Nguyễn Thị Thúy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong một thế giới đa sắc màu, việc tôn trọng sự khác biệt chính là "chìa khóa" để kiến tạo một xã hội văn minh. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ đơn thuần là chấp nhận những quan điểm trái chiều, mà là sự công nhận giá trị riêng biệt của mỗi cá nhân về ngoại hình, sở thích, niềm tin hay hoàn cảnh. Khi ta biết tôn trọng người khác, ta mở ra cơ hội để học hỏi những góc nhìn mới mẻ, làm phong phú thêm vốn sống của bản thân. Đồng thời, nó giúp xóa bỏ những rào cản về định kiến, giảm bớt những xung đột không đáng có và ngăn chặn vấn nạn bạo lực tinh thần. Ngược lại, một xã hội thiếu đi sự tôn trọng sẽ trở nên khô cứng, nơi con người luôn sống trong nỗi sợ hãi bị phán xét. Vì vậy, thay vì dùng thước đo cá nhân để áp đặt lên người khác, hãy học cách lắng nghe bằng trái tim rộng mở. Như một vườn hoa đẹp nhờ sự đa dạng của các loài hoa, cuộc sống này chỉ thực sự ý nghĩa khi mỗi cá nhân được tự do là chính mình và được trân trọng bởi sự khác biệt đó.
Câu 2
Lưu Trọng Lư là một trong những đại diện tiêu biểu của phong trào Thơ mới, người đã mang đến cho thi đàn Việt Nam một hồn thơ mộng mị, tình tứ và giàu sức gợi. Trong số những tác phẩm của ông, "Nắng mới" nổi lên như một thanh âm trong trẻo, sâu lắng, chạm vào góc khuất nhất của tâm hồn mỗi người: đó là tình mẫu tử và nỗi nhớ quê hương da diết. Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc về với một không gian tĩnh lặng, nơi những tín hiệu của ngoại cảnh bắt đầu đánh thức ký ức: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," Cụm từ "nắng mới" không chỉ chỉ cái nắng đầu mùa hanh vàng mà còn là "nắng của kỷ niệm". Tiếng gà trưa "xao xác", "não nùng" vang lên giữa không gian vắng lặng tạo nên một cảm giác hiu quạnh, buồn bã. Âm thanh ấy như một nhát dao khứa vào lòng người con xa xứ, làm trỗi dậy nỗi "rượi buồn" về một thời dĩ vãng đã xa. Ký ức không hiện ra rõ nét ngay lập tức mà nó "chập chờn", hư hư thực thực như những làn sóng tràn về trong tâm tưởng. Nỗi buồn ấy dẫn lối cho hình bóng người mẹ xuất hiện. Trong tâm trí của đứa trẻ "lên mười" năm ấy, mẹ hiện lên gắn liền với những công việc bình dị nhất: "Hình dáng mẹ tôi chửu xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Lưu Trọng Lư không miêu tả mẹ bằng những tính từ hoa mỹ, ông chọn những chi tiết rất thực, rất "đời". Hình ảnh mẹ "vào ra", mẹ "phơi áo đỏ trước giậu" là những lát cắt vàng son của tuổi thơ. Sắc "áo đỏ" rực rỡ dưới ánh "nắng mới" tạo nên một điểm nhấn ấm áp, đối lập với cái tĩnh lặng, đượm buồn của hiện tại. Mẹ không chỉ là người chăm lo cho gia đình mà còn là hiện thân của vẻ đẹp hiền hậu, tần tảo. Đặc biệt, chi tiết "nét cười đen nhánh" là một nhãn tự đắt giá của bài thơ. Đó là nụ cười của người phụ nữ Việt Nam truyền thống với hàm răng nhuộm đen hạt huyền. Nét cười ấy không phô trương mà kín đáo "sau tay áo", vừa dịu dàng vừa duyên dáng. Dù thời gian có trôi đi, dù hình dáng mẹ có thể "chửa xóa mờ" (vẫn còn mờ nhạt trong tiềm thức) nhưng nụ cười ấy thì vẫn tỏa sáng, sưởi ấm tâm hồn người con giữa cái nắng trưa hè của kỷ niệm. Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, nhẹ nhàng như một lời tự tình. Ngôn ngữ thơ giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày nhưng lại có khả năng khơi gợi cảm xúc rất lớn. Cách sử dụng các từ láy như "xao xác", "não nùng", "chập chờn", "mường tượng" đã góp phần diễn tả thành công trạng thái tâm lí đầy biến động của nhân vật trữ tình. Tóm lại, "Nắng mới" không chỉ là một bài thơ viết về nỗi nhớ mẹ đơn thuần, mà còn là bài ca về tình yêu thương, sự trân trọng những giá trị gia đình và cội nguồn. Qua ngòi bút của Lưu Trọng Lư, hình ảnh người mẹ hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, trở thành một biểu tượng của sự ấm áp, che chở suốt cuộc đời mỗi con người. Bài thơ đã và sẽ luôn sống mãi trong lòng độc giả bởi sự chân thành và vẻ đẹp cổ điển mà tinh tế của nó.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2: 2 cụm từ đối lập trong đoạn (1): Tằn tiện >< Phung phí Hào phóng >< Keo kiệt (Hoặc: Thích ở nhà >< Bỏ bê gia đình; Ưa bay nhảy >< Không biết hưởng thụ) Câu 3: Tác giả cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng" vì: Mỗi người có một hoàn cảnh, quan điểm và cách sống riêng. Sự phán xét thường dựa trên định kiến cá nhân (lấy cái tôi của mình làm thước đo cho người khác), dẫn đến cái nhìn sai lệch, thiếu khách quan và gây tổn thương. Câu 4: "Buông mình vào tấm lưới định kiến" là việc chúng ta chấp nhận để những áp lực, những lời phán xét của đám đông chi phối suy nghĩ và hành động của mình. Điều "tồi tệ nhất" là khi ta đánh mất bản sắc cá nhân, không dám sống thật với chính mình chỉ vì sợ khác biệt hoặc sợ bị người khác đánh giá. Nó biến ta thành "nô lệ" cho góc nhìn của người khác. Câu 5: Sự tôn trọng khác biệt: Hãy học cách chấp nhận rằng mỗi cá nhân là một thực thể độc nhất. Lắng nghe chính mình: Bản thân mình mới là người hiểu rõ cuộc sống của mình nhất, thay vì chạy theo những lời phán xét bên ngoài. Lòng bao dung: Ngừng phán xét để tâm hồn thanh thản và xây dựng những mối quan hệ tích cực hơn.
Câu 1
Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là những dòng tự sự đầy xót xa về sự đổi thay của làng quê trước làn sóng đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình "đi về phía tuổi thơ", nhưng thứ ông đối diện lại là thực tế nghiệt ngã: những người bạn đồng trang lứa đã phải rời làng vì "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Hình ảnh "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" là lời tổng kết cay đắng cho sự nhọc nhằn của người nông dân khi giá trị của sức lao động bị rẻ rúng. Không chỉ là sự thiếu hụt về vật chất, làng quê còn đang dần mất đi bản sắc văn hóa: thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài truyền thống cũng biến mất, và không gian xanh của "lũy tre ngày xưa" bị thay thế bởi "nhà cửa chen chúc". Bằng giọng thơ trầm buồn cùng nghệ thuật đối lập giữa quá khứ thanh bình và hiện tại xô bồ, đoạn thơ không chỉ là nỗi hoài niệm về một thời đã qua mà còn là sự trăn trở về thân phận con người trước vòng xoáy mưu sinh. Câu kết "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" gợi lên một sự ám ảnh khôn nguôi về những giá trị hồn hậu của quê hương đang dần bị mai một.
Câu 2
Trong kỷ nguyên số hiện nay, mạng xã hội như Facebook, TikTok hay Instagram không còn là khái niệm xa lạ mà đã trở thành một "thế giới thứ hai" của con người. Có ý kiến cho rằng mạng xã hội là chiếc cầu nối kỳ diệu, nhưng cũng có người coi đó là "vũng lầy" cuốn đi thời gian và giá trị thực. Thực tế, mạng xã hội là một thực thể đa diện, tác động sâu sắc đến đời sống hiện đại tùy thuộc vào cách chúng ta sử dụng nó. Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị to lớn mà mạng xã hội mang lại. Nó phá vỡ mọi rào cản về không gian và thời gian, cho phép con người kết nối, chia sẻ thông tin chỉ trong một cú chạm. Đối với thế hệ trẻ, đây là kho tàng tri thức khổng lồ, nơi có thể học ngoại ngữ, trau dồi kỹ năng sống và cập nhật những biến động của thế giới từng giây. Mạng xã hội còn là môi trường thuận lợi để lan tỏa những thông điệp nhân văn, những chiến dịch từ thiện, giúp kết nối những tấm lòng vàng với những mảnh đời bất hạnh. Tuy nhiên, mạng xã hội cũng chính là "con dao hai lưỡi" đầy nguy hiểm. Khi con người quá đắm chìm vào thế giới ảo, họ dần quên đi sự hiện diện của những giá trị thật ngay trước mắt. Chúng ta dễ dàng bắt gặp cảnh một bàn ăn gia đình mà ai cũng dán mắt vào điện thoại thay vì trò chuyện với nhau. Đó là sự "cô đơn trên mạng" – khi ta có hàng nghìn bạn bè ảo nhưng lại chẳng có ai để tâm sự ngoài đời. Không chỉ vậy, sự tràn lan của tin giả (fake news), vấn nạn bạo lực mạng (cyberbullying) hay việc so sánh cuộc sống của mình với những hình ảnh hào nhoáng của người khác trên mạng thường dẫn đến những hệ lụy về tâm lý như lo âu, trầm cảm. Đặc biệt đối với học sinh, mạng xã hội dễ trở thành tác nhân gây xao nhãng học tập. Việc tiêu tốn quá nhiều thời gian cho các video ngắn vô bổ không chỉ làm suy giảm khả năng tập trung mà còn khiến tư duy trở nên lười biếng. Chúng ta bắt đầu sống bằng những lượt "like" và sự công nhận từ những người lạ, vô tình đánh mất đi bản sắc cá nhân và sự tự tin vốn có. Vậy chúng ta cần làm gì để không bị cuốn trôi bởi cơn bão này? Câu trả lời nằm ở sự tỉnh táo và khả năng tự kiểm soát. Mạng xã hội chỉ nên là công cụ phục vụ đời sống, thay vì để nó làm chủ cuộc sống của mình. Hãy học cách chọn lọc thông tin, giới hạn thời gian sử dụng điện thoại và dành nhiều thời gian hơn cho những hoạt động thực tế như đọc sách, chơi thể thao hay gặp gỡ bạn bè. Mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một "hệ miễn dịch" số để phân biệt đúng sai giữa biển thông tin hỗn loạn. Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào mục đích và thái độ của người dùng. Nếu biết cách làm chủ công nghệ bằng bản lĩnh và trí tuệ, chúng ta sẽ biến nó thành cánh cửa mở ra cơ hội. Ngược lại, nếu lạm dụng, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong những cái lồng ảo và xa rời cuộc sống thực tại đầy ý nghĩa.
Câu 1
Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là những dòng tự sự đầy xót xa về sự đổi thay của làng quê trước làn sóng đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình "đi về phía tuổi thơ", nhưng thứ ông đối diện lại là thực tế nghiệt ngã: những người bạn đồng trang lứa đã phải rời làng vì "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Hình ảnh "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" là lời tổng kết cay đắng cho sự nhọc nhằn của người nông dân khi giá trị của sức lao động bị rẻ rúng. Không chỉ là sự thiếu hụt về vật chất, làng quê còn đang dần mất đi bản sắc văn hóa: thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài truyền thống cũng biến mất, và không gian xanh của "lũy tre ngày xưa" bị thay thế bởi "nhà cửa chen chúc". Bằng giọng thơ trầm buồn cùng nghệ thuật đối lập giữa quá khứ thanh bình và hiện tại xô bồ, đoạn thơ không chỉ là nỗi hoài niệm về một thời đã qua mà còn là sự trăn trở về thân phận con người trước vòng xoáy mưu sinh. Câu kết "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" gợi lên một sự ám ảnh khôn nguôi về những giá trị hồn hậu của quê hương đang dần bị mai một.
Câu 2
Trong kỷ nguyên số hiện nay, mạng xã hội như Facebook, TikTok hay Instagram không còn là khái niệm xa lạ mà đã trở thành một "thế giới thứ hai" của con người. Có ý kiến cho rằng mạng xã hội là chiếc cầu nối kỳ diệu, nhưng cũng có người coi đó là "vũng lầy" cuốn đi thời gian và giá trị thực. Thực tế, mạng xã hội là một thực thể đa diện, tác động sâu sắc đến đời sống hiện đại tùy thuộc vào cách chúng ta sử dụng nó. Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị to lớn mà mạng xã hội mang lại. Nó phá vỡ mọi rào cản về không gian và thời gian, cho phép con người kết nối, chia sẻ thông tin chỉ trong một cú chạm. Đối với thế hệ trẻ, đây là kho tàng tri thức khổng lồ, nơi có thể học ngoại ngữ, trau dồi kỹ năng sống và cập nhật những biến động của thế giới từng giây. Mạng xã hội còn là môi trường thuận lợi để lan tỏa những thông điệp nhân văn, những chiến dịch từ thiện, giúp kết nối những tấm lòng vàng với những mảnh đời bất hạnh. Tuy nhiên, mạng xã hội cũng chính là "con dao hai lưỡi" đầy nguy hiểm. Khi con người quá đắm chìm vào thế giới ảo, họ dần quên đi sự hiện diện của những giá trị thật ngay trước mắt. Chúng ta dễ dàng bắt gặp cảnh một bàn ăn gia đình mà ai cũng dán mắt vào điện thoại thay vì trò chuyện với nhau. Đó là sự "cô đơn trên mạng" – khi ta có hàng nghìn bạn bè ảo nhưng lại chẳng có ai để tâm sự ngoài đời. Không chỉ vậy, sự tràn lan của tin giả (fake news), vấn nạn bạo lực mạng (cyberbullying) hay việc so sánh cuộc sống của mình với những hình ảnh hào nhoáng của người khác trên mạng thường dẫn đến những hệ lụy về tâm lý như lo âu, trầm cảm. Đặc biệt đối với học sinh, mạng xã hội dễ trở thành tác nhân gây xao nhãng học tập. Việc tiêu tốn quá nhiều thời gian cho các video ngắn vô bổ không chỉ làm suy giảm khả năng tập trung mà còn khiến tư duy trở nên lười biếng. Chúng ta bắt đầu sống bằng những lượt "like" và sự công nhận từ những người lạ, vô tình đánh mất đi bản sắc cá nhân và sự tự tin vốn có. Vậy chúng ta cần làm gì để không bị cuốn trôi bởi cơn bão này? Câu trả lời nằm ở sự tỉnh táo và khả năng tự kiểm soát. Mạng xã hội chỉ nên là công cụ phục vụ đời sống, thay vì để nó làm chủ cuộc sống của mình. Hãy học cách chọn lọc thông tin, giới hạn thời gian sử dụng điện thoại và dành nhiều thời gian hơn cho những hoạt động thực tế như đọc sách, chơi thể thao hay gặp gỡ bạn bè. Mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một "hệ miễn dịch" số để phân biệt đúng sai giữa biển thông tin hỗn loạn. Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào mục đích và thái độ của người dùng. Nếu biết cách làm chủ công nghệ bằng bản lĩnh và trí tuệ, chúng ta sẽ biến nó thành cánh cửa mở ra cơ hội. Ngược lại, nếu lạm dụng, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong những cái lồng ảo và xa rời cuộc sống thực tại đầy ý nghĩa.
Câu 1
Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là những dòng tự sự đầy xót xa về sự đổi thay của làng quê trước làn sóng đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình "đi về phía tuổi thơ", nhưng thứ ông đối diện lại là thực tế nghiệt ngã: những người bạn đồng trang lứa đã phải rời làng vì "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Hình ảnh "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" là lời tổng kết cay đắng cho sự nhọc nhằn của người nông dân khi giá trị của sức lao động bị rẻ rúng. Không chỉ là sự thiếu hụt về vật chất, làng quê còn đang dần mất đi bản sắc văn hóa: thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài truyền thống cũng biến mất, và không gian xanh của "lũy tre ngày xưa" bị thay thế bởi "nhà cửa chen chúc". Bằng giọng thơ trầm buồn cùng nghệ thuật đối lập giữa quá khứ thanh bình và hiện tại xô bồ, đoạn thơ không chỉ là nỗi hoài niệm về một thời đã qua mà còn là sự trăn trở về thân phận con người trước vòng xoáy mưu sinh. Câu kết "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" gợi lên một sự ám ảnh khôn nguôi về những giá trị hồn hậu của quê hương đang dần bị mai một.
Câu 2:
Trong kỷ nguyên số hiện nay, mạng xã hội như Facebook, TikTok hay Instagram không còn là khái niệm xa lạ mà đã trở thành một "thế giới thứ hai" của con người. Có ý kiến cho rằng mạng xã hội là chiếc cầu nối kỳ diệu, nhưng cũng có người coi đó là "vũng lầy" cuốn đi thời gian và giá trị thực. Thực tế, mạng xã hội là một thực thể đa diện, tác động sâu sắc đến đời sống hiện đại tùy thuộc vào cách chúng ta sử dụng nó. Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị to lớn mà mạng xã hội mang lại. Nó phá vỡ mọi rào cản về không gian và thời gian, cho phép con người kết nối, chia sẻ thông tin chỉ trong một cú chạm. Đối với thế hệ trẻ, đây là kho tàng tri thức khổng lồ, nơi có thể học ngoại ngữ, trau dồi kỹ năng sống và cập nhật những biến động của thế giới từng giây. Mạng xã hội còn là môi trường thuận lợi để lan tỏa những thông điệp nhân văn, những chiến dịch từ thiện, giúp kết nối những tấm lòng vàng với những mảnh đời bất hạnh. Tuy nhiên, mạng xã hội cũng chính là "con dao hai lưỡi" đầy nguy hiểm. Khi con người quá đắm chìm vào thế giới ảo, họ dần quên đi sự hiện diện của những giá trị thật ngay trước mắt. Chúng ta dễ dàng bắt gặp cảnh một bàn ăn gia đình mà ai cũng dán mắt vào điện thoại thay vì trò chuyện với nhau. Đó là sự "cô đơn trên mạng" – khi ta có hàng nghìn bạn bè ảo nhưng lại chẳng có ai để tâm sự ngoài đời. Không chỉ vậy, sự tràn lan của tin giả (fake news), vấn nạn bạo lực mạng (cyberbullying) hay việc so sánh cuộc sống của mình với những hình ảnh hào nhoáng của người khác trên mạng thường dẫn đến những hệ lụy về tâm lý như lo âu, trầm cảm. Đặc biệt đối với học sinh, mạng xã hội dễ trở thành tác nhân gây xao nhãng học tập. Việc tiêu tốn quá nhiều thời gian cho các video ngắn vô bổ không chỉ làm suy giảm khả năng tập trung mà còn khiến tư duy trở nên lười biếng. Chúng ta bắt đầu sống bằng những lượt "like" và sự công nhận từ những người lạ, vô tình đánh mất đi bản sắc cá nhân và sự tự tin vốn có. Vậy chúng ta cần làm gì để không bị cuốn trôi bởi cơn bão này? Câu trả lời nằm ở sự tỉnh táo và khả năng tự kiểm soát. Mạng xã hội chỉ nên là công cụ phục vụ đời sống, thay vì để nó làm chủ cuộc sống của mình. Hãy học cách chọn lọc thông tin, giới hạn thời gian sử dụng điện thoại và dành nhiều thời gian hơn cho những hoạt động thực tế như đọc sách, chơi thể thao hay gặp gỡ bạn bè. Mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một "hệ miễn dịch" số để phân biệt đúng sai giữa biển thông tin hỗn loạn. Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào mục đích và thái độ của người dùng. Nếu biết cách làm chủ công nghệ bằng bản lĩnh và trí tuệ, chúng ta sẽ biến nó thành cánh cửa mở ra cơ hội. Ngược lại, nếu lạm dụng, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong những cái lồng ảo và xa rời cuộc sống thực tại đầy ý nghĩa.
Câu 1: Thể thơ của văn bản: Thể thơ tự do. Câu 2: Những tính từ miêu tả "hạnh phúc" trong văn bản: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy vơi. Câu 3: Cách hiểu về nội dung đoạn thơ: Hạnh phúc không phải là những điều xa vời hay hào nhoáng. Nó hiện hữu trong những điều nhỏ bé, giản dị như một "nhành quả" mang hương thơm thanh khiết, ngọt ngào. Hạnh phúc ấy đến một cách âm thầm, lặng lẽ nhưng lại có sức lan tỏa và mang lại cảm giác bình yên, dễ chịu cho tâm hồn. Câu 4: Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh "Hạnh phúc đôi khi như sông": Về nội dung: Gợi vẻ đẹp của hạnh phúc mang tính chất khoáng đạt, bao dung và tự tại. Hạnh phúc như dòng sông cứ lẳng lặng trôi, cống hiến và chảy trôi mà không cần tính toán hay phô trương. Về nghệ thuật: Làm cho câu thơ giàu hình ảnh, nhịp điệu sinh động, đồng thời giúp người đọc dễ dàng hình dung sự trôi chảy tự nhiên, nhẹ nhàng của cảm xúc hạnh phúc.
Câu 5: Nhận xét quan niệm về hạnh phúc của tác giả: Quan niệm về hạnh phúc của tác giả rất nhân văn và sâu sắc. Tác giả cho rằng hạnh phúc không nằm ở vật chất mà nằm ở sự hiện diện của thiên nhiên, sự bình yên trong tâm hồn và thái độ sống vô tư, hiến dâng. Đó là cái nhìn biết ơn những điều bình dị xung quanh, thể hiện một tâm hồn tinh tế và tràn đầy tình yêu cuộc sống.
Câu 1
Nhân vật Thị Phương trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh và lòng hiếu thảo. Trong hoàn cảnh chồng đi lính xa nhà, mẹ chồng già yếu, bản thân lại rơi vào tình thế hiểm nghèo, Thị Phương vẫn luôn đặt mẹ chồng lên trên sự sống của chính mình. Khi thoát chết nhờ quỷ cái giúp đỡ, nàng không bỏ đi để tìm con đường sống riêng mà quay về chăm sóc, thu xếp chỗ nghỉ ngơi cho mẹ chồng. Đặc biệt, trước tình huống thần rừng đòi ăn thịt một trong hai người, Thị Phương sẵn sàng hiến mạng sống để mẹ chồng được sống. Hành động ấy thể hiện tấm lòng hiếu thảo sâu sắc, sự nhân hậu và đức hi sinh cao cả của nàng. Thị Phương không chỉ là người con dâu hiền thảo mà còn là biểu tượng đẹp về đạo lí “nghĩa tình” trong cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả ca ngợi vẻ đẹp đạo đức truyền thống của người phụ nữ, đồng thời gửi gắm bài học sâu sắc về lòng yêu thương và sự chân thành giữa con người với con người.
Câu 2
Trong xã hội hiện đại ngày nay, khi nhịp sống ngày càng trở nên nhanh chóng và bận rộn, không ít bạn trẻ đang vô tình “bỏ quên” gia đình – nơi từng là chỗ dựa yêu thương và bình yên nhất của mỗi con người. Đây là một thói quen đáng lo ngại, cần được nhìn nhận nghiêm túc và thay đổi kịp thời. “Bỏ quên gia đình” không có nghĩa là từ bỏ hay chối bỏ gia đình, mà là sự thờ ơ, thiếu quan tâm, ít chia sẻ với những người thân yêu. Nhiều bạn trẻ dành phần lớn thời gian cho điện thoại, mạng xã hội, bạn bè hay công việc cá nhân, nhưng lại ít trò chuyện với cha mẹ, không quan tâm đến cảm xúc hay sức khỏe của những người trong gia đình. Dần dần, khoảng cách giữa các thành viên ngày một lớn hơn, tình cảm gia đình trở nên nhạt nhòa. Thực trạng này xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Trước hết là do áp lực học tập, công việc và sự tác động mạnh mẽ của công nghệ khiến người trẻ dễ bị cuốn vào thế giới riêng của mình. Bên cạnh đó, một số bạn trẻ còn cho rằng gia đình luôn ở đó nên không cần phải quan tâm quá nhiều, mà không nhận ra rằng tình yêu thương cũng cần được vun đắp mỗi ngày. Việc “bỏ quên” gia đình để lại nhiều hậu quả đáng tiếc. Gia đình thiếu sự gắn kết, cha mẹ cảm thấy cô đơn, buồn tủi, còn con cái thì dần đánh mất chỗ dựa tinh thần vững chắc. Khi gặp khó khăn hay thất bại trong cuộc sống, người trẻ sẽ nhận ra rằng không có nơi nào ấm áp và bao dung bằng gia đình. Tuy nhiên, lúc ấy có thể đã quá muộn để bù đắp những yêu thương đã lỡ bỏ quên. Để từ bỏ thói quen này, mỗi bạn trẻ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng thiết thực: dành thời gian trò chuyện với cha mẹ, quan tâm đến bữa cơm gia đình, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Đồng thời, cần học cách cân bằng giữa thế giới bên ngoài và mái ấm gia đình, nhận thức rõ rằng gia đình chính là nền tảng vững chắc giúp ta trưởng thành. Gia đình là nơi bắt đầu của yêu thương và cũng là điểm tựa cuối cùng của mỗi con người. Vì vậy, đừng để đến khi mất đi mới nhận ra giá trị của gia đình. Là một người trẻ, em tự nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến gia đình nhiều hơn, bởi đó chính là điều quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng.
Câu 1 Chủ đề: Tấm lòng hiếu thảo của người chinh phụ (phụ nữ có chồng đi chinh chiến nơi xa). Câu 2 Những lối nói, làn điệu xuất hiện trong văn bản: nói sử, hát sắp, hát văn. Câu 3 Khi bị quỷ bắt, nàng may mắn thoát chết nhờ sự giúp đỡ của quỷ cái. Đứng trước hoàn cảnh chồng đi lính, mẹ chồng già yếu, nàng suýt bị quỷ ăn thịt, Thị Phương có thể vì quá cùng quẫn mà bỏ lại mẹ chồng, ra đi. Nhưng không, nàng vẫn quay về bên mẹ chồng, thu xếp cho mẹ chỗ nghỉ ngơi.
Khi thần rừng xuất hiện và đòi ăn thịt một trong hai người, Thị Phương không ngần ngại, nguyện hiến mạng để mẹ chồng được sống. ⇒ Thị Phương là người phụ nữ rất hiếu thảo. Có lẽ, cũng chính vì sự chân thành của nàng mà mẹ chồng mới thương yêu nàng đến thế. Bà cũng nguyện thí mạng mình để con dâu được sống.
Câu 4 Người mẹ chồng rất thương yêu và đồng cảm với hoàn cảnh của Thị Phương: Bà thương thân và cũng thương con dâu vất vả: “Mẹ cảm thương thân mẹ, Mẹ lại ngại thân con, Như dao cắt ruột mẹ ra, Trăm sầu, nghìn thảm chất đà lên con!” Trước cảnh thần rừng đòi một người hiến mạng, bà cũng không ngần ngại dâng mạng mình để con dâu được sống. ⇒ Mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu là mối quan hệ khó mà gần gũi biết bao đời nay. Thế nhưng, mẹ chồng của Thị Phương lại yêu thương con dâu, đối đãi với nàng như con ruột.
Câu 5
+Ở hiền gặp lành. +Đối đãi với người khác bằng tình yêu và sự chân thành, ta cũng sẽ được nhận lại tình yêu tương xứng. …
Câu 1:
Bài thơ Thuật hoài của Phạm Ngũ Lão là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện vẻ đẹp của con người thời Trần với lý tưởng sống cao cả và tinh thần yêu nước sâu sắc. Trước hết, bài thơ khắc họa hình ảnh người tráng sĩ mang tầm vóc vũ trụ, hiên ngang giữa đất trời, gánh trên vai trách nhiệm bảo vệ non sông. Hình ảnh “hoành sóc giang sơn” gợi lên tư thế chủ động, kiêu hãnh của con người trước vận mệnh đất nước. Không chỉ vậy, tác giả còn tái hiện khí thế hào hùng của quân đội nhà Trần qua hình ảnh “tam quân tì hổ”, thể hiện sức mạnh, ý chí quyết chiến quyết thắng. Đặc biệt, nỗi “thẹn” của tác giả khi chưa trả xong nợ công danh cho thấy khát vọng cống hiến lớn lao và nhân cách cao đẹp của người anh hùng. Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật, ngôn ngữ cô đọng, giàu sức gợi, hình ảnh mang tầm khái quát lớn. Giọng điệu hào sảng, mạnh mẽ đã góp phần làm nổi bật tinh thần thời đại và vẻ đẹp lý tưởng sống của con người thời Trần.
Câu 2
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam luôn đặt niềm tin và kỳ vọng vào thế hệ trẻ – những người sẽ tiếp nối và phát triển đất nước trong tương lai. Trong bối cảnh hiện nay, khi đất nước đang không ngừng hội nhập và đổi mới, trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với Tổ quốc càng trở nên quan trọng và cấp thiết. Trách nhiệm của thế hệ trẻ trước hết là ý thức rõ vai trò của bản thân đối với cộng đồng và đất nước. Đó không chỉ là tình yêu nước được thể hiện bằng lời nói, mà còn phải được cụ thể hóa bằng hành động thiết thực. Đối với học sinh, sinh viên, trách nhiệm lớn nhất chính là học tập và rèn luyện nghiêm túc để trang bị tri thức, kỹ năng, góp phần xây dựng nguồn nhân lực chất lượng cao cho xã hội. Một đất nước muốn phát triển bền vững không thể thiếu những con người có trí tuệ, đạo đức và bản lĩnh. Bên cạnh việc học tập, thế hệ trẻ còn cần sống có lý tưởng, có hoài bão và khát vọng cống hiến. Trong thời đại công nghệ số, người trẻ có nhiều cơ hội để tiếp cận tri thức và khẳng định bản thân, nhưng cũng dễ bị cuốn vào lối sống thực dụng, thờ ơ với các vấn đề chung của xã hội. Vì vậy, mỗi người trẻ cần biết sống trách nhiệm, biết quan tâm đến cộng đồng, sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ người khác, từ những việc nhỏ nhất trong cuộc sống hằng ngày. Ngoài ra, thế hệ trẻ còn có trách nhiệm giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Trong quá trình hội nhập quốc tế, việc tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại là cần thiết, nhưng không vì thế mà đánh mất những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Người trẻ cần có thái độ đúng đắn, biết trân trọng lịch sử, văn hóa, ngôn ngữ và truyền thống của quê hương. Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn một bộ phận giới trẻ sống thiếu trách nhiệm, chỉ biết hưởng thụ, thờ ơ với các vấn đề của đất nước, thậm chí có những hành vi lệch chuẩn về đạo đức. Những biểu hiện đó cần được phê phán để mỗi người tự nhìn nhận lại bản thân và điều chỉnh lối sống của mình. Tóm lại, thế hệ trẻ chính là lực lượng nòng cốt quyết định tương lai của đất nước. Nhận thức đúng và thực hiện tốt trách nhiệm của mình không chỉ là nghĩa vụ mà còn là niềm tự hào của mỗi người trẻ Việt Nam. Là một học sinh, em ý thức rằng bản thân cần không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức và sống có ích để góp phần nhỏ bé vào sự phát triển chung của quê hương, đất nước.
Câu 1:Thất ngôn tứ tuyệt Đường luật.
Câu2 :Luật trắc
Câu 3:
Biện pháp tu từ so sánh và khoa trương (nói quá). So sánh: Hình ảnh ba quân (quân đội) được so sánh với "tì hổ" (loài báo mạnh mẽ, dũng mãnh). Khoa trương (nói quá): Khí thế của ba quân mạnh mẽ đến mức "nuốt trôi trâu" hay làm "mờ cả sao Ngưu". Tác dụng: Các biện pháp tu từ này có tác dụng làm nổi bật, nhấn mạnh và tô đậm sức mạnh vật chất to lớn cùng khí thế dũng mãnh, hào hùng của quân đội nhà Trần trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông xâm lược. Nó thể hiện niềm tự hào mãnh liệt của tác giả đối với sức mạnh dân tộc.
Câu 4:
Hình tượng bậc nam tử với hào khí Đông A và khát vọng lập công lớn. Hình tượng bậc nam tử (người anh hùng) trong bài thơ là một người có tư thế hiên ngang, gánh vác giang sơn trong thời bình, nhưng luôn ấp ủ hoài bão, khát vọng lập nên công trạng lớn để đền nợ nước, thỏa lòng nam nhi. Tư thế cầm ngang ngọn giáo giữa trời đất mênh mông thể hiện sự chủ động, tự tin và tầm vóc phi thường. Nỗi "thẹn" khi nghe chuyện Vũ hầu (Gia Cát Lượng) lập công lừng lẫy, mà bản thân vẫn chưa trả xong "nợ công danh" (nợ với đất nước, với đời) cho thấy ý thức trách nhiệm cao cả và chí hướng mãnh liệt của người anh hùng.
Câu 5:
Thông điệp về trách nhiệm và khát vọng cống hiến. Thông điệp tôi tâm đắc là về trách nhiệm của cá nhân đối với đất nước và khát vọng được cống hiến, lập công.