Nguyễn Hán Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hán Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1 Các bạn có biết bắt trước là gì có hậu quả gì không. Hôm nay mình sẽ nói cho các bạn biết nhé. Bắt chiếc là nhại lại người khác khiến người ta tức giận. Có thể họ sẽ tức giận và tức giận và họ sẽ đánh bạn đó. Nên đừng có nhại lại người khác nhau.


2 Trong ký ức của em, khu vườn của ông nội luôn hiện lên như một bức tranh tươi xanh, tràn đầy sức sống. Đó là nơi ông dành trọn tình yêu và tâm huyết, nơi có đủ loại cây trái sum suê và những loài hoa khoe sắc quanh năm. Mỗi sáng, khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, em đã chạy theo ông, đòi được phụ giúp công việc tưới cây. Ông hiền từ mỉm cười, cầm tay em nhịp nhàng tưới những luống rau xanh mướt, chỉ cho em cách phân biệt từng loại cây, từ những cây ăn quả sai trĩu cành như nhãn, ổi, đến những khóm hoa lan, hoa hồng kiêu sa.

1 Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba

2 thấy vậy, lợn lòi

3 bởi vì câu chuyện trên kể cho thiếu nhi

4 em không đồng tình em em nghĩ việc cần chăm chỉ hơn

5 phải chăm chỉ thì mới có ngày thành công

Trải nghiệm buồn Trong cuộc đời mỗi người, ai chẳng có những phút giây lỗi lầm. Nhưng điều quan trọng là, sau mỗi lần mắc lỗi, chúng ta biết hối hận và sửa chữa sai lầm ấy. Tôi cũng đã có một lần mắc lỗi với chính người bạn thân của mình hồi năm học lớp 4. Đó là một trải nghiệm buồn vì suýt chút nữa chính tôi đã tự tay giết chết đi một tình bạn đẹp. Tôi và Hoa chơi với nhau từ nhỏ, nhà ở cạnh nhau nên chúng tôi lại càng thân hơn, đi đến đâu cũng dính lấy nhau như hai chị em vậy. Chơi thân là thế, nhưng mọi người thường bảo tôi với Hoa như hai thỏi nam châm trái dấu. Hoa hiền lành, ít nói, trầm tính và chắc chắn, còn tôi thì lại khá tinh nghịch, trong người lúc nào cũng có dư thừa năng lượng, gặp ai đều có thể nói chuyện thoải mái. Những lúc như vậy, tôi lại cười, coi như bù trừ cho nhau vậy. Hàng ngày, ngoài việc đi học cùng nhau, Hoa còn giúp tôi rất nhiều trong học tập, nhờ có Hoa mà tôi đã tiến bộ lên rất nhiều. Hôm đó, cô giáo vào lớp và gọi một số bạn lên kiểm tra bài cũ, trong đó có tôi. Vì đã học bài ở nhà nên tôi trả lời rất dõng dạc, tự tin, cô cho tôi một điểm 10 đỏ chói vào trong sổ. Bạn bè trong lớp nhìn tôi đầy ngưỡng mộ khi có thể nhớ chi tiết từng ngày tháng, địa danh trong bài lịch sử dài dằng dặc. Tối hôm đó, vì tivi có chương trình rất hay mà tôi yêu thích, cũng vì chủ quan rằng mình đã có điểm nên tôi không học lại bài. Ai ngờ hôm sau, cô bất ngờ cho kiểm tra 15 phút, tôi ngồi vò đầu bứt tai, cắn bút mãi mà cũng không thể nhớ nổi một chữ. Trong khi đó, ở bên cạnh tôi, Hoa đã làm xong từ bao giờ. Chỉ còn có 5 phút, tôi cuống quá liền giật lấy bài của Hoa và vội vàng chép. Tiết học sau, cô trả bài kiểm tra hôm ấy và nói rằng: - Cô rất buồn rằng trong lớp ta có hiện tượng chép bài của nhau, đó là của Lan và Hoa, cô cho cả hai bạn 3 điểm, nếu các em có gì thắc mắc thì sau giờ học lên gặp cô. Tôi sững sờ, còn Hoa mắt nhòe đi khi nhận bài kiểm tra của mình. Tôi vô tâm nghĩ rằng chỉ là một bài kiểm thôi mà, sau giờ học mình sẽ xin lỗi nó sau. Lúc tan học, Hoa chẳng đợi tôi về cùng mà đi trước. Mấy đứa bạn cùng lớp thì thầm rằng: - Sao hôm nay Hoa lại không học bài nhỉ, mọi khi cậu ấy chăm lắm mà. Bây giờ, tôi mới ân hận và hiểu ra lỗi lầm của mình. Vì vô tâm mà tôi đã làm tổn thương Hoa. Chẳng biết làm gì khác, tôi vội vàng chạy đuổi theo Hoa để xin lỗi. Bắt kịp Hoa, tôi nói bằng giọng hổn hển chẳng ra hơi: - Hoa ơi. Mình xin lỗi nhé. Tại mình mà cậu bị điểm kém. Hoa mỉm cười dịu dàng: - Thôi, không sao đâu, mình cũng không giận cậu nữa. Lúc ấy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu không sửa lỗi kịp thời, có lẽ tôi đã đánh mất một người bạn tốt như Hoa. Mỗi lần nhớ lại kỉ niệm ấy, tôi thấy thẹn với lòng và tự dặn mình phải biết chú ý tới cảm xúc của người khác hơn, nếu không, tôi sẽ đánh mất những người luôn yêu thương và giúp đỡ tôi trong cuộc sống.

1 Văn bản trên thuộc thể loại chuyện đồng thoại

2 Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt của thiên nhiên, trải qua các mùa trong năm trên sườn núi cao cheo leo.

3 Nghĩa: Diễn tả một vị trí cao, hiểm trở, khó đi lại và dễ gây cảm giác nguy hiểm.

4 Đáp án: Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:

5Đáp án: Từ văn bản trên, em có thể rút ra một số bài học sâu sắc cho bản thân:


Câu 1. Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ mấy? Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba, do một người kể giấu mình, không trực tiếp tham gia vào câu chuyện. Câu 2. Theo câu chuyện trên, ai là người trồng cây hoàng lan? Theo câu chuyện, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan. Bà của Hà nói rằng bà đã hỏi nhưng không ai biết. Câu 3. Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó: Biện pháp tu từ: Nhân hóa. Tác dụng: Câu văn "cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà" miêu tả cây như một con người có thể "khoác" lên mình một "chiếc áo". Việc sử dụng hình ảnh nhân hóa giúp làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, tươi mới và giàu sức sống hơn. Từ đó, biện pháp này làm nổi bật sự biến đổi kỳ diệu và đẹp đẽ của cây khi mùa xuân đến, đồng thời thể hiện cảm xúc yêu mến và sự gắn bó của con người với thiên nhiên. Câu 4. Theo em, vì sao Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”? Hà cảm nhận được ý nghĩa thiêng liêng và sâu sắc của những cánh hoa. Khi Hà run run đỡ những cánh hoa, cô bé hiểu rằng đó không chỉ là những cánh hoa khô héo mà là minh chứng cho tình yêu quê hương, tình cảm của ông dành cho gia đình và cho sự hy sinh cao cả của ông. Đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ cho thấy Hà lần đầu tiên thực sự thấu hiểu tình yêu và sự gắn bó của bà với cây hoàng lan, mảnh vườn này và cả tình yêu dành cho ông. Nó thể hiện sự xúc động, bồi hồi và lòng tri ân sâu sắc của cô bé đối với những kỷ niệm đã qua và những người thân yêu của mình. Câu 5. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 3 –5 câu trình bày suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi vun đắp tình yêu thương, nơi mỗi người tìm thấy sự bình yên và điểm tựa vững chắc để trưởng thành. Cây hoàng lan trong vườn là biểu tượng của tình yêu quê hương, gia đình mà người ông đã gửi gắm và bà đã giữ gìn. Từ câu chuyện này, ta nhận ra gia đình như một gốc rễ giúp ta bám trụ vững vàng vào cuộc sống, dù đi đâu hay làm gì, gia đình vẫn luôn là nơi ta quay về, là nơi tình yêu và sự hy sinh được gìn giữ qua bao thế hệ.


Câu 1. Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ mấy? Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba, do một người kể giấu mình, không trực tiếp tham gia vào câu chuyện. Câu 2. Theo câu chuyện trên, ai là người trồng cây hoàng lan? Theo câu chuyện, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan. Bà của Hà nói rằng bà đã hỏi nhưng không ai biết. Câu 3. Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó: Biện pháp tu từ: Nhân hóa. Tác dụng: Câu văn "cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà" miêu tả cây như một con người có thể "khoác" lên mình một "chiếc áo". Việc sử dụng hình ảnh nhân hóa giúp làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, tươi mới và giàu sức sống hơn. Từ đó, biện pháp này làm nổi bật sự biến đổi kỳ diệu và đẹp đẽ của cây khi mùa xuân đến, đồng thời thể hiện cảm xúc yêu mến và sự gắn bó của con người với thiên nhiên. Câu 4. Theo em, vì sao Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”? Hà cảm nhận được ý nghĩa thiêng liêng và sâu sắc của những cánh hoa. Khi Hà run run đỡ những cánh hoa, cô bé hiểu rằng đó không chỉ là những cánh hoa khô héo mà là minh chứng cho tình yêu quê hương, tình cảm của ông dành cho gia đình và cho sự hy sinh cao cả của ông. Đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ cho thấy Hà lần đầu tiên thực sự thấu hiểu tình yêu và sự gắn bó của bà với cây hoàng lan, mảnh vườn này và cả tình yêu dành cho ông. Nó thể hiện sự xúc động, bồi hồi và lòng tri ân sâu sắc của cô bé đối với những kỷ niệm đã qua và những người thân yêu của mình. Câu 5. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 3 –5 câu trình bày suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi vun đắp tình yêu thương, nơi mỗi người tìm thấy sự bình yên và điểm tựa vững chắc để trưởng thành. Cây hoàng lan trong vườn là biểu tượng của tình yêu quê hương, gia đình mà người ông đã gửi gắm và bà đã giữ gìn. Từ câu chuyện này, ta nhận ra gia đình như một gốc rễ giúp ta bám trụ vững vàng vào cuộc sống, dù đi đâu hay làm gì, gia đình vẫn luôn là nơi ta quay về, là nơi tình yêu và sự hy sinh được gìn giữ qua bao thế hệ.