Đặng Ngọc Bích
Giới thiệu về bản thân
1. Đối với lợn nái sau sinh (Phòng bệnh cho mẹ)
- Vệ sinh sát trùng: Đây là yếu tố quan trọng nhất. Cần vệ sinh sạch sẽ vùng mông, hông và bầu vú của lợn nái bằng nước ấm sạch hoặc dung dịch sát trùng nhẹ ngay sau khi sinh để tránh vi khuẩn xâm nhập vào tử cung và tuyến vú.
- Hỗ trợ sau sinh:
- Tiêm thuốc bổ trợ (như Vitamin ADE, B-complex) và thuốc kháng viêm/kháng sinh dự phòng (theo chỉ dẫn của thú y) để phòng viêm tử cung và giúp nái nhanh hồi phục.
- Kiểm tra xem nái đã đẩy hết rau thai ra ngoài chưa để tránh nhiễm trùng tử cung.
- Chế độ dinh dưỡng:
- Ngày đầu sau sinh: Cho nái ăn nhẹ (cháo hoặc thức ăn loãng) và uống nhiều nước sạch (có thể pha thêm điện giải).
- Những ngày tiếp theo: Tăng dần lượng thức ăn giàu dinh dưỡng (đạm, khoáng, vitamin) để nái có đủ sữa nuôi con nhưng tránh cho ăn quá nhiều đột ngột gây tắc sữa hoặc viêm vú.
- Theo dõi thân nhiệt: Kiểm tra nhiệt độ nái hàng ngày. nếu nái sốt cao, bỏ ăn, bầu vú sưng nóng thì cần can thiệp y tế ngay.
2. Đối với đàn lợn con (Đảm bảo phát triển khỏe mạnh)
- Bú sữa đầu sớm: Đảm bảo tất cả lợn con đều được bú sữa đầu trong vòng 6 - 12 giờ đầu tiên sau khi sinh. Sữa đầu chứa kháng thể giúp lợn con chống lại bệnh tật.
- Chống lạnh (Sưởi ấm): Lợn con mới sinh chịu lạnh rất kém. Cần có ô úm với đèn sưởi, duy trì nhiệt độ khoảng 30 - 32°C trong tuần đầu tiên và giảm dần theo thời gian.
- Các thủ thuật kỹ thuật an toàn:
- Cắt rốn, bấm nanh, cắt đuôi bằng dụng cụ đã được tiệt trùng và bôi thuốc sát trùng (như cồn I-ốt) để tránh nhiễm trùng.
- Tiêm sắt: Tiêm sắt cho lợn con lúc 3 ngày tuổi để phòng bệnh thiếu máu (vì sữa mẹ thường thiếu sắt).
- Tập ăn sớm: Cho lợn con tập ăn sớm (khoảng từ 7 - 10 ngày tuổi) bằng các loại cám dễ tiêu hóa để hệ tiêu hóa phát triển hoàn thiện và giảm áp lực cho lợn mẹ.
- Tiêm phòng đầy đủ: Thực hiện lịch tiêm vaccine phòng các bệnh phổ biến như: phân trắng, suyễn, dịch tả, lở mồm long móng... theo đúng độ tuổi.
3. Về môi trường và an toàn sinh học
- Chuồng trại: Phải đảm bảo "Sạch - Khô - Ấm". Nền chuồng phải khô ráo, tránh ẩm ướt vì độ ẩm cao là môi trường cho vi khuẩn gây tiêu chảy phát triển.
- Sát trùng định kỳ: Phun thuốc sát trùng xung quanh khu vực chăn nuôi 1-2 lần/tuần. Hạn chế người lạ và các động vật khác (chó, mèo, chuột) vào khu vực lợn đẻ.
- Quản lý mật độ: Không nên nuôi quá dày, đảm bảo diện tích chuồng phù hợp để nái và con có không gian vận động và nghỉ ngơi thoải mái.
1. Những dấu hiệu thường gặp khi vật nuôi bị bệnh
Vật nuôi bị bệnh thường có những thay đổi bất thường về diện mạo, hành vi và các chức năng cơ thể:
- Về hành vi: Lờ đờ, ủ rũ, ít vận động, nằm một chỗ, tách đàn, phản ứng chậm chạp với xung quanh hoặc trở nên hung dữ bất thường.
- Về ăn uống: Ăn ít hoặc bỏ ăn, bỏ uống hoặc uống nước quá nhiều.
- Về diện mạo:
- Lông/Da: Lông dựng, xơ xác, rụng lông; da có thể bị mẩn đỏ, lở loét, xuất huyết (các vết tím bầm).
- Mắt: Mắt lờ đờ, chảy nước mắt, có nhiều rỉ mắt (ghèn).
- Mũi/Mõm: Mũi khô (ở chó, trâu, bò), chảy nước mũi hoặc dịch nhầy.
- Về tiêu hóa: Tiêu chảy, phân có màu lạ (trắng, xanh, có máu), phân quá lỏng hoặc quá táo bón, bụng chướng to.
- Về hô hấp: Thở dốc, thở khò khè, ho, hắt hơi hoặc vươn cổ để thở.
- Nhiệt độ cơ thể: Sốt cao (thân nhiệt nóng hơn bình thường) hoặc hạ thân nhiệt (người lạnh, run rẩy).
- Vận động: Đi đứng không vững, run rẩy, co giật hoặc bị liệt.
2. Những việc NÊN LÀM khi vật nuôi có dấu hiệu bị bệnh
Khi phát hiện vật nuôi bất thường, cần thực hiện ngay các bước sau:
- Cách ly ngay lập tức: Tách vật nuôi bị bệnh ra khỏi đàn và đưa sang khu vực riêng để tránh lây lan (nếu là bệnh truyền nhiễm).
- Báo cho cán bộ thú y: Liên hệ với bác sĩ thú y để được thăm khám, chẩn đoán đúng bệnh và có phác đồ điều trị kịp thời.
- Theo dõi sát sao: Quan sát các biểu hiện cụ thể (số lần đi ngoài, màu phân, nhịp thở...) để cung cấp thông tin chính xác cho bác sĩ thú y.
- Giữ môi trường sạch sẽ, ấm áp: Đảm bảo chuồng cách ly khô ráo, kín gió nhưng phải thoáng khí. Có thể thắp đèn sưởi nếu vật nuôi bị lạnh.
- Cung cấp dinh dưỡng phù hợp: Cho vật nuôi uống đủ nước (có thể pha thêm điện giải, vitamin), cho ăn các loại thức ăn dễ tiêu hóa.
- Sát trùng chuồng trại: Phun thuốc khử trùng khu vực chuồng nuôi cũ và cả khu vực cách ly để tiêu diệt mầm bệnh.
3. Những việc KHÔNG NÊN LÀM
Để tránh làm tình hình tồi tệ hơn hoặc làm lây lan dịch bệnh ra cộng đồng, tuyệt đối tránh:
- Không tự ý dùng thuốc: Không tự mua thuốc kháng sinh hoặc thuốc người để điều trị khi chưa rõ bệnh và chưa có chỉ định của bác sĩ thú y (tránh hiện tượng kháng thuốc hoặc ngộ độc).
- Không bán chạy vật nuôi bệnh: Tuyệt đối không bán vật nuôi đang bị bệnh ra thị trường vì sẽ làm lây lan dịch bệnh ra diện rộng và vi phạm pháp luật.
- Không mổ thịt để ăn: Việc ăn thịt vật nuôi bị bệnh (đặc biệt là các bệnh như liên cầu khuẩn lợn, cúm gia cầm...) rất nguy hiểm cho sức khỏe con người.
- Không vứt xác vật nuôi bừa bãi: Không vứt xác xuống sông, suối, ao hồ hoặc ra môi trường xung quanh. Điều này gây ô nhiễm nguồn nước và phát tán mầm bệnh rất nhanh.
- Không giấu dịch: Nếu thấy vật nuôi chết hàng loạt, phải báo ngay cho chính quyền địa phương hoặc cơ quan thú y, không được tự ý xử lý.
Câu 1. Phân tích đặc điểm nhân vật heo trong văn bản
Trong truyện ngụ ngôn Chuyện của ba con vật, nhân vật heo hiện lên với những đặc điểm tính cách và vai trò rất thú vị. Ban đầu, heo xuất hiện với vẻ ngoài có vẻ lầm lì, chỉ biết ăn và không màng đến những lời khoe khoang của gà. Tuy nhiên, khi bị gà xúc phạm và cho là vô dụng, heo đã thể hiện sự tự tin và quyết đoán qua câu hỏi ngược đầy sắc sảo về giá trị của bản thân mình. Nhân vật heo đại diện cho kiểu người biết rõ giá trị của chính mình mà không cần phô trương. Dù không gáy báo thức như gà hay giữ nhà như chó, nhưng sự hy sinh thầm lặng của heo mang lại lợi ích to lớn trong đời sống tâm linh và vật chất của con người qua các dịp lễ lạt. Qua nhân vật heo, tác giả dân gian muốn khẳng định một bài học ý nghĩa: giá trị của mỗi cá nhân không chỉ nằm ở những việc làm ồn ào trước mắt mà còn nằm ở sự đóng góp hữu ích theo những cách riêng biệt.
Câu 2. Trình bày quan điểm về ý kiến: Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.
Trong giao tiếp hằng ngày, lời khen giống như một liều thuốc tinh thần quý giá. Tuy nhiên, có nhiều người lại rất tiết kiệm lời khen vì lo sợ rằng khi công nhận thành công của người khác thì bản thân mình sẽ trở nên thấp kém hơn. Cá nhân em hoàn toàn tán thành với quan điểm: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi."
Trước hết, chúng ta cần hiểu khen ngợi là việc bày tỏ sự ngưỡng mộ, tán dương trước những điểm mạnh, đức tính tốt hoặc thành quả mà người khác đạt được. Việc dành lời khen cho ai đó không phải là sự tự ti hay thừa nhận mình thất bại. Ngược lại, chỉ có những người thực sự tự tin vào giá trị của bản thân mới có đủ bản lĩnh để công nhận năng lực của người khác. Khi khen ngợi người khác một cách chân thành, chúng ta đang chứng tỏ mình là người có tâm hồn rộng mở, có khả năng quan sát và biết trân trọng cái đẹp.
Bên cạnh đó, lời khen còn mang lại những giá trị tích cực cho cộng đồng. Một lời khen đúng lúc có thể tiếp thêm động lực to lớn, giúp người nhận cảm thấy được khích lệ và cố gắng hơn nữa. Nó giúp xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp, xóa tan sự đố kỵ và thu hẹp khoảng cách giữa người với người. Thay vì ghen tị với chú gà gáy sáng hay chú chó giữ nhà, nếu chúng ta biết khen ngợi và học hỏi từ họ, bản thân chúng ta cũng sẽ tiến bộ hơn mỗi ngày. Khen ngợi người khác chính là một cách để chúng ta nhìn nhận lại những thiếu sót của chính mình và lấy đó làm tấm gương để phấn đấu.
Tuy nhiên, lời khen ngợi chỉ thực sự có giá trị khi nó xuất phát từ sự chân thành, không phải là lời nịnh hót giả tạo để vụ lợi. Khen đúng người, đúng việc sẽ giúp cuộc sống trở nên nhân văn hơn. Ngược lại, nếu chúng ta cứ giữ tâm lý sợ thua kém, luôn tìm cách phủ nhận nỗ lực của người khác, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong sự ích kỷ và khó có thể thành công.
Tóm lại, lời khen ngợi là một nét đẹp trong văn hóa ứng xử. Nó không hề làm giảm đi giá trị hay vị thế của người nói, mà trái lại, nó nâng tầm nhân cách của chúng ta. Mỗi chúng ta hãy học cách lắng nghe và dành tặng những lời khen chân thành cho những người xung quanh, để cuộc sống này luôn tràn đầy niềm vui và sự tử tế. Giống như anh nông dân trong câu chuyện, khi biết trân trọng giá trị riêng của từng con vật, anh đã thấy cuộc sống của mình thêm ý nghĩa và hạnh phúc hơn.
Câu 1:
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật là loài vật đã được nhân hóa (biết nói năng, suy nghĩ và hành động giống như con người).
Câu 2:
Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn là: Liệt kê (liệt kê các loài vật và công dụng của chúng như trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà, heo dùng trong giỗ chạp...).
Câu 3:
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:
- Nhân vật là các con vật gần gũi (gà, chó, heo) được nhân hóa để bộc lộ những tính cách như con người (kiêu ngạo, điềm tĩnh, biết suy luận).
- Cốt truyện ngắn gọn, xoay quanh một cuộc đối thoại để dẫn tới một bài học đạo lý.
- Mục đích của truyện không chỉ để kể chuyện về loài vật mà là để gửi gắm bài học về cách nhìn nhận giá trị của mỗi cá nhân trong cuộc sống.
Câu 4:
- Chủ đề của truyện: Mỗi cá nhân, mỗi sự vật trên đời đều có giá trị và chức năng riêng, không nên kiêu ngạo tự đề cao bản thân mà xem thường đóng góp của người khác.
- Căn cứ để xác định chủ đề: Dựa vào lời đối thoại của gà, chó, heo và đặc biệt là sự thức tỉnh của gà ở cuối truyện khi hiểu ra ích lợi của heo, cùng với suy nghĩ của anh nông dân ở đoạn kết về tính hữu ích của mọi vật nuôi.
Câu 5:
Câu chuyện về ba con vật đã để lại cho em bài học sâu sắc về lòng khiêm tốn và sự trân trọng đối với mọi người xung quanh. Trong cuộc sống, mỗi cá nhân đều có những thế mạnh và đóng góp riêng biệt, không ai là vô ích. Nếu chúng ta chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài hay những công việc hiển hiện trước mắt để đánh giá người khác như chú gà trong câu chuyện, ta sẽ dễ trở nên kiêu ngạo và ích kỷ. Lòng khiêm tốn giúp chúng ta biết lắng nghe, học hỏi và nhìn thấy được giá trị tiềm ẩn của những người quanh mình. Khi biết trân trọng sự đóng góp của người khác, chúng ta không chỉ tạo nên một môi trường hòa hợp mà còn tự làm giàu thêm vốn sống cho chính bản thân. Sự thành công của một tập thể luôn được tạo nên từ sự gắn kết của nhiều cá nhân với những vai trò khác nhau. Vì vậy, thay vì so bì hay hạ thấp người khác, hãy học cách thấu hiểu và cùng nhau tạo dựng những điều tốt đẹp. Chắc chắn rằng, một thái độ sống khiêm nhường sẽ luôn nhận được sự yêu quý và tôn trọng từ mọi người.
Câu 1.
Trong đoạn trích từ tác phẩm Hai vạn dặm dưới đáy biển, nhân vật thuyền trưởng Nê-mô hiện lên với vẻ đẹp của một người dẫn đường bản lĩnh và đầy bí ẩn. Giữa không gian đáy biển đầy rẫy những hiện tượng kỳ lạ và nguy hiểm như rừng cây hóa đá hay những vực thẳm sâu hoắm, Nê-mô vẫn bước đi một cách vô cùng tự tin và thông thạo. Hình ảnh ông được nhân vật tôi ví như một vị thần biển với vóc dáng cao lớn in trên ánh hồng rực rỡ, cho thấy uy quyền và sự làm chủ hoàn toàn trước thiên nhiên đại dương. Không chỉ dũng cảm đi tiên phong, Nê-mô còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, tạo ra sự tin tưởng tuyệt đối cho những người đồng hành. Qua nhân vật này, tác giả đã khắc họa thành công hình mẫu nhà thám hiểm lý tưởng: mạnh mẽ, quyết đoán và có khát vọng sống tự do, tách biệt khỏi những ràng buộc tầm thường của thế giới trên mặt đất.
Câu 2.
Để chạm tay đến cánh cửa thành công, con người cần hội tụ rất nhiều yếu tố khác nhau. Có người cho rằng sự may mắn là chìa khóa chính, nhưng theo quan điểm của cá nhân em, nỗ lực của bản thân mới chính là yếu tố quan trọng nhất, quyết định sự thành bại của mỗi người trong cuộc sống.
Trước hết, chúng ta cần hiểu nỗ lực là gì? Nỗ lực chính là sự cố gắng hết mình, sự kiên trì bền bỉ và quyết tâm vượt qua mọi khó khăn, thử thách để đạt được mục tiêu đã đề ra. Khác với sự may mắn mang tính ngẫu nhiên và tạm thời, nỗ lực là một quá trình rèn luyện tự thân mà ai cũng có thể chủ động thực hiện được. Khi chúng ta nỗ lực học tập và làm việc, chúng ta không chỉ tích lũy được kiến thức, kỹ năng mà còn rèn luyện được ý chí sắt đá.
Nỗ lực quan trọng hơn may mắn bởi lẽ may mắn không bao giờ tồn tại mãi mãi. Nếu chỉ ngồi chờ đợi vận may, con người sẽ trở nên thụ động và dễ dàng gục ngã khi gặp phải nghịch cảnh. Ngược lại, sự nỗ lực giúp chúng ta làm chủ cuộc đời mình. Một người học sinh chăm chỉ, dù không quá thông minh nhưng nhờ sự cần cù, bền bỉ chắc chắn sẽ đạt được kết quả tốt. Một nhà khoa học như Thomas Edison đã phải trải qua hàng ngàn lần thất bại để phát minh ra bóng đèn điện. Đó không phải là nhờ may mắn, mà là nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ, biến những thất bại thành bài học kinh nghiệm để đi tới đích.
Hơn nữa, người ta thường nói: May mắn chỉ mỉm cười với những người có sự chuẩn bị. Điều đó có nghĩa là nỗ lực chính là nền móng để đón nhận may mắn. Nếu cơ hội đến mà chúng ta không có năng lực, không có sự cố gắng chuẩn bị từ trước thì cơ hội đó cũng sẽ trôi qua một cách lãng phí. Chính sự nỗ lực tạo ra giá trị bền vững cho con người, giúp chúng ta tự hào về những gì mình đạt được bằng chính mồ hôi và công sức của bản thân.
Trong cuộc sống hiện nay, áp lực thành tích đôi khi khiến giới trẻ cảm thấy mệt mỏi, nhưng nếu biết biến áp lực thành động lực để nỗ lực, chúng ta sẽ thấy mình trưởng thành hơn mỗi ngày. Đừng bao giờ đổ lỗi cho việc thiếu may mắn, mà hãy tự hỏi bản thân đã thực sự cố gắng hết mình hay chưa.
Tóm lại, sự may mắn có thể là một bàn đạp thuận lợi, nhưng nỗ lực của bản thân mới là động cơ vĩnh cửu giúp con người tiến về phía trước. Mỗi chúng ta hãy luôn giữ vững tinh thần lạc quan và sự kiên trì để chinh phục những đỉnh cao mới, giống như những nhà thám hiểm vĩ đại đã từng làm chủ đại dương và lòng đất.
Câu 1:
Những hiện tượng lạ xuất hiện trong chuyến thám hiểm đáy biển là:
- Những đống đá được hàng triệu động vật giống như những bông hoa và tảo phủ kín, mang dấu vết của một sự sắp đặt nhất định.
- Dưới đáy biển có những lớp xương khô lạo xạo dưới đế giày.
- Xuất hiện ánh sáng rực đỏ tựa như ánh lửa của đám cháy phía chân trời và một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía sau ngọn núi.
- Một rừng cây đã chết, trụi hết lá và đã hóa đá vì tác động của muối biển.
Câu 2:
Trong câu văn "Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía ngọn núi", số từ là từ: Một.
Câu 3:
- Theo văn bản, thuyền trưởng Nê-mô tự tin vì ông rất thông thạo con đường này, ông vững bước giữa những đống đá ngổn ngang như một vị thần biển.
- Ý nghĩa của việc tự tin: Sự tự tin của Nê-mô đóng vai trò là điểm tựa tinh thần, giúp những người đồng hành như nhân vật "tôi" cảm thấy yên tâm, bớt sợ hãi trước cảnh tượng kỳ quái và nguy hiểm của đáy biển. Đồng thời, nó đảm bảo sự thành công và an toàn cho cả đoàn trong chuyến thám hiểm.
Câu 4:
Hai phẩm chất của thuyền trưởng Nê-mô là:
- Bản lĩnh và dũng cảm: Ông luôn là người đi tiên phong, dẫn đầu đoàn thám hiểm đi vào những nơi khó khăn, rừng rậm rạp và vực thẳm nguy hiểm mà không hề do dự.
- Giàu kinh nghiệm và kiến thức: Ông vô cùng thông thạo những con đường dưới đáy đại dương, di chuyển một cách thuần thục trong môi trường mà người bình thường rất khó đi lại. Em nhận ra điều này qua chi tiết nhân vật "tôi" miêu tả ông "thông thạo con đường này" và ví ông như một "vị thần biển".
Câu 5:
Theo em, việc khám phá và thám hiểm những miền đất lạ là vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Trước hết, những chuyến đi này giúp chúng ta mở mang kiến thức, tận mắt chứng kiến những vẻ đẹp kỳ thú của thiên nhiên mà sách vở không thể diễn tả hết. Qua đó, con người rèn luyện được lòng dũng cảm, sự kiên trì và khả năng thích nghi trước những thử thách bất ngờ. Thám hiểm còn giúp chúng ta vượt qua giới hạn của bản thân, từ bỏ những nỗi sợ hãi để trở nên mạnh mẽ hơn. Mỗi vùng đất mới được khám phá không chỉ làm giàu thêm vốn sống mà còn khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và khát vọng chinh phục. Nếu không có những nhà thám hiểm dũng cảm, nhân loại sẽ mãi mãi không biết đến những bí mật sâu thẳm của đại dương hay sự vĩ đại của vũ trụ. Vì vậy, tinh thần thám hiểm chính là chìa khóa để con người tiến bộ và hiểu rõ hơn về thế giới mình đang sống. Em mong rằng bản thân cũng sẽ có cơ hội được đặt chân đến những miền đất mới để học hỏi và trưởng thành.
Câu 1.
Trong đoạn trích từ tác phẩm Cuộc thám hiểm vào lòng đất, giáo sư Otto Lidenbrock hiện lên là một nhà khoa học mang vẻ đẹp của trí tuệ và bản lĩnh phi thường. Trước tình huống ngặt nghèo khi nhiệt độ tăng cao, vách đá lay động và núi lửa sắp phun trào, giáo sư vẫn giữ được sự bình tĩnh lạ thường. Sự điềm tĩnh ấy không phải là sự liều lĩnh mù quáng, mà xuất phát từ vốn tri thức uyên bác. Ông không chỉ nhận ra các dấu hiệu của tự nhiên mà còn nhạy bén phân tích được rằng đây chính là cơ hội duy nhất để họ có thể trở lại mặt đất. Hình ảnh vị giáo sư mỉm cười và bình thản tính toán giữa lúc nguy nan đã tiếp thêm sức mạnh, niềm tin cho người cháu Axel. Qua nhân vật này, tác giả Giuyn Véc-nơ đã ca ngợi tinh thần lạc quan, lòng dũng cảm và khát vọng chinh phục thế giới của những nhà khoa học chân chính.
Câu 2.
Trong xã hội hiện đại, giới trẻ đang đứng trước rất nhiều cơ hội nhưng cũng không ít thách thức. Có ý kiến cho rằng: "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình." Bản thân em hoàn toàn tán thành với nhận định này bởi nó phản ánh đúng thực trạng tâm lý của nhiều bạn trẻ hiện nay.
Trước hết, áp lực từ phía gia đình là một trong những nguyên nhân chính khiến giới trẻ mệt mỏi. Nhiều bậc phụ huynh vì mong muốn con cái có tương lai tốt đẹp nên đã vô tình đặt lên vai các bạn những kỳ vọng quá lớn. Đó có thể là yêu cầu về điểm số tuyệt đối, những giải thưởng cao hay việc phải thi đỗ vào các trường chuyên, lớp chọn. Khi phải sống để thực hiện ước mơ của người khác mà không được theo đuổi đam mê của chính mình, các bạn trẻ rất dễ nảy sinh tâm lý chán nản và muốn buông xuôi khi gặp khó khăn.
Bên cạnh đó, áp lực từ sự kỳ vọng của bản thân cũng lớn không kém. Trong thời đại mạng xã hội phát triển, giới trẻ thường xuyên chứng kiến sự thành công của bạn bè đồng trang lứa. Điều này vô tình tạo ra tâm lý so sánh, khiến các bạn tự đặt ra cho mình những tiêu chuẩn quá cao và mong muốn thành công thật nhanh chóng. Khi thực tế không như là mơ, khi vấp ngã hay gặp phải những thử thách đầu đời, sự hụt hẫng sẽ khiến họ mất đi ý chí chiến đấu và lựa chọn cách bỏ cuộc để trốn tránh cảm giác thất bại.
Việc dễ dàng từ bỏ không chỉ làm mất đi những cơ hội quý giá mà còn khiến giới trẻ trở nên thiếu bản lĩnh trước sóng gió cuộc đời. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận rằng, áp lực đôi khi cũng là động lực nếu nó ở mức độ vừa phải. Điều quan trọng là sự thấu hiểu từ gia đình và sự nỗ lực bền bỉ của chính mỗi cá nhân. Thay vì đặt ra những mục tiêu xa vời, chúng ta nên học cách chấp nhận những thiếu sót của bản thân và kiên trì rèn luyện từng bước một.
Tóm lại, áp lực thành tích và kỳ vọng quá cao thực sự là những rào cản tâm lý khiến giới trẻ dễ bỏ cuộc. Để khắc phục điều này, gia đình cần trở thành điểm tựa yêu thương thay vì là áp lực, còn giới trẻ cần rèn luyện lòng kiên trì và một tinh thần lạc quan như giáo sư Lidenbrock trong những chuyến thám hiểm cuộc đời. Chỉ khi biết vượt qua áp lực, chúng ta mới có thể chạm tay đến thành công thực sự.
Câu 1:
Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong không gian bên trong lòng đất, cụ thể là ở trong miệng ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động với nhiệt độ cao, hơi nước dày đặc và các lớp đá đang chuyển động.
Câu 2:
Câu văn trên mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách sử dụng cụm danh từ. Chủ ngữ của câu là "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi". Trong đó, danh từ trung tâm là "sự ghê sợ", được mở rộng bởi từ chỉ số lượng "Một" ở phía trước và cụm tính từ "dai dẳng không gì cưỡng nổi" ở phía sau để làm rõ tính chất của cảm xúc.
Câu 3:
Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản trước những biến động vì ông có kiến thức khoa học sâu rộng. Ông hiểu rằng những dấu hiệu đó không phải là động đất mà là một vụ phun trào núi lửa, và đây chính là cơ hội duy nhất để áp lực từ lòng đất đẩy họ trở lại mặt đất. Qua đó, em nhận thấy giáo sư là một người vô cùng bản lĩnh, điềm tĩnh, có trí tuệ uyên bác và luôn lạc quan trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.
Câu 4:
Hai phẩm chất của nhân vật "tôi" là:
- Sự nhạy bén và khả năng quan sát tinh tế: Nhân vật "tôi" đã nhận ra rất sớm những thay đổi nhỏ của môi trường như lớp đá hoa cương lay động, nhiệt độ tăng dần và sự bất thường của kim địa bàn.
- Khả năng tự trấn tĩnh và trí tưởng tượng phong phú: Dù ban đầu rất sợ hãi nhưng sau đó nhân vật "tôi" đã bình thản lại để ngẫm nghĩ, tự đặt ra các câu hỏi khoa học về vị trí mà mình sẽ được đưa lên mặt đất.
Câu 5:
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em rất khao khát được thực hiện một chuyến hành trình xuống đáy đại dương sâu thẳm. Thế giới dưới lòng biển luôn là một ẩn số đầy mê hoặc với những sinh vật kỳ lạ có thể tự phát sáng trong bóng tối vĩnh cửu. Em muốn tận mắt chứng kiến những rặng san hô rực rỡ và những hệ sinh thái chưa từng được con người biết đến ở độ sâu hàng ngàn mét. Chuyến đi này không chỉ thỏa mãn trí tò mò của em mà còn giúp con người hiểu thêm về sự đa dạng của sự sống trên Trái Đất. Dù biết rằng áp suất lớn và sự thiếu ánh sáng dưới biển sâu là những thử thách cực lớn, nhưng em tin rằng lòng dũng cảm sẽ giúp mình vượt qua. Giống như giáo sư Lidenbrock, em muốn dùng kiến thức để khám phá những bí mật của thiên nhiên. Những khám phá mới từ đại dương chắc chắn sẽ đóng góp rất nhiều cho khoa học nhân loại. Em hy vọng một ngày nào đó mình sẽ thực hiện được ước mơ chinh phục những vực thẳm xanh thẳm ấy.
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
Bắc Ninh, ngày 3, tháng 1, năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
(Về việc mất xe đạp tại nơi gửi xe của trường
Họ tên em là: Đặng Ngọc Bích
Sinh ngày:22/11/2013
Nơi ở hiện tại: khu phố THD, phường Chũ, Bắc Ninh
Là học sinh lớp: 7D Trường THCS Trần Hưng Đạo
Hôm nay, ngày 3 tháng 1 năm 2026 em viết đơn này nhằm tường trình về hành vi vi phạm nội quy nhà trường của em, cụ thể: Em đã không tìm thấy xe đạp của mình tại nhà để xe của nhà trường, em đã đi tìm tại các khu vực để xe các lớp lân cận cũng không có, mong nhà trường trích xuất camera giúp em tìm lại chiếc xe của mình.
Em cam đoan những thông tin trong bản tường trình này là đúng sự thật. Em sẽ chịu phạt đúng như nội quy quy định nếu không trung thực trong tường trình!
Người viết tường trình
Bích
Đặng Ngọc Bích
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Bắc Ninh, ngày 6 tháng 1 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc khởi xướng một cuộc dã ngoại với sự tham gia của nhiều bạn trong lớp khi chưa xin phép gia đình, thầy, cô chủ nhiệm và nhà trường
Kính gửi: Giáo viên chủ nhiệm lớp 7D- cô Bùi Thị Quyết cùng Ban giám hiệu Trường trung học cơ sở Trần Hưng Đạo.
Em tên là: Đặng Ngọc Bích, học sinh lớp 7D Trường trung học cơ sở Trần Hưng Đạo.
Em xin phép tường trình về một sự việc như sau:
Vào chiều ngày 2 tháng 12 năm 2025, sau khi kết thúc môn thi cuối cùng, em và các bạn cùng lớp đã cùng tập trung ở lớp học để trò chuyện. Lúc ấy, mọi người đều rất vui vẻ vì vừa thi xong, lại háo hức vì sắp đến Tết. Thế nên, em đã ngẫu hứng đề nghị cả lớp cùng nhau có một chuyến picnic để đón năm mới và giải tỏa những căng thẳng của kì thi vừa qua. Em gợi ý về việc sau khi ăn xong, thì mọi người cùng nhau tổ chức trò chơi như chương trình cắm trại vậy. Các bạn trong lớp đều nhanh chóng hưởng ứng đề nghị ấy. Một số bạn thì còn băn khoăn vì chưa xin phép giáo viên mà đã tổ chức một hoạt động tập thể như thế. Tuy nhiên, vì quá phấn khích nên em bỏ qua những nghi ngại ấy, và ra sức thuyết phục các bạn cùng tham gia với mình. Thế nên, cuối cùng, chuyến picnic đã có 32 bạn trên 35 bạn của cả lớp.
Em xin cam đoan những điều trên đều đúng với sự thật đã diễn ra. Hiện nay, em đã nhận thức được sai lầm của bản thân khi tự ý tổ chức đi dã ngoại của lớp mình như vậy. Em sẽ tự kiểm điểm bản thân, và xin hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.
Người viết tường trình
Bích
Đặng Ngọc Bích