Nguyễn Phú Trọng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện là các con vật (gà, chó, heo). Đây là kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (biết nói chuyện, suy nghĩ như con người).
Câu 2.
Một biện pháp tu từ được sử dụng là liệt kê.
Ví dụ: “Trau cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà…”
Tác giả liệt kê các công việc của từng con vật để làm nổi bật ích lợi của chúng.
Câu 3.
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:
Nhân vật thường là loài vật được nhân hoá.
Câu chuyện ngắn gọn, dễ hiểu.
Thông qua câu chuyện để rút ra bài học, triết lí sống cho con người.
Câu 4.
Chủ đề của truyện: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần khiêm tốn và biết tôn trọng, trân trọng sự đóng góp của người khác.
Căn cứ:
Cuộc tranh luận giữa gà, chó và heo về việc ai có ích cho chủ.
Cuối truyện cho thấy mỗi con vật đều có ích theo cách riêng, từ đó rút ra bài học cho con người.
Câu 5.
Đoạn văn (6–8 câu):
Trong cuộc sống, mỗi người đều có vai trò và giá trị riêng. Vì vậy, chúng ta cần học cách khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác. Khiêm tốn giúp con người không tự cao, luôn biết nhìn nhận đúng khả năng của mình. Đồng thời, khi tôn trọng người khác, chúng ta sẽ hiểu rằng ai cũng có điểm mạnh riêng. Nếu chỉ biết khoe khoang như con gà trong câu chuyện thì rất dễ đánh giá sai người khác. Biết trân trọng sự đóng góp của mọi người sẽ giúp tập thể đoàn kết và phát triển tốt hơn. Vì vậy, mỗi người cần sống khiêm tốn và biết ghi nhận công sức của người xung quanh.
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc tổ chức dã ngoại khi chưa xin phép
Kính gửi: Ban Giám hiệu Trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo
(Đồng kính gửi: Giáo viên chủ nhiệm lớp 7A)
Em tên là Trọng, sinh ngày 27 tháng 2 năm 2013, hiện là học sinh lớp 7A, Trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo.
Nơi ở hiện nay: Tổ dân phố Dốc Đồn, phường Chũ, tỉnh Bắc Ninh.
Em hiện đang là lớp trưởng lớp 7A.
Hôm nay, em làm bản tường trình này để trình bày lại sự việc em đã tổ chức một buổi dã ngoại cho lớp khi chưa xin phép gia đình và thầy cô.
Cụ thể, vào ngày 16 tháng 1 năm 2026, do mong muốn tạo không khí vui vẻ và gắn kết giữa các thành viên trong lớp, em đã đứng ra khởi xướng và rủ một số bạn trong lớp 7A tham gia một buổi dã ngoại ngoài giờ học tại khu vực gần trường. Tuy nhiên, do suy nghĩ còn thiếu chín chắn và chủ quan, em đã không xin phép giáo viên chủ nhiệm cũng như không thông báo cho phụ huynh của các bạn trong lớp.
Sau đó, gia đình và thầy cô đã phát hiện ra sự việc và nhắc nhở, phê bình em. Lúc đó, em nhận thức rõ hành động của mình là sai, vi phạm nội quy nhà trường, tiềm ẩn nhiều nguy hiểm và ảnh hưởng đến uy tín của tập thể lớp.
Em xin nhận hoàn toàn trách nhiệm về việc làm trên, nghiêm túc kiểm điểm bản thân và rút ra bài học sâu sắc. Em xin hứa trong thời gian tới sẽ luôn tuân thủ đúng quy định của nhà trường, không tự ý tổ chức hay tham gia các hoạt động tập thể khi chưa được sự cho phép của thầy cô và gia đình.
Em rất mong Ban Giám hiệu và thầy cô xem xét, tạo điều kiện cho em có cơ hội sửa chữa lỗi lầm và tiếp tục phấn đấu rèn luyện tốt hơn.
Em xin cam đoan những nội dung trên là hoàn toàn đúng sự thật và em xin chịu hoàn toàn trách nhiệm về bản tường trình này.
Em xin chân thành cảm ơn!
Bắc Ninh, ngày 16 tháng 1 năm 2026
Người làm tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
Trọng
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi: Ban Giám hiệu Trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo
(Đồng kính gửi: Giáo viên chủ nhiệm lớp 7A)
Em tên là Trọng, sinh ngày 27 tháng 2 năm 2013, hiện là học sinh lớp 7A, Trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo.
Nơi ở hiện nay: Tổ dân phố Dốc Dòn, phường Chu Tinh, tỉnh Bắc Ninh.
Hôm nay, em làm bản tường trình này để trình bày lại sự việc em bị mất xe đạp tại nhà giữ xe của trường, cụ thể như sau:
Vào khoảng 16 giờ 40 phút, ngày 12 tháng 1 năm 2026, sau khi tan học, em ra khu vực nhà giữ xe của trường để lấy xe đạp về nhà. Tuy nhiên, khi đến nơi, em phát hiện chiếc xe đạp của mình đã không còn ở vị trí đã gửi từ đầu buổi học.
Chiếc xe đạp bị mất là xe đạp màu đen, nhãn hiệu Thống Nhất, có chuông màu bạc và giỏ xe màu đen phía trước. Em đã tìm kiếm xung quanh khu vực nhà xe và hỏi một số bạn học sinh gửi xe gần đó nhưng không ai biết hoặc nhìn thấy chiếc xe của em.
Sau đó, em đã báo ngay sự việc cho giáo viên và bác bảo vệ nhà trường để được hỗ trợ giải quyết. Em làm bản tường trình này nhằm báo cáo lại toàn bộ sự việc và mong nhà trường xem xét, giúp đỡ em trong việc tìm lại chiếc xe đạp bị mất.
Em xin cam đoan những điều em trình bày trên là hoàn toàn đúng sự thật. Nếu có điều gì sai, em xin hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Em xin chân thành cảm ơn!
Bắc Ninh, ngày 12 tháng 1 năm 2026
Người làm tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
Trọng
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi: Ban Giám hiệu Trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo
(Đồng kính gửi: Giáo viên chủ nhiệm lớp 7A)
Em tên là Trọng, sinh ngày 27/02/2013, hiện đang là học sinh lớp 7A, Trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo.
Nơi ở hiện nay của em là tổ dân phố Dốc Đồn, phường Chũ, tỉnh Bắc Ninh.
Hôm nay, em làm bản tường trình này để trình bày lại một vụ việc bắt nạt học đường mà em đã trực tiếp chứng kiến trong khuôn viên nhà trường.
Vào khoảng 9 giờ 20 phút ngày 18 tháng 2 năm 2026, tại hành lang tầng hai dãy nhà học, em chứng kiến một nhóm học sinh đã có hành vi trêu chọc, xúc phạm bằng lời nói và xô đẩy một bạn học sinh khác. Trong quá trình đó, bạn bị bắt nạt có biểu hiện lo sợ, cúi đầu im lặng và không dám phản kháng. Sự việc khiến bạn đó rất căng thẳng và ảnh hưởng đến tinh thần.
Nhận thấy đây là hành vi không đúng, vi phạm nội quy nhà trường và gây ảnh hưởng xấu đến môi trường học tập, em đã cùng một số bạn xung quanh can ngăn và sau đó báo sự việc cho giáo viên để kịp thời xử lý, tránh để tình hình diễn ra nghiêm trọng hơn.
Em làm bản tường trình này với mong muốn thầy cô và nhà trường xem xét, tìm hiểu rõ sự việc, có biện pháp xử lý và giáo dục phù hợp nhằm ngăn chặn tình trạng bắt nạt học đường, giúp học sinh được học tập trong môi trường an toàn, lành mạnh.
Em xin cam đoan những điều em trình bày trên là hoàn toàn đúng sự thật. Nếu có điều gì sai, em xin hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Em xin chân thành cảm ơn!
Bắc Ninh, ngày 18 tháng 1 năm 2026
Người làm tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
Trọng
Câu 1
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2
- “Những giọt thu trong veo”
- “Cánh chim bay xuống chiều”
- “Đàn trâu về chậm rãi”
(hoặc có thể ghi: “Cánh cò trôi nhanh nhanh”, “Nhấp nhô đều sóng lúa”, “Bếp nhà ai tỏa khói”… đều đúng)
Câu 3
- Từ láy: nhấp nhô, thăm thẳm, hoặc chậm rãi (tùy chọn).
- Tác dụng: Gợi hình ảnh sinh động, nhịp nhàng của cánh đồng chiều thu và thể hiện cảm xúc êm đềm, yên bình của không gian quê hương.
Câu 4
Bài thơ viết về khung cảnh đồng nội vào mùa thu.
Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên mang vẻ đẹp trong trẻo, yên bình, thơ mộng; thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả với quê hương.
Câu 5
- Biện pháp tu từ: Nhân hóa (và có thể kết hợp ẩn dụ).
- Tác dụng: Làm cho cảnh vật trở nên sinh động, gần gũi; thể hiện cảm xúc ấm áp, yên bình của buổi chiều quê; đồng thời thể hiện tình yêu, niềm tự hào về vẻ đẹp giản dị của quê hương.
Câu 6
Khi đọc bài thơ Chiều đồng nội, em nhớ về những buổi chiều theo mẹ ra đồng gặt lúa. Mùi rơm rạ thơm nồng, tiếng chim gọi bạn, tiếng gió thổi qua đồng làm em thấy lòng thật yên bình. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu thêm tình yêu quê hương sâu sắc được gửi gắm trong bài thơ. Tác giả muốn nhắn nhủ chúng ta hãy trân trọng vẻ đẹp bình dị quanh mình, bởi chính nơi ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn và ký ức tuổi thơ của mỗi người.
Bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lâm Thắng là một bức tranh quê bình dị, chan chứa tình yêu quê hương đất nước. Với ngôn từ mộc mạc, hình ảnh quen thuộc, tác giả đã gợi lên trong lòng người đọc cảm xúc ấm áp, thân thương về cảnh sắc và con người nơi thôn quê Việt Nam.
Chiều xuống trên cánh đồng, ánh hoàng hôn phủ một màu vàng nhạt lên ruộng lúa, lên lũy tre, lên những mái nhà xa xa. Âm thanh của tiếng chim, tiếng gió, tiếng bước chân người nông dân gặt lúa vang lên giữa không gian yên bình, tạo nên một bản hòa ca của thiên nhiên và lao động. Những hình ảnh ấy vừa quen thuộc vừa gợi nhớ biết bao kỷ niệm tuổi thơ gắn bó với ruộng đồng, con trâu, bờ đê, cánh diều.
Qua bài thơ, tác giả không chỉ vẽ nên vẻ đẹp của buổi chiều đồng nội mà còn gửi gắm tình yêu sâu sắc với quê hương ,nơi lưu giữ bao kỷ niệm tuổi thơ, nơi con người gắn bó bằng tất cả tình cảm chân thành. Dù có đi xa, hình ảnh cánh đồng quê vẫn là nguồn cảm hứng, là điểm tựa tinh thần để ta nhớ về.
Chiều đồng nội giản dị nhưng thấm đẫm tình cảm, giúp ta nhận ra vẻ đẹp bình yên, gần gũi của quê hương và nhắc nhở mỗi người biết trân trọng, gìn giữ những giá trị thân thương ấy trong cuộc sống hôm nay.