Trần Mạnh Cường
Giới thiệu về bản thân
ai hỏi
'
ý là ai hỏi
câu 1: bài làm
Việc bắt chước một cách vô ý thức hoặc quá mức có thể gây ra nhiều tác hại đáng kể đối với con người trong cuộc sống. Trước hết, nó làm mất đi tính độc đáo và cá tính riêng của mỗi người, khiến họ trở nên mờ nhạt và thiếu bản sắc. Người thường xuyên bắt chước sẽ dần đánh mất khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, chỉ biết làm theo những gì người khác đã làm. Điều này cản trở sự phát triển cá nhân, khiến họ không thể tự mình đưa ra quyết định hay giải quyết vấn đề một cách hiệu quả. Hơn nữa, việc cố gắng trở thành bản sao của người khác có thể dẫn đến cảm giác không hài lòng và thiếu tự tin vào chính mình. Cuối cùng, trong xã hội, thói bắt chước tiêu cực còn có thể dẫn đến việc làm theo những hành vi xấu hoặc lối sống không phù hợp, gây ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân và cộng đồng. Do đó, cần nhận thức rõ để tránh xa thói bắt chước một cách mù quáng.
Câu2: bài làm
Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, tôi đã có vô số trải nghiệm, nhưng có lẽ, chuyến đi tình nguyện cứu trợ đồng bào vùng lũ lụt miền Trung vào năm ngoái là ký ức sâu sắc và có ý nghĩa nhất đối với tôi.
Đó là những ngày cuối thu, khi bão chồng bão, lũ chồng lũ càn quét miền Trung ruột thịt. Nhìn hình ảnh tang thương trên bản tin, lòng tôi như thắt lại. Khi trường tôi phát động phong trào quyên góp và tổ chức một nhóm tình nguyện viên vận chuyển hàng cứu trợ, tôi đã không ngần ngại đăng ký tham gia. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là muốn làm một việc gì đó có ích, nhưng tôi không thể ngờ chuyến đi ấy lại thay đổi cách tôi nhìn nhận cuộc sống.
Chúng tôi đặt chân đến một xã nghèo thuộc tỉnh Quảng Bình, nơi vừa chịu đựng trận lũ lịch sử. Khung cảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là một màu xám xịt, tang thương. Nước lũ đã rút, để lại lớp bùn non dày đặc bám vào mọi thứ: nhà cửa, cây cối, đồ đạc. Mùi ẩm mốc, mùi bùn đất và sự hoang tàn bao trùm cả không gian.
Điều khiến tôi xúc động mạnh mẽ không phải là sự tàn phá của thiên tai, mà là tinh thần quật cường và lòng nhân ái nơi đây. Trong ngôi nhà đổ nát, tôi gặp bà cụ Tám, mái tóc bạc phơ, đang cố gắng lau chùi vài vật dụng còn sót lại. Cụ kể về việc phải bám trên mái nhà suốt hai ngày đêm, nhưng khi chúng tôi trao quà cứu trợ, cụ lại mỉm cười hiền hậu, nói rằng: “Cảm ơn các con nhiều lắm. Các con giữ lại một ít đồ ăn. Nhà bên cạnh còn khổ hơn nhà bà”. Lòng tốt giản dị, vô điều kiện ấy đã chạm đến trái tim non nớt của tôi.
Trong hai ngày ở lại, chúng tôi cùng người dân dọn dẹp nhà cửa, lợp lại mái tôn, và chia sẻ từng gói mì, từng chiếc chăn ấm. Tôi đã phải dùng hết sức lực để khiêng vác, dọn dẹp, bùn lấm lem từ đầu đến chân. Mệt mỏi rã rời, nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt biết ơn, nụ cười hi vọng của người dân, tôi lại thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng. Tôi nhận ra, giá trị của một hành động không nằm ở quy mô, mà nằm ở tấm lòng.
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi chúng tôi chuẩn bị rời đi. Một bé gái tên Mai, chừng bảy tám tuổi, chạy đến nắm lấy tay tôi, dúi vào lòng bàn tay tôi một củ khoai lang nướng còn nóng hổi. Ánh mắt em long lanh, nói khẽ: “Chị ăn đi cho đỡ đói. Củ khoai ngon nhất nhà em đấy ạ”. Món quà nhỏ bé, mộc mạc ấy khiến tôi bật khóc. Trong cảnh khốn cùng, người ta vẫn sẵn lòng sẻ chia những thứ quý giá nhất mình có.
Chuyến đi đã kết thúc, nhưng bài học về tình người và sự sẻ chia thì vẫn còn mãi trong tôi. Tôi hiểu rằng, cuộc sống không chỉ là những lo toan cá nhân mà còn là sự kết nối, là trách nhiệm đối với cộng đồng. Trải nghiệm ấy đã gieo vào lòng tôi hạt giống của lòng nhân ái, nhắc nhở tôi phải biết trân trọng những gì mình đang có và sẵn sàng dang tay giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn hơn. Đó là trải nghiệm sâu sắc nhất, định hình nên một phần con người tôi ngày hôm nay.
Câu 1: câu truyện được kể ở ngôi thứ ba .
Câu2: từ láy là "ộp ộp " quạc quạc ".
Câu 3: vì chuyện làm cho trẻ em .
Câu4 : Em không đồng tình với vẹt , vì vẹt có tính kiêu ngạo .
Câu 5: Qua bài học trên em rút ra không lên quá kiêu ngạo , lượng sức của bản thân .