Nguyễn Thị Thảo Linh

Giới thiệu về bản thân

"Văn chương không phải là liều thuốc an thần ru con người ta vào giấc ngủ uể oải mà là sắt nung bỏng rát thức tỉnh con người."
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Phân tích đoạn trích "Kiều ở lầu ngưng bích": Nỗi lòng người con gái tài hoa bạc mệnh Đoạn trích "Kiều ở lầu ngưng bích" (trích từ "Truyện Kiều" của đại thi hào Nguyễn Du) là một trong những đoạn thơ hay và cảm động nhất, khắc họa thành công tâm trạng cô đơn, buồn tủi và tấm lòng hiếu thảo, vị tha của Thúy Kiều khi bị giam lỏng tại lầu Ngưng Bích. Thông qua đoạn thơ này, Nguyễn Du đã bộc lộ niềm cảm thông sâu sắc với số phận bi kịch của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Luận điểm chính Luận điểm xuyên suốt bài văn là phân tích tâm trạng và phẩm chất của Thúy Kiều qua khung cảnh thiên nhiên và nghệ thuật miêu tả nội tâm đặc sắc của Nguyễn Du.
  • Luận điểm 1: Cảnh thiên nhiên mênh mông, hiu quạnh làm nền cho tâm trạng cô đơn của Kiều.
    • Mở đầu đoạn trích, cảnh lầu Ngưng Bích hiện lên với không gian rộng lớn: "Bốn bề bát ngát xa trông". Sự mênh mông của trời nước càng làm nổi bật sự nhỏ bé, cô độc của con người.
    • Thiên nhiên lúc này không còn là bức tranh xuân tươi đẹp như ở đoạn "Chị em Thúy Kiều", mà mang màu sắc ảm đạm, lạnh lẽo, phản chiếu tâm trạng u hoài của Kiều.
  • Luận điểm 2: Nỗi nhớ da diết hướng về Kim Trọng và cha mẹ.
    • Tâm trạng Kiều được bộc lộ qua nỗi nhớ. Nàng nhớ người yêu Kim Trọng, người mà nàng đã thề non hẹn biển. Nỗi nhớ này thể hiện sự thủy chung son sắt của Kiều.
    • Đặc biệt, nàng nhớ cha mẹ già, xót xa khi không thể phụng dưỡng, báo hiếu. Tấm lòng hiếu thảo của Kiều được đề cao hơn cả tình yêu đôi lứa, là một nét đẹp truyền thống của người Việt Nam.
  • Luận điểm 3: Nỗi buồn triền miên, lo âu cho tương lai mờ mịt.
    • Tám câu thơ cuối là đỉnh cao của nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, thể hiện nỗi buồn chồng chất, dồn dập của Kiều. Điệp ngữ "Buồn trông" lặp lại sáu lần ở đầu mỗi cặp câu thơ lục bát, tạo nhịp điệu não nề, khắc sâu nỗi buồn không dứt.
    • Mỗi hình ảnh thiên nhiên (cửa bể chiều hôm, cánh buồm, ngọn nước, hoa trôi, nội cỏ, gió cuốn, tiếng sóng) đều gắn với một nỗi buồn, một sự lo âu, dự cảm chẳng lành về tương lai đầy sóng gió.
Nghệ thuật viết bài Bài văn mẫu sử dụng các nghệ thuật chính sau:
  • Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình: Cảnh vật được miêu tả không chỉ để làm nền mà còn là phương tiện để bộc lộ, khơi gợi tâm trạng nhân vật. Thiên nhiên là tấm gương phản chiếu nỗi lòng Kiều.
  • Sử dụng điệp ngữ "Buồn trông": Tạo ấn tượng mạnh mẽ về nỗi buồn triền miên, dai dẳng, nhấn mạnh sự bế tắc trong tâm hồn Kiều.
  • Sử dụng hình ảnh ước lệ, tượng trưng: Cánh buồm, hoa trôi, sóng nước... là những hình ảnh quen thuộc trong văn học cổ, mang tính biểu tượng cao về thân phận chìm nổi, vô định của con người.
  • Ngôn ngữ giàu sức gợi: Lời thơ trau chuốt, tinh tế, giàu nhạc điệu, thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc sử dụng ngôn ngữ văn học.
Qua đoạn trích, Nguyễn Du không chỉ thể hiện tài năng nghệ thuật xuất chúng mà còn gửi gắm thông điệp nhân đạo sâu sắc, cảm thương cho số phận người phụ nữ tài hoa bạc mệnh trong xã hội cũ. Đây là một trong những đoạn thơ tiêu biểu, góp phần làm nên giá trị bất hủ của "Truyện Kiều". 
 Các phó từ trong câu văn là khôngđãhãy còn.
  • không: Bổ sung ý nghĩa phủ định cho động từ "có đủ".
  • đã: Bổ sung ý nghĩa về mặt thời gian (hành động đã xảy ra trong quá khứ) cho động từ "đưa".
  • hãy còn: Bổ sung ý nghĩa về sự tiếp diễn của trạng thái (trạng thái vẫn đang tiếp tục) cho tính từ "thừa".
"Bài học đường đời đầu tiên" là một đoạn trích nổi tiếng từ chương I của tác phẩm "Dế Mèn phiêu lưu ký" của nhà văn Tô Hoài. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính là Dế Mèn, một chú dế trẻ tuổi có vẻ ngoài cường tráng, tính cách kiêu căng, xốc nổi và thiếu suy nghĩ. Tóm tắt nội dung:
  • Phần 1: Hình dáng và tính cách Dế Mèn: Dế Mèn tự miêu tả về vẻ ngoài đẹp đẽ, oai vệ của mình (đôi càng mẫm bóng, vuốt nhọn hoắt, cánh dài kín lưng...). Với vẻ ngoài đó, Mèn rất tự hào, tỏ ra kiêu căng, hống hách, coi thường mọi người xung quanh, đặc biệt là Dế Choắt - người hàng xóm gầy gò, ốm yếu. Mèn thường xuyên trêu chọc, bắt nạt Choắt.
  • Phần 2: Hành động dại dột và hậu quả: Một hôm, Dế Mèn rủ Dế Choắt cùng trêu chọc chị Cốc - một loài chim hung dữ. Dù Choắt đã can ngăn nhưng Mèn không nghe. Mèn chui tọt vào hang sâu, còn Choắt chỉ kịp trốn vào một kẽ đá nông. Chị Cốc tức giận, mổ chết Dế Choắt.
  • Phần 3: Bài học: Trước cái chết bi thảm của Dế Choắt, Dế Mèn vô cùng sợ hãi, ân hận và day dứt. Mèn nhận ra lỗi lầm lớn của mình: sự kiêu ngạo, thói hung hăng, bồng bột và thiếu trách nhiệm đã dẫn đến cái chết oan uổng của người bạn láng giềng. Đây chính là bài học đường đời đầu tiên và sâu sắc nhất cho Dế Mèn về sự đoàn kết, tình bạn và trách nhiệm với hành động của bản thân.
Ý nghĩa: Câu chuyện phê phán những thói xấu của tuổi trẻ như kiêu căng, tự mãn, thiếu suy nghĩ và hành động bồng bột. Đồng thời, tác phẩm ca ngợi tình bạn, sự đoàn kết và nhắc nhở mọi người phải biết sống có trách nhiệm, biết hối lỗi và sửa chữa sai lầm để trưởng thành.
Tình cảm sâu sắc và những việc làm ý nghĩa của bố dành cho nhân vật "tôi" trong truyện "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" thể hiện một phương pháp giáo dục độc đáo, giúp con cảm nhận thế giới bằng trái tim và sự tinh tế. Trong tác phẩm "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ", nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa một hình ảnh người bố đầy tình thương và sự kiên nhẫn. Tình cảm của bố không chỉ thể hiện qua lời nói mà chủ yếu qua những hành động, việc làm giản dị nhưng chứa đựng triết lý giáo dục sâu sắc. Việc làm nổi bật nhất của bố là dạy nhân vật "tôi" cách cảm nhận thế giới xung quanh mà không cần dùng mắt nhìn. Bố bịt mắt "tôi", dẫn đi khắp vườn và yêu cầu "tôi" đoán tên từng loài cây, từng sự vật. Đây không đơn thuần là một trò chơi, mà là một bài học về sự quan sát, lắng nghe và cảm nhận bằng các giác quan khác. Qua việc làm này, bố muốn "tôi" học cách trân trọng và thấu hiểu vẻ đẹp tiềm ẩn của thiên nhiên, của cuộc sống. Tình cảm của bố còn thể hiện qua sự tôn trọng tuyệt đối dành cho con. Bố không ép buộc, không vội vàng, mà kiên nhẫn chờ đợi "tôi" tự khám phá, tự rút ra bài học cho riêng mình. Khi "tôi" gặp khó khăn, bố luôn ở bên cạnh động viên, khích lệ. Sự hiện diện lặng lẽ nhưng vững chắc của bố đã tạo nên một điểm tựa tinh thần to lớn cho "tôi". Thông qua những việc làm này, bố đã truyền tải một thông điệp ý nghĩa: đôi khi, chúng ta cần "nhắm mắt" lại để "mở cửa sổ" tâm hồn, để nhìn thấy những điều mà mắt thường không thể thấy được. Tình cảm của bố dành cho "tôi" là tình cảm của một người cha mong muốn con mình lớn lên không chỉ về thể chất mà còn về tâm hồn, biết yêu thương, biết chia sẻ và biết cảm nhận hạnh phúc từ những điều bình dị nhất.  Tình cảm, việc làm của bố Step 1: Phân tích tình cảm của bố Tình cảm của bố dành cho "tôi" trong tác phẩm "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là tình cảm sâu lắng, thầm lặng và mang tính giáo dục sâu sắc. Bố yêu thương con theo cách riêng, không nuông chiều mà rèn luyện cho con khả năng tự lập và cảm nhận cuộc sống một cách tinh tế. Step 2: Phân tích việc làm của bố Việc làm tiêu biểu của bố là bịt mắt "tôi" và dẫn đi khắp vườn để đoán tên các loài cây. Hành động này không chỉ giúp "tôi" ghi nhớ tên cây mà quan trọng hơn là rèn luyện khả năng cảm nhận thế giới bằng các giác quan khác như xúc giác, thính giác, khứu giác. Bố muốn "tôi" hiểu rằng thế giới không chỉ nhìn bằng mắt mà còn cảm nhận bằng trái tim và tâm hồn. Step 3: Tổng kết ý nghĩa Những việc làm và tình cảm của bố đã giúp "tôi" trưởng thành hơn, biết trân trọng thiên nhiên và cuộc sống xung quanh. Bài học mà bố truyền đạt có giá trị vượt thời gian, nhắc nhở mỗi người về cách nhìn nhận và cảm nhận thế giới. Answer: Tình cảm và việc làm của bố trong truyện "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là biểu tượng cho tình phụ tử thiêng liêng và phương pháp giáo dục độc đáo, giúp nhân vật "tôi" phát triển sự tinh tế trong tâm hồn và biết yêu thương cuộc sống.
Hình ảnh cá chuối mẹ trong đoạn trích là một biểu tượng tuyệt đẹp và cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ dành cho đàn con bé bỏng. Trong câu chuyện "Mẹ con cá chuối", cá mẹ hiện lên với những hành động đầy tình thương và lòng dũng cảm. Để đàn con có một bữa ăn no nê, cá mẹ đã không quản ngại nguy hiểm và đau đớn. Cá mẹ bơi lên chỗ nước nóng, chịu đựng cái nắng trưa hè gay gắt đến mức "mặt ao sủi bọt", rồi nhảy lên bờ "rạch đến chân khóm tre" để giả chết. Hành động này không chỉ thể hiện sự mưu trí mà còn là một sự hy sinh to lớn, chấp nhận rủi ro bị kẻ thù khác ăn thịt hoặc khó thở mà chết.  Cá mẹ còn chịu đựng sự đau đớn khi để kiến đốt khắp mình, chỉ để lừa đàn kiến và mang thức ăn về cho con. Khi nhìn đàn con "ùa lại tranh nhau đớp tới tấp" và được "một mẻ no nê", cá mẹ "vui quá nên quên cả những chỗ đau vì bị Kiến đốt". Chi tiết này đã chạm đến trái tim người đọc, làm nổi bật sự quên mình vì hạnh phúc của con.  Qua hình ảnh cá chuối mẹ, tác giả muốn gửi gắm một bài học sâu sắc về tình thương và sự hy sinh cao cả của những người mẹ trong cuộc sống. Đọc truyện, mỗi chúng ta đều cảm nhận được rằng, người mẹ luôn sẵn sàng làm mọi điều, chịu mọi khổ cực để con mình có được những điều tốt đẹp nhất. Điều đó khiến mỗi người con phải biết ơn, hiếu thảo và cố gắng vươn lên để mẹ luôn tự hào. 
Bài phân tích dưới đây sẽ làm rõ nội dung và nghệ thuật của bốn câu thơ, thể hiện sự đau xót và tình cảm sâu sắc của Tố Hữu trước sự ra đi của Bác. Bốn câu thơ "Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác/ Tôi lại đau trước bác mấy ngày/ Làm sao bác vội về ngay /Chợt nghe, tôi bỗng rụng rời tay chân" được trích từ bài thơ "Bác ơi!" của nhà thơ Tố Hữu, là những vần thơ đầy cảm xúc và chân thành, thể hiện nỗi đau xót tột cùng của tác giả trước tin Bác Hồ qua đời.
  • Nội dung:
    • Nội dung chính của đoạn thơ là sự bộc bạch trực tiếp nỗi đau và niềm tiếc thương vô hạn của Tố Hữu dành cho Bác.
    • Tác giả sử dụng cách xưng hô "tôi - bác" rất thân mật, gần gũi, như cuộc đối thoại giữa hai người thân trong gia đình.
    • Câu thơ "Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác/ Tôi lại đau trước bác mấy ngày" thể hiện sự ngỡ ngàng, không tin vào sự thật. Theo lẽ thường, người lớn tuổi hơn sẽ ra đi trước, nhưng ở đây lại ngược lại, Bác ra đi khi tuổi đời chưa phải là quá cao so với tác giả. Điều này làm tăng thêm sự bàng hoàng, xót xa.
    • Câu hỏi tu từ "Làm sao bác vội về ngay" chất chứa sự níu kéo, sự tiếc nuối khôn nguôi, thể hiện mong muốn Bác ở lại lâu hơn với dân tộc, với đất nước.
    • Cảm xúc đỉnh điểm được thể hiện qua câu "Chợt nghe, tôi bỗng rụng rời tay chân", miêu tả chân thực phản ứng vật lý của cơ thể trước một cú sốc tinh thần quá lớn, nỗi đau đột ngột ập đến khiến con người như mất hết sức lực, bàng hoàng đến tột độ.
  • Nghệ thuật:
    • Thể thơ lục bát biến thể, nhịp thơ chậm rãi, phù hợp với tâm trạng đau buồn, suy tư.
    • Ngôn ngữ thơ mộc mạc, giản dị, dễ đi vào lòng người.
    • Cách xưng hô "tôi - bác" tạo không khí thân tình, ấm áp.
    • Sử dụng câu hỏi tu từ, phép đối lập (tuổi tác - sự ra đi) và hình ảnh ẩn dụ (rụng rời tay chân) để tăng sức biểu cảm.
Qua đoạn thơ ngắn gọn này, Tố Hữu đã thành công trong việc truyền tải nỗi đau mất mát to lớn của cá nhân mình, đồng thời cũng là nỗi đau chung của cả dân tộc khi mất đi vị lãnh tụ kính yêu. Đoạn thơ là một minh chứng cho tình cảm sâu đậm, chân thành mà Tố Hữu dành cho Bác Hồ.
 Câu chuyện về tình yêu thương và sự hy sinh cao cả Câu chuyện "Chiếc lá cuối cùng" của O. Henry xoay quanh ba nhân vật chính: Sue, Johnsy và cụ Behrman.
  • Mở đầu: Hai nữ họa sĩ trẻ Sue và Johnsy sống trong một khu tập thể ở Greenwich Village, New York. Johnsy bị bệnh viêm phổi nặng trong một trận dịch.
  • Diễn biến: Johnsy tuyệt vọng, tin rằng mình sẽ chết khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống khỏi cây đối diện cửa sổ. Sue lo lắng, chăm sóc bạn và kể lại chuyện này cho cụ Behrman, một họa sĩ già nghèo khổ sống ở tầng dưới, người luôn mơ ước vẽ một kiệt tác.
  • Cao trào: Trong một đêm mưa bão, chiếc lá cuối cùng rụng xuống, nhưng cụ Behrman đã bí mật vẽ một chiếc lá giống hệt lên tường.
  • Kết thúc: Johnsy nhìn thấy "chiếc lá" vẫn còn đó vào sáng hôm sau, lấy lại niềm tin và khỏi bệnh. Sau đó, Sue phát hiện cụ Behrman đã chết vì viêm phổi do dầm mưa vẽ chiếc lá trong đêm bão. Cụ đã hoàn thành kiệt tác của mình bằng chính hành động hy sinh cao thượng đó.
Quan niệm thời gian tuyến tính, một đi không trở lại  Quan niệm thời gian trong thơ Xuân Diệu mang tính chất hiện đại, khác biệt với quan niệm thời gian tuần hoàn trong thơ trung đại. Cụ thể: 
  • Thời gian tuyến tính, một chiều: Thời gian trôi đi không ngừng và không bao giờ quay trở lại, mỗi khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. 
  • Gắn liền với tuổi trẻ: Thước đo thời gian là tuổi trẻ và sự sống hữu hạn của con người, "tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại". 
  • Tâm trạng lo âu, vội vàng: Trước sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian, Xuân Diệu cảm thấy lo lắng, trăn trở, thúc giục bản thân phải sống vội vàng, tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc đời. 
  • Đề cao sự sống hiện tại: Quan niệm này thể hiện sự trân trọng cuộc sống, muốn níu giữ những gì đẹp đẽ nhất của mùa xuân, của tuổi trẻ và tình yêu. 
 Hành động làm từ thiện là một nghĩa cử cao đẹp, xuất phát từ lòng trắc ẩn và tình yêu thương giữa con người với con người. Đó không chỉ đơn thuần là sự giúp đỡ về vật chất mà còn là sự sẻ chia, động viên về mặt tinh thần, mang lại niềm tin và hy vọng cho những mảnh đời kém may mắn. Quan niệm về làm từ thiện cần được nhìn nhận một cách thấu đáo và toàn diện. Làm từ thiện không phải là một hành động phô trương hay để đánh bóng tên tuổi, mà là sự tự nguyện, âm thầm và chân thành. Giá trị của việc làm từ thiện không nằm ở số tiền hay món quà lớn hay nhỏ, mà nằm ở tấm lòng của người cho và sự cần thiết đối với người nhận. Một miếng khi đói bằng một gói khi no, sự giúp đỡ kịp thời có ý nghĩa hơn bất cứ sự giúp đỡ nào khác. Tuy nhiên, làm từ thiện cũng cần có sự hiểu biết và tổ chức khoa học. Việc trao quà cần đúng đối tượng, đúng nhu cầu, tránh tình trạng lãng phí hoặc tạo ra sự ỷ lại. Các tổ chức từ thiện uy tín đóng vai trò quan trọng trong việc kết nối những tấm lòng hảo tâm với những người thực sự cần giúp đỡ. Tóm lại, hành động làm từ thiện là một nét đẹp văn hóa cần được lan tỏa trong xã hội. Mỗi người, tùy theo khả năng của mình, đều có thể đóng góp một phần nhỏ bé để tạo nên một cộng đồng nhân ái, ấm áp và tốt đẹp hơn.
1. Cảm nhận về bài ca dao "Rủ nhau xuống bể mò cua" Answer: Bài ca dao "Rủ nhau xuống bể mò cua" vẽ nên một bức tranh quê hương thanh bình, giản dị nhưng đầy ắp tình người. Bài ca dao mở đầu bằng lời rủ rê chân chất: "Rủ nhau xuống bể mò cua / Đem về nấu quả mơ chua trên rừng". Chỉ hai câu thơ đã mở ra không gian rộng lớn, từ biển cả đến núi rừng, cho thấy sự giàu có, trù phú của thiên nhiên đất nước. Hoạt động mò cua, nấu canh không chỉ là công việc mưu sinh mà còn là niềm vui chung, sự sẻ chia trong cuộc sống cộng đồng. "Ăn rồi hò hẹn xin đừng quên nhau" là lời nhắn nhủ thấm thía về tình nghĩa xóm làng, tình bạn bè keo sơn. Qua đó, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn mộc mạc, hiếu khách và trọng tình nghĩa của người Việt Nam. Tình yêu quê hương không phải điều gì xa vời, lớn lao mà hiện hữu ngay trong những điều bình dị nhất: bữa cơm đạm bạc, lời hò hẹn chân tình. 2. Cảm nhận về bài ca dao "Đứng bên ni đồng, ngó bên tê đồng" Answer: Bài ca dao "Đứng bên ni đồng, ngó bên tê đồng" là bức tranh thiên nhiên, lao động rộng lớn, thể hiện tình yêu quê hương qua con mắt của người nông dân. Với cấu trúc đối xứng "bên ni" và "bên tê", bài ca dao mở ra một không gian đồng ruộng mênh mông, bát ngát. Hình ảnh "mênh mông bát ngát" được lặp lại nhấn mạnh sự trù phú, giàu đẹp của đồng bằng Bắc Bộ. Người nông dân đứng từ bờ ruộng này nhìn sang bờ ruộng kia, cảm nhận được sự bao la của đất trời, sự no ấm mà thiên nhiên ban tặng. Cảm xúc tự hào, yêu mến dâng trào trong lòng người. Tình yêu quê hương ở đây gắn liền với ruộng đồng, với hạt lúa, với công sức lao động vất vả nhưng đầy ý nghĩa. Bài ca dao không chỉ ca ngợi cảnh đẹp mà còn thể hiện sự gắn bó sâu sắc của con người với mảnh đất đã nuôi sống mình. 3. Cảm nhận về bài ca dao "Ai ơi bưng bát cơm đầy" Answer: Bài ca dao "Ai ơi bưng bát cơm đầy" là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn đối với người nông dân và giá trị của hạt gạo, từ đó khơi dậy tình yêu quê hương, đất nước. "Ai ơi bưng bát cơm đầy / Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần". Hai câu thơ đối lập "dẻo thơm" và "đắng cay" làm nổi bật sự vất vả, gian truân của người làm ra hạt gạo. Từ công việc đồng áng "cày sâu cuốc bẫm" đến "muôn phần" khó nhọc, bài ca dao là lời tri ân sâu sắc đến những người nông dân một nắng hai sương. Nó giáo dục thế hệ sau về truyền thống "uống nước nhớ nguồn", trân trọng thành quả lao động. Tình yêu quê hương, đất nước qua bài ca dao này được thể hiện qua sự trân quý những giá trị vật chất và tinh thần do cha ông tạo dựng nên. Mỗi hạt cơm đều chứa đựng mồ hôi, công sức, nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm bảo vệ và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp