Dương Trần Phú

Giới thiệu về bản thân

Vội vã trưởng thành Rồi mới nhận ra tuổi thơ là điều đáng quý nhất..
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bạn bè đi thả diều trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của quê hương. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.

Bài thơ Chiều đồng nội mở ra trước mắt em một khung cảnh mùa thu thật yên bình và thơ mộng ở cuối ngày trên đồng ruộng quê hương. Những câu thơ như “Những giọt thu trong vèo / Rắc ngang qua đồng nội” đã khiến em cảm nhận rõ ràng cái không khí mát mẻ, ánh nắng dịu dàng và hơi sương thu nhẹ nhàng phủ lên khắp cánh đồng.

Em rất thích cách tác giả dùng hình ảnh: “Cánh chim bay xuống chiều / Nâng nắng lên kẻo mỏi” — hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến những loài chim về tổ khi chiều về, và nắng như được chim nâng niu để không bị mệt. Cách diễn đạt tuy đơn giản nhưng lại rất tinh tế và gần gũi.

Tiếp đó, khung cảnh được miêu tả rõ hơn: “Buổi chiều thu mướt xanh / Cỏ thơm cùng hoa dại / Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi”. Những câu thơ ấy làm cho em cảm nhận được sự yên ả mà vẫn tràn đầy sức sống của đồng quê. Cỏ và hoa dại có mùi thơm, cò bay nhẹ, trâu về chậm… tất cả như hòa quyện vào nhau để tạo thành một bản nhạc dịu dàng của thiên nhiên.

Bài thơ không chỉ có thiên nhiên mà còn có dấu ấn con người quê hương: “Bếp nhà ai tỏa khói / Gọi trăng thu xuống gần”. Hình ảnh ấy thật ấm áp, vừa quen vừa lạ — khói bếp hiện lên như lời chào chiều muộn, và trăng thu được gọi gần hơn, khiến em cảm nhận được sự gắn bó giữa con người và thiên nhiên.

Khi đọc bài thơ, em nhớ lại những chiều cuối thu ở quê mình: ánh nắng vàng trải trên ruộng lúa, tiếng chim kêu vang trong không gian trong trẻo, và mùi hương thơm của lúa mới, của hoa dại… Đó là những kỉ niệm rất đẹp mà mỗi khi nhớ lại lòng em lại dịu lại. Qua đó, em hiểu hơn thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm: thiên nhiên là kho báu của chúng ta, mỗi khoảnh khắc đẹp đều quý giá, hãy để lòng mình lắng xuống và cảm nhận.

Em cảm thấy mình yêu hơn mảnh đất quê hương, yêu hơn những chiều yên bình và giản dị. Em muốn giữ những khoảnh khắc ấy trong tim và biết trân quý những điều tưởng chừng rất nhỏ — một làn gió thu, một tia nắng, một khóm hoa dại — vì chúng làm cho cuộc sống thêm ấm và đẹp.