Đỗ Thị Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thị Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Đoạn thơ đã khắc họa một cách sinh động và đầy tự hào vẻ đẹp của con người Pa Dí , một dân tộc tuy ít người nhưng giàu sức sống và ý chí. Trước hết, đó là vẻ đẹp của sức mạnh và sự kiên cường. Những hình ảnh như “con trai trần trong mặt trời nắng cháy”, “ép đá xanh thành rượu uống hàng ngày” gợi lên sự dẻo dai, bền bỉ, không ngại gian khó của người đàn ông. Họ dường như có thể chinh phục cả thiên nhiên khắc nghiệt. Bên cạnh đó, người con gái Pa Dí hiện lên với vẻ đẹp dịu dàng mà bền bỉ qua hình ảnh “trong sương giá đông sang”, “tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng”. Đó là vẻ đẹp của sự khéo léo, chịu thương chịu khó và giàu đức hi sinh. Đặc biệt, bằng các biện pháp tu từ như điệp từ, liệt kê và phóng đại trong câu thơ “gọi gió, gọi mưa, gọi nắng”, tác giả đã nhấn mạnh sức mạnh làm chủ thiên nhiên và tinh thần lao động hăng say của con người nơi đây. Qua đó, đoạn thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thể chất mà còn tôn vinh phẩm chất cao quý, ý chí vươn lên và niềm tự hào sâu sắc về dân tộc Pa Dí.

Câu 1.

Đoạn thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2.

Những dòng thơ nói về vẻ đẹp của con trai, con gái: - “Con trai trần trong mặt trời nắng cháy”

- “Ép đá xanh thành rượu uống hàng ngày”

- “Con gái đẹp trong sương giá đông sang”

- “Tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng” => Thể hiện vẻ đẹp khỏe khoắn, mạnh mẽ của con trai và sự khéo léo, chịu thương chịu khó của con gái. Câu 3. Hai dòng thơ:

“Biết gọi gió, gọi mưa, gọi nắng Chặn suối, ngăn sông, bắt nước ngược dòng” Biện pháp tu từ:

- Điệp từ: “gọi”

- Liệt kê: “gió, mưa, nắng”; “chặn suối, ngăn sông, bắt nước ngược dòng” Tác dụng:

- Nhấn mạnh sức mạnh phi thường, khả - năng làm chủ thiên nhiên của con người.

- Tạo âm điệu mạnh mẽ, hào hùng.

- Thể hiện niềm tự hào về con người lao động dân tộc. Câu 4.

- Niềm tự hào sâu sắc về dân tộc mình dù chỉ “hai ngàn người".

- Sự ca ngợi vẻ đẹp, sức mạnh, ý chí của con người.

- Tình cảm yêu quý, gắn bó và trân trọng truyền thống dân tộc. Câu 5.

- Cần tự hào về nguồn cội, dân tộc của mình.

- Phải chăm chỉ lao động, rèn luyện ý chí.

- Biết vượt qua khó khăn, làm chủ cuộc sống.

- Góp phần xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc.

Câu 1:

- Thể thơ: Tự do.

Câu 2:

Hạnh phúc được miêu tả qua các từ ngữ hình ảnh: - Là xanh. - Quả thơm. - Im lặng, dịu dàng. - Vô tư.

Câu 3:

- Nội dung đoạn thơ: Hạnh phúc không phải điều gì quá lớn lao, cao siêu. Nó là những khoảnh khắc bình dị, dịu dàng, tự nhiên như hương thơm của quả chín, mang lại sự bình yên và thỏa mãn trong tâm hồn một cách lặng lẽ. Câu 4:

- Biện pháp tu từ so sánh "Hạnh phúc... như sông":

- Hình ảnh: Giúp khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" trở nên cụ thể, sinh động qua hình ảnh dòng sông.

- Nội dung: Nhấn mạnh quan niệm hạnh phúc là sự an nhiên, tự tại, cống hiến hết mình "trôi về biến cả" mà không mưu cầu, toan tỉnh hơn thua "chẳng cần biết mình đây với"

- Giọng điệu: Tạo giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, sâu sắc,

Câu 5:

- Nhận xét quan niệm hạnh phúc: Đó là quan niệm hạnh phúc giản dị, gần gũi và nhân văn. Hạnh phúc không đến từ vật chất xa xỉ mà đến từ cảm nhận tinh tế của tâm hồn trước thiên nhiên và cuộc sống. Hạnh phúc là biết dù, biết song "vô tư", trân trọng những phút giây hiện tại, bình yên. Đây là quan niệm sóng tích cực, hương con người tới sự thanh thản, tự tại, sâu sắc.