Nguyễn Đức Bảo An
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
CHŨ , ngày 7 tháng 1 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc khởi xướng một cuộc dã ngoại với sự tham gia của nhiều bạn trong lớp khi chưa xin phép gia đình, thầy, cô chủ nhiệm và nhà trường
Kính gửi: Giáo viên chủ nhiệm lớp 7A - cô Thuỷ cùng Ban giám hiệu Trường trung học cơ sở THĐ
Em tên là:Nguyễn Đức Bảo An, học sinh lớp 7A Trường trung học cơ sở THĐ
Em xin phép tường trình về một sự việc như sau:
Vào chiều ngày 19 tháng 12 năm 2022, sau khi kết thúc môn thi cuối cùng, em và các bạn cùng lớp đã cùng tập trung ở lớp học để trò chuyện. Lúc ấy, mọi người đều rất vui vẻ vì vừa thi xong, lại háo hức vì sắp đến Tết. Thế nên, em đã ngẫu hứng đề nghị cả lớp cùng nhau có một chuyến picnic để đón năm mới và giải tỏa những căng thẳng của kì thi vừa qua. Em gợi ý về việc sau khi ăn xong, thì mọi người cùng nhau tổ chức trò chơi như chương trình cắm trại vậy. Các bạn trong lớp đều nhanh chóng hưởng ứng đề nghị ấy. Một số bạn thì còn băn khoăn vì chưa xin phép giáo viên mà đã tổ chức một hoạt động tập thể như thế. Tuy nhiên, vì quá phấn khích nên em bỏ qua những nghi ngại ấy, và ra sức thuyết phục các bạn cùng tham gia với mình. Thế nên, cuối cùng, chuyến picnic đã có 32 bạn trên 35 bạn của cả lớp.
Em xin cam đoan những điều trên đều đúng với sự thật đã diễn ra. Hiện nay, em đã nhận thức được sai lầm của bản thân khi tự ý tổ chức đi dã ngoại của lớp mình như vậy. Em sẽ tự kiểm điểm bản thân, và xin hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.
Người viết tường trình
AN
Nguyễn Đức Bảo An
Bài thơ Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thiên nhiên mộc mạc, bình dị nhưng lại chứa đựng nhiều suy tư, cảm xúc sâu lắng về vẻ đẹp của quê hương và tâm hồn con người. Với ngôn từ giản dị nhưng tinh tế, tác giả đã vẽ nên một khung cảnh đồng quê chiều muộn, nơi mỗi chi tiết đều dường như gợi lên những suy tư về sự sống, cái đẹp và tình cảm gắn bó với đất đai.Ngay từ những câu thơ đầu tiên, không khí của bài thơ đã được vẽ lên rõ nét qua hình ảnh "chiều muộn" và "con cò". Đây là những hình ảnh quen thuộc trong thơ ca dân gian Việt Nam, nhưng dưới ngòi bút của Nguyễn Lãm Thắng, chúng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, rất đỗi thân thuộc. Con cò lặng lẽ bay về chiều, giữa không gian bao la của đồng nội, như một biểu tượng của sự cần mẫn, tần tảo của người nông dân. Những cánh cò bay, lặng lẽ, như gợi nhắc đến sự âm thầm, kiên cường của con người trong công việc lao động, trong mối quan hệ với thiên nhiên.Đặc biệt, bài thơ còn thể hiện một sự kết nối giữa thiên nhiên và con người. Cảnh vật không còn là những hình ảnh đơn thuần mà trở thành một phần trong tâm hồn người viết. Cảnh đồng nội, trời chiều không chỉ là vật thể để chiêm ngưỡng mà là nguồn cảm hứng, là nơi con người tìm thấy sự bình yên, tìm thấy sự hòa hợp với thiên nhiên. Chính những chi tiết nhỏ nhặt như "sương mù phảng phất", "ngọn gió thoảng", hay "ánh nắng vàng ươm" cũng tạo ra một không gian thiêng liêng, đầy cảm xúc, khiến cho người đọc dễ dàng cảm nhận được sự nhẹ nhàng, tĩnh lặng của buổi chiều.Qua đó, bài thơ còn khơi gợi những suy tư về cuộc sống, về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Bức tranh đồng nội ấy không chỉ mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu mà còn làm sống lại trong mỗi người một phần ký ức, tình cảm quê hương sâu sắc. Mỗi chi tiết trong bài thơ là một lời nhắc nhở về vẻ đẹp bình dị của cuộc sống và về sự gắn bó không thể tách rời của con người với đất đai, với quê hương.Tóm lại, Chiều đồng nội là một bài thơ đẹp, sâu lắng, không chỉ phản ánh vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn khắc họa tình yêu quê hương, tình yêu đời sống lao động mộc mạc. Những hình ảnh, cảm xúc trong bài thơ giúp chúng ta thêm yêu và trân trọng những điều giản dị xung quanh mình, như yêu đất đai, yêu mảnh đất quê hương nơi ta sinh ra.
Bài thơ Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thiên nhiên mộc mạc, bình dị nhưng lại chứa đựng nhiều suy tư, cảm xúc sâu lắng về vẻ đẹp của quê hương và tâm hồn con người. Với ngôn từ giản dị nhưng tinh tế, tác giả đã vẽ nên một khung cảnh đồng quê chiều muộn, nơi mỗi chi tiết đều dường như gợi lên những suy tư về sự sống, cái đẹp và tình cảm gắn bó với đất đai.Ngay từ những câu thơ đầu tiên, không khí của bài thơ đã được vẽ lên rõ nét qua hình ảnh "chiều muộn" và "con cò". Đây là những hình ảnh quen thuộc trong thơ ca dân gian Việt Nam, nhưng dưới ngòi bút của Nguyễn Lãm Thắng, chúng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, rất đỗi thân thuộc. Con cò lặng lẽ bay về chiều, giữa không gian bao la của đồng nội, như một biểu tượng của sự cần mẫn, tần tảo của người nông dân. Những cánh cò bay, lặng lẽ, như gợi nhắc đến sự âm thầm, kiên cường của con người trong công việc lao động, trong mối quan hệ với thiên nhiên.Đặc biệt, bài thơ còn thể hiện một sự kết nối giữa thiên nhiên và con người. Cảnh vật không còn là những hình ảnh đơn thuần mà trở thành một phần trong tâm hồn người viết. Cảnh đồng nội, trời chiều không chỉ là vật thể để chiêm ngưỡng mà là nguồn cảm hứng, là nơi con người tìm thấy sự bình yên, tìm thấy sự hòa hợp với thiên nhiên. Chính những chi tiết nhỏ nhặt như "sương mù phảng phất", "ngọn gió thoảng", hay "ánh nắng vàng ươm" cũng tạo ra một không gian thiêng liêng, đầy cảm xúc, khiến cho người đọc dễ dàng cảm nhận được sự nhẹ nhàng, tĩnh lặng của buổi chiều.Qua đó, bài thơ còn khơi gợi những suy tư về cuộc sống, về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Bức tranh đồng nội ấy không chỉ mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu mà còn làm sống lại trong mỗi người một phần ký ức, tình cảm quê hương sâu sắc. Mỗi chi tiết trong bài thơ là một lời nhắc nhở về vẻ đẹp bình dị của cuộc sống và về sự gắn bó không thể tách rời của con người với đất đai, với quê hương.Tóm lại, Chiều đồng nội là một bài thơ đẹp, sâu lắng, không chỉ phản ánh vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn khắc họa tình yêu quê hương, tình yêu đời sống lao động mộc mạc. Những hình ảnh, cảm xúc trong bài thơ giúp chúng ta thêm yêu và trân trọng những điều giản dị xung quanh mình, như yêu đất đai, yêu mảnh đất quê hương nơi ta sinh ra.