Phạm Nhã Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Nhã Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Nhân vật giáo sư trong văn bản Đọc hiểu hiện lên là một con người giàu tri thức và giàu lòng nhân ái. Ẩn sau vẻ ngoài nghiêm nghị của một nhà khoa học là sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm sâu sắc. Ông không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn truyền cảm hứng, khơi dậy ở người học niềm say mê và ý thức vươn lên. Cách ứng xử của giáo sư cho thấy sự bao dung, thấu hiểu nhưng vẫn giữ vững nguyên tắc. Nhân vật vì thế trở thành hình ảnh đẹp của người trí thức chân chính: sống khiêm nhường, đặt giá trị đạo đức và lợi ích chung lên trên danh lợi cá nhân. Qua đó, tác giả gửi gắm niềm trân trọng đối với những con người cống hiến thầm lặng cho xã hội.

Câu 2

Trong dòng chảy hối hả của xã hội hiện đại, thế hệ trẻ đang đứng trước nhiều cơ hội nhưng cũng không ít thách thức. Có ý kiến cho rằng: "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình." Đây là một nhận định hoàn toàn xác đáng, phản ánh đúng thực trạng tâm lý và áp lực mà nhiều người trẻ đang phải đối mặt.
Trước hết, ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gánh nặng về việc phải đạt được những con số, danh hiệu cao quý; còn "kỳ vọng quá cao" là những tiêu chuẩn vượt quá khả năng thực tế. Việc "dễ bỏ cuộc" chính là hệ quả của trạng thái kiệt sức khi con người không tìm thấy lối thoát trong cuộc đua định hướng bởi sự hoàn hảo.

Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến trên bởi hai lý do chính. Thứ nhất, áp lực từ gia đình đôi khi biến tình thương thành sự áp đặt. Nhiều phụ huynh coi con cái là công cụ để viết tiếp giấc mơ dang dở của mình, khiến trẻ sống vì diện mạo của cha mẹ thay vì đam mê cá nhân. Thứ hai, bản thân người trẻ trong thời đại mạng xã hội thường tự tạo ra "vỏ bọc hoàn hảo". Khi đối mặt với thất bại đầu đời, sự va đập giữa kỳ vọng hão huyền và thực tế khốc liệt khiến họ dễ dàng sụp đổ và buông xuôi. Dẫn chứng thực tế là tỷ lệ người trẻ gặp vấn đề về sức khỏe tâm thần, trầm cảm do áp lực học hành và sự nghiệp ngày càng tăng cao, nhiều bạn sẵn sàng bỏ dở ngành học chỉ sau một học kỳ vì cảm thấy không thể "về nhất" như kỳ vọng . Tuy nhiên, chúng ta cần lật lại vấn đề: không phải mọi áp lực đều tiêu cực. Áp lực vừa đủ chính là động lực để con người bứt phá. Phê phán một bộ phận giới trẻ dùng "áp lực" như một cái cớ cho sự lười biếng, thiếu bản lĩnh và tinh thần vượt khó. Bỏ cuộc vì quá tải khác với bỏ cuộc vì thiếu kiên trì. Từ đó, mỗi người cần có bài học nhận thức đúng đắn: Thành công không phải là một đường thẳng và thất bại là một phần của trưởng thành. Về hành động, gia đình nên trở thành điểm tựa thay vì là máy ép thành tích; còn người trẻ cần học cách thấu hiểu bản thân, đặt mục tiêu vừa sức và kiên định với con đường mình đã chọn.
Tóm lại, áp lực và kỳ vọng là con dao hai lưỡi. Để thế hệ trẻ không còn "dễ bỏ cuộc", chúng ta cần thay đổi tư duy về thành công, thay vì chạy theo những danh xưng hào nhoáng, hãy trân trọng nỗ lực tự thân và sự bền bỉ trong tâm hồn.

Câu 1. Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong không gian nào? Cuộc du hành diễn ra trong một không gian đặc biệt: dưới lòng đất, cụ thể là trong đường ống (miệng giếng) của một ngọn núi lửa đang hoạt động. Không gian này được miêu tả là chật hẹp, đầy hơi nước, nham thạch và nhiệt độ đang tăng cao dữ dội.


Câu 2. Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách nào? Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách sử dụng cụm danh từ.

  • Chủ ngữ chính: "Sự ghê sợ".
  • Thành phần mở rộng: Các tính từ và cụm tính từ bổ ngữ như "Một", "dai dẳng", "không gì cưỡng nổi" được thêm vào để làm rõ tính chất, mức độ của cảm xúc, giúp câu văn giàu hình ảnh và biểu cảm hơn.

Câu 3. Vì sao giáo sư Otto Lidenbrock lại bình thản trước sự thay đổi, biến động của không gian? Từ đó, em nhận ra phẩm chất gì của nhân vật?

  • Lý do: Giáo sư bình thản vì ông có kiến thức khoa học uyên bác. Ông nhận ra những biến động (vách đá chuyển động, nhiệt độ tăng, kim địa bàn loạn xạ) không phải là động đất mà là dấu hiệu của một vụ phún xuất núi lửa. Với ông, đây là "dịp may duy nhất" để sức đẩy của nham thạch đưa họ thoát khỏi lòng đất và trở lại mặt đất.
  • Phẩm chất:
    • Sự uyên bác và trí tuệ: Khả năng quan sát và phân tích hiện tượng khoa học cực kỳ chính xác.
    • Bản lĩnh và sự bình tĩnh: Giữ được thái độ lạc quan, tự tin ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề.

Câu 4. Chỉ ra hai phẩm chất của nhân vật "tôi" và đưa ra chi tiết chứng minh.

  1. Sự nhạy cảm và khả năng quan sát chi tiết: Nhân vật "tôi" nhận ra ngay sự thay đổi của môi trường như lớp đá hoa cương lay động, nhiệt độ tăng, kim địa bàn nhảy loạn và tiếng nổ ì ầm.
  2. Sự ham học hỏi và tư duy logic: Dù đang sợ hãi, nhân vật "tôi" vẫn suy luận về vị trí của mình ("Chắc chắn là đâu đó phía cực Bắc") và tò mò muốn biết chính xác mình sẽ thoát ra từ miệng núi lửa nào.

Câu 5. Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian nào? Lí giải về sự lựa chọn của em bằng đoạn văn khoảng 7 − 9 câu.  Nếu được trở thành một nhà thám hiểm, em khao khát được thực hiện một cuộc hành trình vào tận cùng của đại dương xanh thẳm. Dưới lòng biển sâu vẫn còn là một thế giới huyền bí với những loài sinh vật kỳ ảo và những kỳ quan thiên nhiên mà con người chưa từng đặt chân tới. Việc khám phá những rãnh vực sâu thẳm sẽ giúp em hiểu rõ hơn về nguồn gốc sự sống và cấu tạo của hành tinh chúng ta. Đứng trước sự mênh mông của biển cả, em không chỉ được thỏa mãn trí tò mò mà còn học được cách trân trọng và bảo vệ môi trường sinh thái. Mỗi rặng san hô hay một loài cá lạ đều là một bài học vô giá về sự sinh tồn. Cuộc thám hiểm này chắc chắn sẽ là một thử thách lớn về lòng can đảm nhưng cũng đầy hứa hẹn về những phát hiện lịch sử. Đó chính là lý do em muốn chinh phục "lòng đất thứ hai" đầy quyến rũ này.

Câu 1 :

Trong đoạn trích từ tiểu thuyết Hai vạn dặm dưới đáy biển của Jules Verne, thuyền trưởng Nê-mô hiện lên là một con người bản lĩnh và đầy bí ẩn. Giữa khung cảnh đáy biển hoang vu, hiểm trở với những vách núi dốc đứng và vực thẳm sâu hun hút, ông vẫn “vững bước giữa những đống đá ngổn ngang”, tỏ ra rất thông thạo địa hình. Chính sự tự tin và chủ động ấy khiến nhân vật “tôi” hoàn toàn yên tâm đi theo, thậm chí xem Nê-mô như “một vị thần biển”. Điều đó cho thấy Nê-mô không chỉ am hiểu sâu sắc về đại dương mà còn có tinh thần dũng cảm, gan góc trước hiểm nguy. Ẩn sau phong thái điềm tĩnh ấy là khát vọng chinh phục và làm chủ thiên nhiên. Nhân vật Nê-mô vì thế vừa mang vẻ đẹp của trí tuệ, vừa mang tầm vóc phi thường của một người tiên phong khám phá thế giới.

Câu 2 :

Trong hành trình đi tới thành công, con người có thể chịu tác động của nhiều yếu tố khác nhau như hoàn cảnh, may mắn hay sự giúp đỡ từ người khác. Tuy nhiên, theo em, nỗ lực của bản thân mới là yếu tố quan trọng hơn cả, giữ vai trò quyết định đối với thành công của mỗi người.

Trước hết, nỗ lực là nền tảng trực tiếp tạo nên năng lực và giá trị thực sự. Không có sự cố gắng bền bỉ, con người khó có thể trau dồi kiến thức, rèn luyện kĩ năng và vượt qua thử thách. May mắn có thể đem lại cơ hội, nhưng nếu không đủ năng lực và ý chí, ta cũng không thể nắm bắt và phát huy cơ hội ấy. Thực tế cho thấy nhiều người sinh ra trong điều kiện bình thường, thậm chí khó khăn, nhưng nhờ kiên trì học tập và làm việc mà đạt được thành tựu đáng ngưỡng mộ. Chính quá trình nỗ lực giúp con người trưởng thành, bản lĩnh hơn và biết trân trọng thành quả mình có được.

Bên cạnh đó, may mắn là yếu tố không ổn định và khó kiểm soát. Không ai có thể dựa hoàn toàn vào may mắn để xây dựng tương lai lâu dài. Nếu chỉ chờ đợi vận may mà thiếu sự chủ động, con người dễ rơi vào tâm lí ỷ lại và thụ động. Ngược lại, người luôn cố gắng sẽ tự tạo ra nhiều cơ hội cho bản thân. Khi đã có nền tảng vững chắc, dù gặp khó khăn hay thất bại, họ vẫn đủ ý chí để đứng dậy và tiếp tục tiến bước.

Dĩ nhiên, không thể phủ nhận vai trò của may mắn trong một số thời điểm nhất định. Tuy nhiên, may mắn chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi kèm với sự chuẩn bị và nỗ lực không ngừng. Thành công bền vững luôn là kết quả của quá trình lao động nghiêm túc và tinh thần vượt khó.

Tóm lại, giữa may mắn và nỗ lực, em cho rằng nỗ lực của bản thân là yếu tố quan trọng hơn trong việc tạo nên thành công. Chính sự cố gắng bền bỉ và ý chí kiên cường mới là chìa khóa giúp con người chạm tới ước mơ của mình.

Câu 1:

Những hiện tượng lạ xuất hiện trong văn bản:

  • Các lớp giáp xác nhỏ phát ra ánh sáng lân tinh yếu ớt.
  • Dưới đế giày lạo xạo những xương khô như bước trên mảnh đất đầy xương.
  • Ánh sáng đỏ rực như lửa cháy dưới nước.
  • Ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía sau ngọn núi dưới đáy biển.
    → Tất cả tạo nên khung cảnh huyền bí, kích thích trí tò mò.

Câu 2:

Câu văn: “Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía ngọn núi.”

Các số từ trong câu: một.
→ “Một” biểu thị số lượng, thuộc từ loại số từ.


Câu 3:

Theo văn bản, thuyền trưởng Nê-mô tự tin vì ông rất thông thạo con đường dưới đáy biển, “vững bước giữa những đống đá ngổn ngang”.

Việc tự tin ấy có ý nghĩa:

  • Giúp đoàn thám hiểm yên tâm và vững lòng.
  • Thể hiện bản lĩnh, kinh nghiệm của Nê-mô.
  • Góp phần đảm bảo an toàn trong hành trình đầy hiểm nguy.

Câu 4:

Hai phẩm chất của thuyền trưởng Nê-mô:

  1. Dũng cảm, bản lĩnh
    → Ông vững bước giữa địa hình hiểm trở, không hề do dự.
  2. Am hiểu, giàu kinh nghiệm
    → “Rất thông thạo con đường này”, cho thấy ông quen thuộc với môi trường đáy biển.

Câu 5:

Theo em, việc khám phá, thám hiểm những miền đất lạ rất quan trọng. Nó giúp con người mở rộng hiểu biết, phát hiện những điều mới mẻ và làm giàu tri thức nhân loại. Qua quá trình khám phá, con người rèn luyện sự dũng cảm, ý chí và khả năng thích nghi với thử thách. Nhờ những chuyến thám hiểm, thế giới ngày càng được hiểu rõ hơn và khoa học cũng phát triển mạnh mẽ hơn.

Câu 1:

Trong bức tranh sinh động của thế giới ngụ ngôn, nhân vật Heo hiện thân như một nốt trầm mặc sâu sắc, mang theo triết lý về giá trị nội tại và sự hy sinh thầm lặng. Ban đầu, Heo hiện lên với vẻ ngoài có phần thụ động, khi bị Gà chất vấn, nó chẳng buồn đáp lời mà "cứ tiếp tục ăn". Thái độ ấy không phải là sự vô tri, mà là minh chứng cho một tâm thế khiêm tốn, không màng đến những hào quang phù phiếm hay thói khoe khoang tranh công thường tình.Tuy nhiên, khi lòng tự trọng bị xâm phạm bởi sự kiêu ngạo của Gà, Heo đã phản ứng đầy dứt khoát và bản lĩnh: "Sao mi biết ta không giúp chủ? Thịt của ta để làm gì mi có biết không?". Câu hỏi ngược ấy như một hồi chuông thức tỉnh, khẳng định một sự thật cảm động: Dù không cày ruộng hay giữ nhà, Heo vẫn mang giá trị thiết thực vô giá khi hiến dâng cho những dịp trọng đại như giỗ chạp, tiệc tùng. Qua nhân vật Heo, văn bản không chỉ ngợi ca sự tự tin về giá trị bản thân mà còn gửi gắm bài học về cách nhìn nhận công bằng, toàn diện: Mỗi cá nhân đều có một sứ mệnh riêng, và sự hy sinh thầm lặng đôi khi chính là đóng góp lớn lao nhất cho cuộc đời.

Câu 2:

Trong hành trình định vị bản thân giữa dòng đời hối hả, chúng ta thường mải miết đi tìm hào quang cho riêng mình mà đôi khi quên mất việc thắp sáng niềm tin cho người khác. Có một thực tế rằng, nhiều người e ngại việc thừa nhận ưu điểm của người xung quanh vì sợ bản thân bị lép vế hay mất đi vị thế vốn có. Thế nhưng, quan điểm "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi" lại là một chân lý rạng ngời về lòng bao dung, sự tử tế và tư duy của một con người văn minh.

Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng khen ngợi người khác không đơn thuần là những lời nói xã giao sáo rỗng, mà là khả năng nhận ra, trân trọng và diễn đạt sự ngưỡng mộ dành cho tài năng, phẩm chất hay thành tích của người xung quanh. Việc công nhận ưu điểm của đối phương không hề làm giảm bớt giá trị, vị thế hay tài năng của chính ta. Ngược lại, đó chính là biểu hiện của một nội lực vững vàng, một trái tim đủ rộng mở để nhìn thấy và tôn vinh cái đẹp trong cuộc đời.

Trước hết ta thấy rằng lời khen chính là sợi dây kết nối bền chặt, giúp xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và môi trường sống hòa nhã. Khi chúng ta biết dành cho nhau những lời trân trọng chân thành, ta đang tạo ra một không gian mà mọi người đều cảm thấy được ghi nhận và yêu mến. Điều này không chỉ giúp xóa tan những khoảng cách, sự đố kỵ hẹp hòi mà còn tạo động lực mạnh mẽ để mỗi cá nhân cảm thấy hạnh phúc và gắn kết hơn với tập thể.

Tiếp theo, biết khen ngợi người khác còn là cơ hội vàng để bản thân mỗi người học hỏi và không ngừng tiến bộ. Khi ta đủ khiêm tốn để nhìn nhận ưu điểm của người khác như một tấm gương, ta sẽ nhận ra những bài học quý giá để tự soi chiếu và hoàn thiện những khiếm khuyết của chính mình. Thay vì lãng phí năng lượng vào việc so đo hơn kém, việc công nhận cái hay của người khác giúp ta mở mang tầm nhìn, biến thành công của họ thành nguồn cảm hứng và động lực cho hành trình phát triển cá nhân.

Đặc biệt, hành động khen ngợi người khác còn khẳng định sự tự tin và bản lĩnh nội tại vững vàng của mỗi cá nhân. Chỉ những người thực sự tin tưởng vào giá trị và năng lực của bản thân mới đủ bao dung để đứng sang một bên và vỗ tay cho thành công của người khác mà không cảm thấy bị đe dọa hay lung lay. Lời khen không làm bạn thấp bé đi, mà nó chứng minh bạn là một người có nhân cách cao thượng, có khả năng thưởng thức cái đẹp và sở hữu một tư duy cầu tiến, văn minh.Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh của sự trân trọng này qua tình bạn vĩ đại giữa hai nhà bác học lỗi lạc Albert Einstein và Marie Curie. Einstein đã không ngần ngại dành những lời ca ngợi trân trọng nhất cho tài năng và nghị lực phi thường của nữ bác học Curie. Việc ông tôn vinh bà không hề làm cái tên Einstein bớt vĩ đại, mà ngược lại, sự cao thượng ấy đã làm rực rỡ thêm vẻ đẹp của tâm hồn nhà khoa học chân chính, khiến thế giới càng thêm ngưỡng mộ cả hai tượng đài tri thức.

Tuy nhiên, chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận rằng trong xã hội vẫn còn tồn tại những cá nhân sống trong cái bóng của sự đố kỵ hẹp hòi. Họ coi thành công của người khác là thất bại của chính mình, luôn tìm cách gièm pha hoặc im lặng một cách ích kỷ trước những điều tốt đẹp vì lo sợ bản thân bị mất giá trị. Họ không hiểu rằng việc cố gắng dập tắt ngọn nến của người khác không bao giờ làm ngọn nến của họ sáng hơn, mà chỉ khiến thế giới quanh họ trở nên tối tăm và cô độc. Đồng thời, ta cũng cần phê phán những lời khen giả tạo, nịnh nọt vì mục đích vụ lợi, bởi chúng làm hoen ố giá trị đích thực của sự trân trọng chân thành.

Sau tất cả, bài học quan trọng nhất mà mỗi chúng ta cần khắc ghi chính là thay đổi tư duy từ đối đầu sang thấu hiểu. Về nhận thức, chúng ta phải thấu hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở việc cao hơn người khác bao nhiêu, mà ở việc ta đã nâng đỡ được bao nhiêu người xung quanh mình. Về hành động, hãy rèn luyện thói quen quan sát tích cực, học cách nói lời cảm ơn và khen ngợi một cách cụ thể, đúng lúc và chân thành. Hãy để lời khen trở thành một nét văn hóa ứng xử hằng ngày, biến nó thành công cụ để lan tỏa năng lượng tích cực cho cộng đồng.

Kết lại, lời khen chân thành chính là đóa hoa thơm ngát làm đẹp thêm cho tâm hồn của cả người trao lẫn người nhận. Khi chúng ta biết trân trọng và tôn vinh tài năng của người khác, chúng ta không hề trở nên nhỏ bé mà trái lại, chúng ta đang khẳng định một tầm vóc nhân cách lớn lao. Hãy để sự công nhận và khích lệ trở thành nhịp cầu đưa con người xích lại gần nhau hơn, để thế giới này luôn tràn ngập ánh sáng của niềm tin và sự tử tế.

Câu 1.

Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).


Câu 2.

Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã giúp ích gì cho chủ, qua đó làm gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình.


Câu 3.

Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:

  • Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, tính cách của con người.
  • Thông qua một câu chuyện ngắn, giản dị để rút ra bài học, ý nghĩa giáo dục cho con người.

Câu 4.

Chủ đề của truyện là: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần sống khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác.
-> Căn cứ xác định chủ đề là từ lời nói của heo, sự nhận ra sai lầm của gà và nhận xét cuối truyện của người nông dân.


Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)

Qua câu chuyện của ba con vật, em rút ra bài học sâu sắc về sự khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều có khả năng và vai trò riêng, không ai là vô dụng. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài hay một khía cạnh, ta dễ coi thường người khác giống như gà đã coi thường heo. Sự kiêu ngạo không giúp con người trở nên tốt hơn mà chỉ làm cho ta hạn hẹp trong suy nghĩ. Khi biết tôn trọng và ghi nhận đóng góp của người khác, chúng ta sẽ sống hòa đồng và nhân ái hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống khiêm tốn và trân trọng giá trị của mọi người xung quanh

A = 3² + 6² + 9² + ... + 30²

= (3.1)² + (3.2)² +  (3.3)² + ... + (3.10)²

= 3².(1² + 2² + 3² + ... + 10²)

= 9.385

= 3465

Số tiền bạn Lan mua 3 quyển sách:

120000 . 3 - 0,1 . 120000 . 3 = 324000 (đồng)

Số tiền bạn Lan được trả lại:

350000 - 324000 = 26000 (đồng)

Vậy Lan phải trả 26000 đồng

a) Ta có:

∠CAx + ∠CAB = 180⁰ (kề bù)

⇒ ∠CAx = 180⁰ - ∠CAB

= 180⁰ - 100⁰

= 80⁰

b) Do Ay là tia phân giác của ∠CAx

⇒ ∠CAy = ∠xAy = ∠CAx : 2

= 80⁰ : 2

= 40⁰

⇒ ∠CAy = ∠ACB = 40⁰

Mà ∠CAy và ∠ACB là hai góc so le trong

⇒ Ay // BC

c) Do Ay // BC

⇒ ∠ABC = ∠xAy = 40⁰ (đồng vị)

a) x - 2/3 = 1/6

x = 1/6 + 2/3

x = 5/6

b) 2x + 1/2 = -5/3

2x = -5/3 - 1/2

2x = -13/6

x = -13/6 : 2

x = -13/12

c) 3x + 3/2 = x - 5/3

3x - x = -5/3 - 3/2

2x = -19/6

x = -19/6 : 2

x = -19/12