Nguyễn Trần Huy Sơn
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi:
- Ban giám hiệu Trường ………………………
- Giáo viên chủ nhiệm lớp ……………
Em tên là: ………………………………………
Học sinh lớp: ……………………………………
Em viết bản tường trình này để trình bày về việc em bị mất xe đạp tại nhà gửi xe của trường.
Vào khoảng …… giờ …… phút, ngày …… tháng …… năm ……, em có gửi xe đạp tại nhà gửi xe của trường như bình thường. Đến khoảng …… giờ …… phút cùng ngày, sau khi tan học, em ra nhà gửi xe để lấy xe thì không thấy xe của mình.
Em đã kiểm tra lại khu vực để xe và hỏi các bạn xung quanh nhưng vẫn không tìm thấy. Chiếc xe đạp bị mất có đặc điểm như sau: loại xe ………………, màu ………………, có đặc điểm nhận dạng ………………. Sau đó, em đã báo cáo sự việc với giáo viên trực và bảo vệ nhà trường.
Em xin cam đoan những nội dung trên là đúng sự thật và mong nhà trường xem xét, hỗ trợ để giúp em tìm lại chiếc xe bị mất.
Em xin chân thành cảm ơn!
………, ngày …… tháng …… năm ……
Người tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi:
- Ban giám hiệu Trường ………………………
- Giáo viên chủ nhiệm lớp ……………
Em tên là: ………………………………………
Học sinh lớp: ……………………………………
Chức vụ: Lớp trưởng
Em viết bản tường trình này để trình bày về việc em đã khởi xướng một cuộc dã ngoại của lớp khi chưa xin phép gia đình và thầy cô giáo.
Vào khoảng ngày …… tháng …… năm ……, em đã đề xuất và kêu gọi nhiều bạn trong lớp tham gia một buổi dã ngoại ngoài giờ học. Do suy nghĩ chưa chín chắn, em không báo cáo và xin phép giáo viên chủ nhiệm cũng như gia đình trước khi tổ chức. Nhiều bạn trong lớp đã đồng ý tham gia theo lời kêu gọi của em.
Sau đó, sự việc đã được gia đình và thầy cô phát hiện. Thầy cô đã nhắc nhở và yêu cầu em tường trình lại toàn bộ sự việc. Em nhận thấy hành động của mình là sai quy định, thiếu trách nhiệm của một lớp trưởng và có thể gây ảnh hưởng đến sự an toàn của bản thân cũng như các bạn trong lớp.
Em xin nhận hoàn toàn trách nhiệm về việc làm của mình và xin hứa từ nay về sau sẽ suy nghĩ cẩn thận hơn, luôn xin ý kiến và sự cho phép của thầy cô, gia đình trước khi tổ chức hoặc tham gia các hoạt động tập thể.
Em xin cam đoan những nội dung trên là đúng sự thật và mong được thầy cô xem xét, giúp đỡ để em sửa chữa lỗi sai.
Em xin chân thành cảm ơn!
………, ngày …… tháng …… năm ……
Người tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
ẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi: Ban giám hiệu Trường ………………………
Em tên là: ………………………………………
Học sinh lớp: ……………………………………
Em viết bản tường trình này để trình bày lại một vụ việc bắt nạt học đường mà em đã chứng kiến tại trường.
Vào khoảng …… giờ …… phút, ngày …… tháng …… năm ……, tại ……………………… trong khuôn viên trường, em đã chứng kiến một vụ việc bắt nạt giữa các học sinh. Cụ thể, bạn …………………… (lớp ……) đã có hành vi trêu chọc, xúc phạm và xô đẩy bạn …………………… (lớp ……). Trong lúc đó, bạn bị bắt nạt tỏ ra rất sợ hãi và không dám phản kháng.
Khi sự việc xảy ra, một số bạn học sinh xung quanh đã can ngăn. Sau đó, giáo viên …………………… đã có mặt kịp thời để ngăn chặn và đưa các học sinh liên quan về phòng giáo viên để giải quyết.
Em xin cam đoan những nội dung trên là hoàn toàn đúng sự thật, em chịu trách nhiệm về bản tường trình của mình.
Em xin chân thành cảm ơn!
………, ngày …… tháng …… năm ……
Người tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
Trong dòng thơ hiện đại viết về quê hương đất nước, “Chiều đồng nội” của Nguyễn Lãm Thắng là một bài thơ nhẹ nhàng, tinh tế, khắc họa vẻ đẹp thanh bình của làng quê Việt Nam vào buổi chiều mùa thu. Bằng ngôn từ trong trẻo, hình ảnh gợi cảm và cảm xúc chân thành, tác giả đã đưa người đọc trở về với một không gian quen thuộc mà vẫn đầy thi vị — nơi đồng quê mộc mạc, yên ả trở thành bức tranh tuyệt đẹp của tâm hồn.
Ngay từ những câu thơ đầu:
“Những giọt thu trong veo
Rắc ngang qua đồng nội”,
Nguyễn Lãm Thắng đã mở ra một khung cảnh đầy thơ mộng. Từ “rắc” được dùng thật khéo, khiến ta hình dung như những tia nắng thu đang rải xuống cánh đồng, long lanh và trong trẻo. Mùa thu qua ngòi bút của tác giả không chỉ là sắc vàng của nắng, mà còn là hương, là âm thanh, là cảm xúc dịu dàng lan tỏa khắp không gian.
Hình ảnh “Cánh chim bay xuống chiều / Nâng nắng lên kẻo mỏi” là một nét chấm phá độc đáo, vừa gợi sự chuyển động của thiên nhiên, vừa gợi chiều sâu cảm xúc. Ánh nắng cuối ngày như mỏi mệt, được đôi cánh chim “nâng lên” — một cách nhân hóa tinh tế khiến cảnh vật trở nên có hồn. Tiếp đến là bức tranh quê hiện lên sống động: “Cỏ thơm cùng hoa dại / Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi.” Sự đối lập giữa “nhanh nhanh” và “chậm rãi” tạo nên nhịp điệu riêng cho buổi chiều đồng nội — vừa có sự sống động, vừa có nét bình yên, dung dị.
Khổ thơ sau mở ra vẻ đẹp mềm mại của cánh đồng:
“Cánh đồng chiều thật êm
Nhấp nhô đều sóng lúa
Mùa thu như tay mềm
Chạm lên từng thảm lụa.”
Đây là hình ảnh tuyệt đẹp, giàu tính gợi hình và gợi cảm. Đồng lúa như “thảm lụa”, còn mùa thu như một bàn tay dịu dàng chạm khẽ — vừa thân thuộc, vừa bay bổng như một bức tranh họa thơ.
Khi hoàng hôn buông xuống, “bếp nhà ai tỏa khói / gọi trăng thu xuống gần”. Hình ảnh ấy mang đậm hơi ấm của con người, của quê nhà, khiến thiên nhiên và cuộc sống hòa làm một.
“Chiều đồng nội” không chỉ là bức tranh về cảnh vật, mà còn là tiếng lòng của tác giả — một tâm hồn gắn bó sâu nặng với quê hương. Bài thơ khơi dậy trong ta niềm yêu mến thiên nhiên, trân trọng những điều giản dị, và cảm nhận được vẻ đẹp thanh thản của cuộc sống bình yên nơi làng quê Việt.
Trong dòng thơ hiện đại viết về quê hương đất nước, “Chiều đồng nội” của Nguyễn Lãm Thắng là một bài thơ nhẹ nhàng, tinh tế, khắc họa vẻ đẹp thanh bình của làng quê Việt Nam vào buổi chiều mùa thu. Bằng ngôn từ trong trẻo, hình ảnh gợi cảm và cảm xúc chân thành, tác giả đã đưa người đọc trở về với một không gian quen thuộc mà vẫn đầy thi vị — nơi đồng quê mộc mạc, yên ả trở thành bức tranh tuyệt đẹp của tâm hồn.
Ngay từ những câu thơ đầu:
“Những giọt thu trong veo
Rắc ngang qua đồng nội”,
Nguyễn Lãm Thắng đã mở ra một khung cảnh đầy thơ mộng. Từ “rắc” được dùng thật khéo, khiến ta hình dung như những tia nắng thu đang rải xuống cánh đồng, long lanh và trong trẻo. Mùa thu qua ngòi bút của tác giả không chỉ là sắc vàng của nắng, mà còn là hương, là âm thanh, là cảm xúc dịu dàng lan tỏa khắp không gian.
Hình ảnh “Cánh chim bay xuống chiều / Nâng nắng lên kẻo mỏi” là một nét chấm phá độc đáo, vừa gợi sự chuyển động của thiên nhiên, vừa gợi chiều sâu cảm xúc. Ánh nắng cuối ngày như mỏi mệt, được đôi cánh chim “nâng lên” — một cách nhân hóa tinh tế khiến cảnh vật trở nên có hồn. Tiếp đến là bức tranh quê hiện lên sống động: “Cỏ thơm cùng hoa dại / Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi.” Sự đối lập giữa “nhanh nhanh” và “chậm rãi” tạo nên nhịp điệu riêng cho buổi chiều đồng nội — vừa có sự sống động, vừa có nét bình yên, dung dị.
Khổ thơ sau mở ra vẻ đẹp mềm mại của cánh đồng:
“Cánh đồng chiều thật êm
Nhấp nhô đều sóng lúa
Mùa thu như tay mềm
Chạm lên từng thảm lụa.”
Đây là hình ảnh tuyệt đẹp, giàu tính gợi hình và gợi cảm. Đồng lúa như “thảm lụa”, còn mùa thu như một bàn tay dịu dàng chạm khẽ — vừa thân thuộc, vừa bay bổng như một bức tranh họa thơ.
Khi hoàng hôn buông xuống, “bếp nhà ai tỏa khói / gọi trăng thu xuống gần”. Hình ảnh ấy mang đậm hơi ấm của con người, của quê nhà, khiến thiên nhiên và cuộc sống hòa làm một.
“Chiều đồng nội” không chỉ là bức tranh về cảnh vật, mà còn là tiếng lòng của tác giả — một tâm hồn gắn bó sâu nặng với quê hương. Bài thơ khơi dậy trong ta niềm yêu mến thiên nhiên, trân trọng những điều giản dị, và cảm nhận được vẻ đẹp thanh thản của cuộc sống bình yên nơi làng quê Việt.