Tống Hoài Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tống Hoài Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Thời tiểu học, tôi đã trải qua rất nhiều kỉ niệm vui buồn bên thầy cô và bạn bè. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là buổi cắm trại cuối năm lớp 5, khi chúng tôi chuẩn bị rời xa mái trường để bước vào cấp học mới. Một buổi sáng tháng Năm trời trong xanh và nắng vàng như mật ong, cả lớp tôi rộn ràng chuẩn bị cho chuyến cắm trại tại công viên gần trường. Mỗi nhóm được giao một nhiệm vụ khác nhau. Nhóm thì dựng lều, nhóm thì chuẩn bị đồ ăn, nhóm lại trang trí trại. Tôi được phân công cùng đám bạn thân đi hái lá khô và nhặt cành cây nhỏ để đốt lửa. Chúng tôi vừa đi vừa nói cười rôm rả, thi nhau tìm những chiếc lá đẹp nhất, những cành cây khô ưng ý nhất. Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, buổi lửa trại bắt đầu. Cả lớp cùng nhau ngồi quây quần bên đống lửa ấm áp, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui, cùng hát vang những bài ca về tuổi học trò. Giọng hát của chúng tôi tuy không hay nhưng tràn đầy nhiệt huyết và niềm vui. Thầy giáo chủ nhiệm hiền hậu cũng tham gia cùng chúng tôi, kể những câu chuyện dí dỏm và không quên dặn dò chúng tôi những lời tâm tình cuối cấp. Đêm dần buông, dưới ánh trăng vằng vặc, những đốm lửa bập bùng, chúng tôi bỗng cảm thấy thật bồi hồi. Mọi người đều biết rằng đây có thể là lần cuối cùng chúng tôi được ở bên nhau trọn vẹn như thế này. Đôi mắt tôi bắt đầu cay xè khi nhìn thấy những người bạn thân thiết. Những lời nói nghẹn ngào, những cái ôm thật chặt thay cho lời tạm biệt. Buổi cắm trại ấy đã kết thúc một thời học sinh tiểu học đầy ắp tiếng cười và những bài học đầu đời. Mãi về sau này, dù đã lớn, hình ảnh những khuôn mặt rạng rỡ bên ánh lửa trại, và những kỉ niệm thân thương ấy vẫn luôn hiện về trong tâm trí tôi như một thước phim đẹp đẽ nhất. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, một kỉ vật vô giá mà thời gian không thể nào xóa nhòa.
Thời tiểu học, tôi đã trải qua rất nhiều kỉ niệm vui buồn bên thầy cô và bạn bè. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là buổi cắm trại cuối năm lớp 5, khi chúng tôi chuẩn bị rời xa mái trường để bước vào cấp học mới. Một buổi sáng tháng Năm trời trong xanh và nắng vàng như mật ong, cả lớp tôi rộn ràng chuẩn bị cho chuyến cắm trại tại công viên gần trường. Mỗi nhóm được giao một nhiệm vụ khác nhau. Nhóm thì dựng lều, nhóm thì chuẩn bị đồ ăn, nhóm lại trang trí trại. Tôi được phân công cùng đám bạn thân đi hái lá khô và nhặt cành cây nhỏ để đốt lửa. Chúng tôi vừa đi vừa nói cười rôm rả, thi nhau tìm những chiếc lá đẹp nhất, những cành cây khô ưng ý nhất. Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, buổi lửa trại bắt đầu. Cả lớp cùng nhau ngồi quây quần bên đống lửa ấm áp, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui, cùng hát vang những bài ca về tuổi học trò. Giọng hát của chúng tôi tuy không hay nhưng tràn đầy nhiệt huyết và niềm vui. Thầy giáo chủ nhiệm hiền hậu cũng tham gia cùng chúng tôi, kể những câu chuyện dí dỏm và không quên dặn dò chúng tôi những lời tâm tình cuối cấp. Đêm dần buông, dưới ánh trăng vằng vặc, những đốm lửa bập bùng, chúng tôi bỗng cảm thấy thật bồi hồi. Mọi người đều biết rằng đây có thể là lần cuối cùng chúng tôi được ở bên nhau trọn vẹn như thế này. Đôi mắt tôi bắt đầu cay xè khi nhìn thấy những người bạn thân thiết. Những lời nói nghẹn ngào, những cái ôm thật chặt thay cho lời tạm biệt. Buổi cắm trại ấy đã kết thúc một thời học sinh tiểu học đầy ắp tiếng cười và những bài học đầu đời. Mãi về sau này, dù đã lớn, hình ảnh những khuôn mặt rạng rỡ bên ánh lửa trại, và những kỉ niệm thân thương ấy vẫn luôn hiện về trong tâm trí tôi như một thước phim đẹp đẽ nhất. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, một kỉ vật vô giá mà thời gian không thể nào xóa nhòa.