Trước khi mẹ mất, tôi và ba đã chuẩn bị một món quà rất đặc biệt dành cho bà. Nhưng căn bệnh ung thư quái ác đã cướp mẹ đi trước khi món quà ấy kịp trao tay. Tôi sụp đổ, khóc nức nở như một kẻ không hồn, chỉ biết trốn vào góc phòng như một đứa trẻ tự kỷ. Trước mặt mọi người, tôi vẫn cố mỉm cười, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là một nỗi buồn thâm sâu mà không ai chạm tới được.
Một buổi tối, khi ba vẫn còn bận rộn dưới nhà, tôi tình cờ tìm thấy cuốn nhật ký mẹ giấu dưới gầm giường. Đôi tay tôi run rẩy không dám mở, vì sợ nước mắt lại tuôn trào. Nhưng rồi, tôi lấy hết can đảm lật trang đầu tiên:
“Chào Chu Kỳ Nguyệt, mẹ là Chu Thanh Mai – mẹ của con đây. Con biết không, mẹ biết trước bệnh mình sẽ tái phát nên đã viết lại những dòng này. Mẹ dặn cha con phải sống tốt, và con cũng vậy. Nhớ sống tốt, không được buồn, hay luôn nhớ về mẹ, rõ chưa?”
Tôi kìm nén tiếng nấc, lật sang trang tiếp theo. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã, làm nhòe cả mặt giấy:
“Kỳ Nguyệt thân mến, mẹ biết mẹ không thể ở bên con lâu hơn, cũng chẳng có phép màu nào giữ mẹ lại. Nhưng từ trên trời cao, mẹ sẽ luôn bảo vệ con. Phải sống tốt với ba nghe chưa? Không được khóc nhè, khóc là đứa trẻ hư đấy. Mẹ đi rồi, hai cha con phải vui vẻ như thường lệ, vì mẹ vẫn luôn ở bên cạnh.”
Trang tiếp theo, mẹ vẽ một mũi tên chỉ đường: “Cuốn sổ này mẹ viết từ lâu rồi, mẹ còn tập viết chữ thật đẹp nữa. Mẹ biết con không thích làm bẩn vở bài tập nên mẹ dùng cuốn này để luyện chữ, con thấy đẹp không?”
Đầu óc tôi choáng váng. Nỗi đau quá lớn khiến tôi ngất lịm đi.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong bệnh viện. Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm nặng do cú sốc quá lớn. Ba bước vào, đôi mắt đỏ hoe vì cả đêm không ngủ. Ông nghẹn ngào: “Kỳ Nguyệt, con tỉnh rồi à? Ba lo cho con lắm...”
Tôi ngơ ngác: “Ba ơi, mẹ đâu? Mẹ bận đi làm hay mẹ đi siêu thị rồi?”
Ba sững sờ, cố giấu nỗi đau: “À... mẹ mới được một người bạn tặng cho đôi cánh thiên thần, nên mẹ đang dùng thử con ạ.”
Tôi hỏi: “Vậy là mẹ bay lên trời rồi sao ba?”
Ba gật đầu, nước mắt lăn dài: “Phải, mẹ con bây giờ đã là một thiên thần xinh đẹp, không còn đau đớn vì bệnh tật nữa. Mẹ bay lên cao để nhìn theo cha con mình. Chỉ là mẹ chưa biết cách đáp xuống thôi, nên chúng ta phải sống thật tốt để mẹ yên lòng, con nhé?”
Tôi hỏi: “Con có thể có cánh để bay lên gặp mẹ không?”
Ba ôm tôi vào lòng, nấc nghẹn: “Chỉ những người tốt và xinh đẹp như mẹ mới có cánh thôi. Chúng ta... chưa đủ tốt bằng mẹ nên chưa có cánh đâu con.”
Đúng lúc đó, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi reo lên: “Mẹ kìa! Mẹ đang đứng sau ba kìa!”
Ba quay lại nhìn vào khoảng không trống rỗng: “Làm gì có ai đâu con?”
“Rõ ràng mẹ đứng đó mà! Mẹ đang vẫy tay chào con. Mẹ nói... mẹ nói hãy sống tốt nhé con.”
Ba không thể kìm nén được nữa, ông khóc như một đứa trẻ. Còn tôi, tôi thấy mẹ tiến lại gần, ôm lấy tôi thật chặt.
“Ba ơi, mẹ đang ôm con ngủ này. Ba có muốn thử không?”
Ba run rẩy đáp: “Thôi... con ngủ đi, muộn rồi.”
Tôi mỉm cười trong hơi ấm mơ hồ ấy. Sự đối lập giữa cái nhìn ngây thơ của tôi và nỗi đau xé lòng của ba khiến lòng tôi đau nhói. Mẹ đã yên nghỉ, nhưng có lẽ mẹ vẫn chưa thể hoàn toàn nhắm mắt vì vẫn còn lo lắng cho hai cha con. Dẫu mẹ ở trên trời cao, nhưng trái tim yêu thương của mẹ dành cho chúng tôi sẽ mãi vững bền, không bao giờ phai mờ theo năm tháng.
Nếu cuộc đời ko rực rỡ thì sao ?
Bản chất của sự "rực rỡ" do chính bạn định nghĩa
• Không chỉ là hào quang: Rực rỡ không nhất thiết phải là đứng dưới ánh đèn sân khấu, giàu có hay nổi tiếng.
• Là những điều giản dị: Một bữa cơm gia đình đủ đầy, một cơ thể lành lặn khỏe mạnh, hay việc bạn vẫn kiên cường bước tiếp sau những vấp ngã đều là những mảng màu rực rỡ.
• Việc của lá là xanh: Như một bài thơ từng viết: "Việc của hoa là nở, việc của lá là xanh. Và trái tim còn thở, đã là một phước lành". Bạn không cần phải cố biến mình thành một bông hoa nếu bạn sinh ra để làm một chiếc lá xanh mát.
• ☕ Nếu không rực rỡ, ta chọn những giá trị khác
• Chọn bình yên: Trở thành một người bình thường, đêm về ngủ một giấc ngon không mộng mị, lo toan.
• Chọn tử tế: Sống chân thành, làm tốt công việc của mình và yêu thương những người xung quanh. Tiếng vỗ tay rồi sẽ dứt, nhưng sự chân thành sẽ như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn bạn.
• Chọn "tỏa ấm" thay vì "tỏa sáng": Không cần chói lòa như pháo hoa rồi vụt tắt, bạn có thể là một ngọn đèn nhỏ, âm thầm sưởi ấm cho chính mình và những người thân yêu.
• Cuộc đời này chỉ có một. Thay vì ép bản thân phải trở thành một phiên bản hoàn hảo theo tiêu chuẩn của người khác, việc chấp nhận và yêu thương sự bình thường của chính mình cũng là một loại dũng khí. Như một bình luận nhẹ nhàng trên mạng xã hội: "Nếu cuộc đời không cho bạn màu sắc rực rỡ, thì mình chọn tông màu pastel dịu mát cũng rất đẹp mà''.
Bạn có đang phải chịu áp lực từ sự thành công của những người xung quanh, hay chỉ đơn thuần là đang cảm thấy mệt mỏi với nhịp sống hiện tại? Nếu muốn, bạn có thể chia sẻ thêm để cùng trò chuyện nhé.
Nếu cuộc đời ko rực rỡ thì sao ?
Bản chất của sự "rực rỡ" do chính bạn định nghĩa
• Không chỉ là hào quang: Rực rỡ không nhất thiết phải là đứng dưới ánh đèn sân khấu, giàu có hay nổi tiếng.
• Là những điều giản dị: Một bữa cơm gia đình đủ đầy, một cơ thể lành lặn khỏe mạnh, hay việc bạn vẫn kiên cường bước tiếp sau những vấp ngã đều là những mảng màu rực rỡ.
• Việc của lá là xanh: Như một bài thơ từng viết: "Việc của hoa là nở, việc của lá là xanh. Và trái tim còn thở, đã là một phước lành". Bạn không cần phải cố biến mình thành một bông hoa nếu bạn sinh ra để làm một chiếc lá xanh mát.
• ☕ Nếu không rực rỡ, ta chọn những giá trị khác
• Chọn bình yên: Trở thành một người bình thường, đêm về ngủ một giấc ngon không mộng mị, lo toan.
• Chọn tử tế: Sống chân thành, làm tốt công việc của mình và yêu thương những người xung quanh. Tiếng vỗ tay rồi sẽ dứt, nhưng sự chân thành sẽ như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn bạn.
• Chọn "tỏa ấm" thay vì "tỏa sáng": Không cần chói lòa như pháo hoa rồi vụt tắt, bạn có thể là một ngọn đèn nhỏ, âm thầm sưởi ấm cho chính mình và những người thân yêu.
• Cuộc đời này chỉ có một. Thay vì ép bản thân phải trở thành một phiên bản hoàn hảo theo tiêu chuẩn của người khác, việc chấp nhận và yêu thương sự bình thường của chính mình cũng là một loại dũng khí. Như một bình luận nhẹ nhàng trên mạng xã hội: "Nếu cuộc đời không cho bạn màu sắc rực rỡ, thì mình chọn tông màu pastel dịu mát cũng rất đẹp mà''.
Bạn có đang phải chịu áp lực từ sự thành công của những người xung quanh, hay chỉ đơn thuần là đang cảm thấy mệt mỏi với nhịp sống hiện tại? Nếu muốn, bạn có thể chia sẻ thêm để cùng trò chuyện nhé.
Nếu cuộc đời ko rực rỡ thì sao ?
Bản chất của sự "rực rỡ" do chính bạn định nghĩa
• Không chỉ là hào quang: Rực rỡ không nhất thiết phải là đứng dưới ánh đèn sân khấu, giàu có hay nổi tiếng.
• Là những điều giản dị: Một bữa cơm gia đình đủ đầy, một cơ thể lành lặn khỏe mạnh, hay việc bạn vẫn kiên cường bước tiếp sau những vấp ngã đều là những mảng màu rực rỡ.
• Việc của lá là xanh: Như một bài thơ từng viết: "Việc của hoa là nở, việc của lá là xanh. Và trái tim còn thở, đã là một phước lành". Bạn không cần phải cố biến mình thành một bông hoa nếu bạn sinh ra để làm một chiếc lá xanh mát.
• ☕ Nếu không rực rỡ, ta chọn những giá trị khác
• Chọn bình yên: Trở thành một người bình thường, đêm về ngủ một giấc ngon không mộng mị, lo toan.
• Chọn tử tế: Sống chân thành, làm tốt công việc của mình và yêu thương những người xung quanh. Tiếng vỗ tay rồi sẽ dứt, nhưng sự chân thành sẽ như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn bạn.
• Chọn "tỏa ấm" thay vì "tỏa sáng": Không cần chói lòa như pháo hoa rồi vụt tắt, bạn có thể là một ngọn đèn nhỏ, âm thầm sưởi ấm cho chính mình và những người thân yêu.
• Cuộc đời này chỉ có một. Thay vì ép bản thân phải trở thành một phiên bản hoàn hảo theo tiêu chuẩn của người khác, việc chấp nhận và yêu thương sự bình thường của chính mình cũng là một loại dũng khí. Như một bình luận nhẹ nhàng trên mạng xã hội: "Nếu cuộc đời không cho bạn màu sắc rực rỡ, thì mình chọn tông màu pastel dịu mát cũng rất đẹp mà''.
Bạn có đang phải chịu áp lực từ sự thành công của những người xung quanh, hay chỉ đơn thuần là đang cảm thấy mệt mỏi với nhịp sống hiện tại? Nếu muốn, bạn có thể chia sẻ thêm để cùng trò chuyện nhé.
Nếu cuộc đời ko rực rỡ thì sao ?
Bản chất của sự "rực rỡ" do chính bạn định nghĩa
• Không chỉ là hào quang: Rực rỡ không nhất thiết phải là đứng dưới ánh đèn sân khấu, giàu có hay nổi tiếng.
• Là những điều giản dị: Một bữa cơm gia đình đủ đầy, một cơ thể lành lặn khỏe mạnh, hay việc bạn vẫn kiên cường bước tiếp sau những vấp ngã đều là những mảng màu rực rỡ.
• Việc của lá là xanh: Như một bài thơ từng viết: "Việc của hoa là nở, việc của lá là xanh. Và trái tim còn thở, đã là một phước lành". Bạn không cần phải cố biến mình thành một bông hoa nếu bạn sinh ra để làm một chiếc lá xanh mát.
• ☕ Nếu không rực rỡ, ta chọn những giá trị khác
• Chọn bình yên: Trở thành một người bình thường, đêm về ngủ một giấc ngon không mộng mị, lo toan.
• Chọn tử tế: Sống chân thành, làm tốt công việc của mình và yêu thương những người xung quanh. Tiếng vỗ tay rồi sẽ dứt, nhưng sự chân thành sẽ như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn bạn.
• Chọn "tỏa ấm" thay vì "tỏa sáng": Không cần chói lòa như pháo hoa rồi vụt tắt, bạn có thể là một ngọn đèn nhỏ, âm thầm sưởi ấm cho chính mình và những người thân yêu.
• Cuộc đời này chỉ có một. Thay vì ép bản thân phải trở thành một phiên bản hoàn hảo theo tiêu chuẩn của người khác, việc chấp nhận và yêu thương sự bình thường của chính mình cũng là một loại dũng khí. Như một bình luận nhẹ nhàng trên mạng xã hội: "Nếu cuộc đời không cho bạn màu sắc rực rỡ, thì mình chọn tông màu pastel dịu mát cũng rất đẹp mà''.
Bạn có đang phải chịu áp lực từ sự thành công của những người xung quanh, hay chỉ đơn thuần là đang cảm thấy mệt mỏi với nhịp sống hiện tại? Nếu muốn, bạn có thể chia sẻ thêm để cùng trò chuyện nhé.