Nguyễn Thị Thảo Linh
Giới thiệu về bản thân
- Mở bài:
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm, vị trí và nội dung khái quát của đoạn trích.
- Nêu nhận định hoặc cảm nghĩ chung về đoạn trích (luận đề).
- Thân bài:
- Luận điểm 1: Khái quát nội dung chính của đoạn trích.
- Tóm tắt ngắn gọn sự việc, hoàn cảnh, hoặc tâm trạng chính được đề cập.
- Luận điểm 2: Phân tích chi tiết các khía cạnh nghệ thuật và nội dung.
- Phân tích các chi tiết, hình ảnh, từ ngữ, biện pháp tu từ nổi bật.
- Làm rõ giá trị nghệ thuật và ý nghĩa nội dung của từng chi tiết đó.
- Đan xen đánh giá, nhận xét về tài năng của tác giả và tư tưởng chủ đạo.
- Luận điểm 3: Đánh giá chung về đoạn trích.
- Khẳng định lại giá trị của đoạn trích trong toàn bộ tác phẩm.
- Liên hệ, mở rộng (nếu có thể) để làm sâu sắc thêm vấn đề.
- Kết bài:
- Khẳng định lại giá trị, ý nghĩa của đoạn trích và tài năng của tác giả.
- Nêu cảm nhận, suy nghĩ cá nhân một cách cô đọng.
"Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa." Thời gian trôi nhanh như "con én đưa thoi", báo hiệu mùa xuân đã qua đi một nửa. "Thiều quang" (ánh sáng đẹp) của mùa xuân ấm áp, trải dài. Đặc biệt là hình ảnh "Cỏ non xanh tận chân trời" đối lập với "Cành lê trắng điểm một vài bông hoa". Màu xanh mênh mông, bát ngát của cỏ non làm nền cho màu trắng tinh khiết, điểm xuyết của hoa lê. Sự phối màu hài hòa, tinh tế này gợi lên vẻ đẹp thanh khiết, sống động, đầy sức sống của thiên nhiên. Không gian không chỉ có thiên nhiên mà còn rộn ràng không khí lễ hội Thanh minh. Cảnh "du xuân" của chị em Thúy Kiều được miêu tả qua những câu thơ đầy sức sống: "Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm." Không khí lễ hội tưng bừng, náo nhiệt. Điệp ngữ "gần xa", "nô nức" cùng các hình ảnh ước lệ "yến anh", "tài tử giai nhân" gợi tả dòng người trẩy hội đông vui, nhộn nhịp. Cụm từ "Ngựa xe như nước áo quần như nêm" là một sự so sánh phóng đại, cho thấy quy mô lớn của lễ hội, mọi người đều hân hoan, phấn khởi. Kết thúc đoạn trích là cảnh chị em Kiều quay về trong tâm trạng bâng khuâng, lưu luyến: "Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dan tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh." Cảnh vật lúc này trở nên êm đềm, tĩnh lặng hơn. "Bóng ngả về tây" báo hiệu ngày tàn. "Thơ thẩn", "dan tay", "bước dần" là những hành động, cử chỉ nhẹ nhàng, chậm rãi, thể hiện sự lưu luyến, tiếc nuối của con người trước vẻ đẹp của mùa xuân đang dần qua. Cảnh "thanh thanh" (vừa đẹp vừa buồn) cũng là sự chuẩn bị tâm lý cho những biến cố sắp xảy ra. Qua đoạn trích "Cảnh ngày xuân", Nguyễn Du đã thể hiện tài năng miêu tả thiên nhiên và cảnh sinh hoạt lễ hội một cách bậc thầy. Bằng bút pháp nghệ thuật cổ điển xen lẫn hiện thực, sử dụng linh hoạt các biện pháp tu từ và từ Hán Việt chọn lọc, tác giả đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân đẹp đẽ, hài hòa giữa thiên nhiên và con người. Đoạn thơ không chỉ là khúc dạo đầu êm đềm mà còn là sự báo hiệu tinh tế cho những sự kiện quan trọng tiếp theo của tác phẩm.
- Mở bài: Giới thiệu về ý nghĩa của trải nghiệm và chuyến đi đáng nhớ.
- Thân bài:
- Miêu tả khung cảnh thiên nhiên nơi đến.
- Kể về các hoạt động và cảm xúc khi tắm biển, xây lâu đài cát.
- Kể về việc giao lưu với người dân địa phương, hiểu về cuộc sống của họ.
- Miêu tả buổi tối bên lửa trại và ngắm cảnh đêm.
- Miêu tả cảnh bình minh trên biển.
- Kết bài: Khẳng định lại giá trị của trải nghiệm và bài học rút ra.
- Kiến trúc chính: Chùa bao gồm nhiều công trình như cổng tam quan, sân chùa, nhà tổ, thượng điện, và các am thờ. Các công trình được bố trí hài hòa, tạo nên một không gian thanh tịnh và trang nghiêm.
- Điểm nhấn: Nổi bật nhất là khu vực Thạch Bàn, nơi Nguyễn Trãi thường ngồi đọc sách, ngâm thơ và suy tư. Cảnh quan xung quanh chùa với rừng thông, suối Côn Sơn càng làm tăng thêm vẻ đẹp cổ kính và thơ mộng.
- Di tích lịch sử: Nơi đây lưu giữ nhiều hiện vật quý giá, bia đá cổ, và là minh chứng cho một thời kỳ lịch sử hào hùng của dân tộc. Lễ hội Côn Sơn - Kiếp Bạc hàng năm thu hút hàng v vạn du khách và Phật tử.
- Giá trị tinh thần: Chùa là nơi để mọi người tìm về sự bình yên, thanh tịnh trong tâm hồn, học hỏi về đạo lý làm người và tưởng nhớ công ơn của các vị anh hùng dân tộc.
Bạn ơi đây là gợi ý nhé
- Lời đề nghị này vạch trần thói "hai mặt" của viên quan: nịnh hót cấp trên và hách dịch, chèn ép dân thường.
- Cái cười bật ra từ sự mỉa mai, châm biếm sâu sắc thói đạo đức giả, sự lố bịch của tầng lớp quan lại trong xã hội xưa.
- Câu chuyện nhắc nhở mọi người về việc sống trung thực, công bằng, không nên có thái độ khinh thường hay đối xử tồi tệ với người khác.
- Thông qua tiếng cười trào phúng, tác giả dân gian muốn thức tỉnh lương tri con người, đề cao sự chính trực và công bằng xã hội.
Hình ảnh hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu thể hiện không khí tấp nập, vui tươi và sự chân chất của phiên chợ Tết quê. Trong bức tranh "Chợ Tết" của Đoàn Văn Cừ, bên cạnh những hình ảnh quen thuộc như "những thằng cu áo đỏ", "vài cụ già chống gậy", hình ảnh "Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu" mang một nét riêng biệt, đầy sức sống. Nó không chỉ đơn thuần là miêu tả hoạt động mua bán mà còn gợi lên sự hối hả, nhộn nhịp rất đặc trưng của ngày Tết. Hai người "chạy" thay vì đi thong thả cho thấy sự nôn nao, vội vã muốn kịp phiên chợ, muốn mang về những món hàng Tết cần thiết. Con lợn được gánh, con bò vàng "ngộ nghĩnh đuổi theo sau" tạo nên một khung cảnh sinh động, gần gũi, đậm chất nông thôn Việt Nam. Hình ảnh này góp phần khắc họa thành công một bức tranh Tết cổ truyền rộn ràng, ấm áp, nơi con người và vật nuôi đều hòa chung vào không khí náo nức đón xuân.
Cảm ơn nhé nhưng thứ hạng của mình là 61-60 nhé cảm ơn rất nhiều
- Số thứ nhất: x=10x equals 10𝑥=10
- Số thứ hai: x+2=12x plus 2 equals 12𝑥+2=12
- Số thứ ba: x+4=14x plus 4 equals 14𝑥+4=14
- Số thứ tư: x+6=16x plus 6 equals 16𝑥+6=16
- Số thứ năm: x+8=18x plus 8 equals 18𝑥+8=18
- Số thứ sáu: x+10=20x plus 10 equals 20𝑥+10=20
Trung bình cộng của tất cả các số có hai chữ số, mà chia hết cho 4 là 54.
Messi