chính lòng nghĩa hiệp này đã khiến ông được nhiều người kính trọng và quý mến.

Ngoài ra, Võ Tòng còn có tấm lòng nhân hậu và tình cảm chân thành. Bề ngoài ông có thể thô ráp, mạnh mẽ như một người sống lâu năm trong rừng, nhưng bên trong lại là một trái tim ấm áp. Ông đối xử chân thành với mọi người, đặc biệt là với những người nghèo khổ và những người cần được giúp đỡ. Điều đó cho thấy Võ Tòng không chỉ là người mạnh mẽ mà còn rất giàu tình cảm.

Qua nhân vật Võ Tòng, tác giả đã thể hiện vẻ đẹp của con người Nam Bộ: bộc trực, nghĩa khí, dũng cảm và giàu lòng nhân ái. Nhân vật không chỉ góp phần làm cho câu chuyện thêm sinh động mà còn giúp người đọc hiểu hơn về cuộc sống và tính cách con người vùng đất phương Nam.

Tóm lại, Võ Tòng là một nhân vật tiêu biểu trong Đất rừng phương Nam. Với tính cách dũng cảm, nghĩa hiệp và giàu lòng nhân hậu, nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc, đồng thời góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của con người và thiên nhiên Nam Bộ.

Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bài thơ hay và ý nghĩa. Tác phẩm ấy đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc và ấn tượng sâu sắc. Cũng như thấy được sự thiêng liêng và cao quý của tình mẫu tử qua từng dòng thơ. “Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” Bài thơ kể cho chúng ta nghe về câu chuyện muôn thuở của trẻ thơ: đợi mẹ. Ai chẳng từng đợi mẹ đi chợ, đi làm về. Ai chẳng từng trải qua cảm giác thắc thỏm đứng ngôi mong ngóng. Em bé trong bài thơ này cũng vậy. Trời đã tối. Những dấu hiệu của nhịp sống ồn ào ban ngày đã dừng lại. Từng hoạt động của đêm lần lượt diễn ra: Vành trăng non đã lên, đom đóm đã thắp lửa ngoài ao, đom đóm đã bay vào nhà. Vậy nhưng mẹ vẫn chưa làm đồng về.Em bé có thể nhìn thấy vầng trăng treo cao tít trên bầu trời nhưng không thể nhìn thấy mẹ. Mẹ vẫn ở ngoài cánh đồng xa. Mẹ lẫn vào cánh đồng, còn cánh đồng lại lẫn vào đêm. Hình ảnh người mẹ tần tảo, lam lũ bị lẫn, bị chìm vào trong bóng tối gợi bao niềm day dứt, ngậm ngùi. Đâu phải mẹ không mong về với con, đâu phải mẹ không biết con đang trông ngóng mẹ, nhưng vì cuộc mưu sinh, vì con, mẹ phải đi sớm về muộn. Hình ảnh của mẹ khiến ta nhớ đến hình ảnh con cò trong câu ca dao xưa: “Con cò lặn lội bờ sông.” hay: “Cái cò mà đi ăn đêm.” – thật tội nghiệp biết bao.Mẹ chưa về nên bếp chưa lên lửa, mẹ chưa về nên cửa nhà trống trải làm sao. Bóng tối ùa về, kéo theo những nỗi sợ mơ hồ trong tâm hồn thơ trẻ. Vì thế, niềm mong mỏi bước chân mẹ càng thêm khắc khoải hơn. Em mong mẹ không phải vì “xu bánh đa vùng” hay củ khoai, tấm mía,... Em mong mẹ về với em, mẹ là ấm áp, mẹ là bình yên. Có mẹ, căn bếp kia mới trở nên ấm cúng; có mẹ, mái nhà tranh mới bớt hoang vắng, quạnh hiu.Vậy nhưng, trong khi em bé chờ từng khắc bước chân mẹ, thì bước chân ấy vẫn “ì oạp” nơi cánh đồng xa. Từ tượng thanh “ì oạp” thật giàu sức gợi. Nó gợi lên từng bước chân khó nhọc của mẹ khi phải băng lội giữa bốn bề nước ruộng mênh mông, và lần nữa gợi lên cảm xúc nghẹn ngào nơi trái tim bạn đọc. Thơ là tiếng nói của cảm xúc. Thơ là sợi dây truyền cảm đặc biệt giữa tác giả và độc giả. Nên đọc những vần thơ trên, người đọc không khỏi rưng rưng xúc động.Có lẽ, ngày nào mẹ cũng đi làm về muộn như thế, ngày nào em thỏm chờ mẹ như thế, nên “nỗi đợi” đã vô thức ăn sâu vào tâm tưởng, đi cả vào cũng thấp thỏm chờ mẹ như thế, nên “nỗi đợi” đã vô thức ăn sâu vào tâm tưởng, đi cả vào giấc mơ của em. Em bé đợi mẹ cả trong mơ ở câu thơ cuối thật thương quá đi thôi


Bài thơ "Mây và sóng" của R.Ta-go là một bài thơ hay và ý nghĩa. Tác phẩm ấy đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc và ấn tượng sâu sắc. Cũng như thấy được sự thiêng liêng và cao quý của tình mẫu tử qua từng dòng thơ.

"Mẹ ơi, trên mây có người gọi con

Qua câu thơ mở đầu của bài thơ, từ ngữ"trên mây có người gọi con"đã cho ta thấy được trí tưởng tượng phong phú của em bé về cuộc trò chuyện của mình. Tác giả sử dụng phép nhân hóa "người trên mây" biết nói chuyện để rủ rê Em bé đi chơi từ sáng đến tối, chơi với vầng Trăng bạc. Nhưng đứng trước những lời mời gói hấp dẫn ấy, em bé vẫn nghĩ đến người mẹ của mình đang đợi chờ ở nhà. Mặc dù bản thân rất thích thú, tò mò và mong muốn được khám phá mọi thứ. Nhưng em bé vẫn từ chối để trở về vòng tay ấm áp của mẹ. Từ đó, cũng thể hiện ước mong được chơi trò chơi cùng mẹ được. Hóa trang là mây làm sóng. Để vừa được bay cao, bay xa phiêu du khắp chốn, lại vừa được quấn quýt bên mẹ. Qua đó, ta có thể thấy tình yêu thương của mẹ đã chiến thắng mọi cám dỗ. Qua khổ thơ cuối, cho ta thấy niềm hạnh phúc của em bé khi được vui đùa và lăn lộn trong vòng tay ấm áp của mẹ. Trí tưởng tượng phong phú hồn nhiên của em bé đã làm cho bài thơ thêm sinh động và đặc sắc hơn. Từ đó ta thấy được tình cảm của mẹ dành cho em bé rất to lớn và thiêng liêng. Qua đó, cho ta thấy niềm hạnh phúc của em bé là ở trong vòng tay ấm áp của mẹ. Về nghệ thuật, bài thơ thuộc thể thơ tự do. Từ ngữ giản dị mộc mạc. Từng câu thơ dòng thơ cũng đã cho tác phẩm ấy tạo nên một vẻ khác biệt và đặc sắc. Giọng thơ tha thiết, nhẹ nhàng. Hình ảnh thơ phong phú, giàu tưởng tượng. Từ những nghệ thuật đó, đã làm cho bài thơ trở nên sinh động hơn. Bài thơ "Mây và sóng" đã thể hiện tình yêu tha thiết của em bé đối với mẹ, ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng,bất diệt. Qua đó ta rút ra bài học:"Cần phải biết trân trọng tình mẹ gắn bó với gia đình. Vì tình mẹ là tình yêu thiêng liêng và cao đẹp nhất".

Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn khoa điềm là một bài thơ hay và đầy ý nghĩa. Tác phẩm ấy đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc và ấn tượng sâu sắc. Cũng như thấy được sự thiêng liêng cao quý của tình mẫu tử qua văn bản ấy. Trong hai câu thơ mở đầu ta có thể thấy được những thành quả đáng quý sau những tháng ngày lam lũ vất vả trong lao động của mẹ. Tác giả sử dụng phép so sánh mùa quả lặn mọc như mặt trăng mặt trời cho thấy vòng đời của các loại quả cũng như chu kỳ ngày và đêm của thời gian. Qua đó nhấn mạnh những mùa quả đã rụng thì sẽ có mùa quả mới lại đến.

"Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên Còn những bí và bầu thì lớn xuống"

Từ hai câu thơ này ta có thể thấy được sự tương phản giữa "lớn lên" và "lớn xuống". Cho thấy sự trưởng thành của người con và sự trĩu nặng của những quả bầu, bí theo từng ngày. Từ ngữ"giọt mồ hôi" là hình ảnh ẩn dụ cho sự tần tảo lam lũ trong thầm lặng của Mẹ. Qua khổ thơ cuối cùng ta có thể cảm nhận rõ được tình cảm và tình yêu thương mà người con dành cho mẹ của mình. Từ "quả"trong khổ thơ này không phải là chỉ những loại quả, mà là ẩn dụ cho những đứa con. Người con "hoảng sợ" là vì lo lắng rằng ngày nào đó mẹ sẽ rời xa, khi mà người con chưa đủ trưởng thành và hiểu biết về thế giới xung quanh. Qua đó tao thấy được tình cảm to lớn của người con dành cho mẹ. Về nghệ thuật bài thơ thuộc thể thơ tự do. Từ ngữ mộc mạc giản dị. Hình ảnh phong phú chân thực. Giọng thơ nhẹ nhàng tha thiết. Ngoài ra tác giả còn sử dụng một số biện pháp tu từ làm cho bài thơ thêm đặc sắc hơn. Bài thơ "Mẹ và quả" là một tác phẩm đặc sắc và để lại trong em rất nhiều cảm xúc. Văn bản ấy còn giúp cho em thấy được sự thiêng liêng và cao quý của tình mẫu tử. Qua đó ta rút ra bài "học cần phải biết yêu thương quan tâm và giúp đỡ mẹ nhiều hơn. Vì mẹ là người đã sinh ra ta và nuôi nấng chúng ta"