Nguyễn Thị Thảo Linh
Giới thiệu về bản thân
Ý kiến của nhà thơ Nguyễn Quang Vũ trong đoạn thơ tự sự "hạnh phúc như bầu trời này vậy/ không chỉ dành riêng ai" là hoàn toàn chính xác và sâu sắc. Hạnh phúc không phải là một đặc quyền hay một tài sản cá nhân có thể chiếm hữu, mà là một trạng thái cảm xúc, một giá trị tinh thần mà bất kỳ ai trong cuộc sống cũng có quyền mưu cầu và cảm nhận. Giống như bầu trời bao la, hạnh phúc hiện diện xung quanh chúng ta, trong những điều bình dị nhất của cuộc sống, chỉ cần mỗi người biết trân trọng và tìm kiếm. Từ một bữa cơm gia đình ấm áp, một nụ cười của người thân yêu, đến việc hoàn thành một mục tiêu nhỏ, hay đơn giản là được sống, được hít thở không khí trong lành mỗi ngày. Hạnh phúc không phân biệt giàu nghèo, địa vị xã hội, hay chủng tộc. Một người nông dân chất phác có thể cảm thấy hạnh phúc tột cùng khi mùa màng bội thu, trong khi một vị lãnh đạo cấp cao vẫn có thể trăn trở tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn. Tuy nhiên, để chạm đến hạnh phúc, mỗi cá nhân cần có sự chủ động, biết mở lòng mình, loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực và học cách hài lòng với những gì mình đang có. Đồng thời, việc chia sẻ hạnh phúc, lan tỏa những điều tích cực đến cộng đồng cũng là cách để nhân đôi niềm vui và làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn. Tóm lại, hạnh phúc là của chung, là hành trình khám phá và cảm nhận của mỗi người. Mỗi chúng ta hãy sống một cách tích cực để đón nhận và lan tỏa hạnh phúc đến mọi người.
- Kiến thức về văn học: Các tác phẩm, tác giả, thể loại văn học, phong cách nghệ thuật, bối cảnh lịch sử, v.v.
- Kiến thức về ngôn ngữ: Ngữ pháp, từ vựng, chính tả, phong cách ngôn ngữ, cách sử dụng từ ngữ hiệu quả.
- Kiến thức về kỹ năng: Kỹ năng đọc hiểu, viết văn, nói và nghe, phân tích và cảm thụ tác phẩm.
Câu 1:
Bé Thu, nhân vật chính trong truyện "Trung thu của mẹ", nổi bật với tính cách độc đáo và chiều sâu tâm lý. Sự bướng bỉnh của em thể hiện rõ nét qua việc từ chối nhận cha, không chịu gọi "ba" khi ông Sáu về phép. Hành động này không phải do em vô tâm, mà xuất phát từ sự ngây thơ, khát khao tình cảm mãnh liệt và nỗi nhớ người cha trong tấm hình (người cha không có vết sẹo). Em chỉ chấp nhận và gọi "ba" khi hiểu ra sự thật, cho thấy em là người kiên định với suy nghĩ của mình. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài cứng cỏi là một trái tim giàu tình yêu thương. Tình cảm của Thu dành cho cha được bộc lộ một cách mãnh liệt và cảm động vào khoảnh khắc chia tay. Em ôm chặt lấy cha, khóc nức nở và đòi theo cha lên chiến khu. Từng hành động, cử chỉ của em lúc đó chứa đựng biết bao nỗi niềm yêu thương, sự hối hận và khao khát được gần gũi cha. Qua nhân vật bé Thu, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh một đứa trẻ vùng chiến khu, phải chịu nhiều mất mát, thiệt thòi nhưng vẫn giữ được sự hồn nhiên, chân thành. Bé Thu là một minh chứng sống động cho tình phụ tử thiêng liêng và vẻ đẹp tâm hồn của trẻ thơ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.Câu 2
Bài văn nghị luận xã hội dưới đây phân tích về tác động hai mặt của sự phát triển du lịch. Du lịch, một ngành công nghiệp không khói, đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy kinh tế, tạo công ăn việc làm và quảng bá văn hóa địa phương. Tuy nhiên, sự phát triển này luôn đi kèm với những thách thức, và câu nói "Du lịch phát triển có thể làm giàu cho một vùng đất nhưng cũng có thể làm nghèo đi vẻ đẹp của vùng đất ấy" đã phản ánh một thực tế đáng suy ngẫm. Sự "làm giàu" của du lịch là điều không thể phủ nhận. Khi du lịch phát triển, cơ sở hạ tầng được cải thiện, dịch vụ lưu trú, ăn uống, vận tải phát triển mạnh mẽ, thu hút lượng lớn du khách. Điều này trực tiếp tạo ra nguồn thu lớn cho ngân sách địa phương và cải thiện đời sống người dân. Nhiều làng quê nghèo khó đã "đổi đời" nhờ biết khai thác thế mạnh cảnh quan thiên nhiên, di tích lịch sử. Tuy nhiên, mặt trái của sự phát triển này cũng rất rõ nét. Quá trình đô thị hóa nhanh chóng để phục vụ du lịch có thể phá vỡ cảnh quan thiên nhiên ban đầu. Rác thải sinh hoạt và du lịch gia tăng gây ô nhiễm môi trường, làm suy thoái hệ sinh thái. Hơn nữa, việc thương mại hóa quá mức các giá trị văn hóa, biến các lễ hội truyền thống thành những "sản phẩm" phục vụ du khách có thể làm mai một bản sắc văn hóa đích thực của vùng đất ấy. Vẻ đẹp tự nhiên, sự yên bình, nét mộc mạc nguyên sơ - những yếu tố ban đầu thu hút du khách - dần biến mất, nhường chỗ cho sự ồn ào, xô bồ của du lịch đại chúng. Để phát triển du lịch bền vững, cần có sự cân bằng giữa lợi ích kinh tế và việc bảo tồn giá trị tự nhiên, văn hóa. Cần đẩy mạnh du lịch có trách nhiệm, tăng cường giáo dục ý thức bảo vệ môi trường cho cả người dân và du khách. Chỉ khi đó, du lịch mới thực sự là ngành công nghiệp làm giàu cho vùng đất mà không làm nghèo đi vẻ đẹp vốn có của nó.Bạn muốn tìm tập nghiệm của phương trình phải ko
.
Mình bị í ý tưởng
Bằng
𝟐𝟏𝟐𝟑𝟎𝟓𝟓