Lương Thanh Phúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thanh Phúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong gia đình, em yêu quý nhất là chú mèo mướp tên là Bốp, một thành viên nhỏ đáng yêu mà bố em mang về cách đây một năm. Bốp không quá to, dáng người cân đối và chắc chắn. Điểm em yêu thích nhất ở Bốp là bộ lông ba màu trắng, đen, vàng xen kẽ, nhìn từ xa trông như một chiếc áo khoác tuyệt đẹp. Mỗi khi vuốt ve, em cảm nhận được sự mềm mượt, êm ái. Đôi tai của Bốp vểnh lên như tai thỏ, lúc nào cũng nghe ngóng. Đôi mắt chú tròn xoe, long lanh như hai hòn bi ve màu xanh ngọc, ban đêm sáng rực giúp chú nhìn rõ mọi thứ. Cái miệng nhỏ nhắn với ria mép dài màu đen, mỗi khi chú kêu "meo meo" nghe rất nũng nịu. Bốn chân thon gọn với móng vuốt sắc nhọn, giúp chú di chuyển uyển chuyển và bắt chuột rất giỏi. Bốp là chú mèo thông minh và ngoan ngoãn. Ban ngày, chú thường nằm sưởi nắng ngoài sân, cái đuôi cong vút ngoe nguẩy. Khi thấy người lạ, chú cũng biết sủa gầm gừ, nhưng với gia đình em, Bốp rất hiền lành. Bốp không ăn vụng thức ăn trên bàn mà chỉ chờ đến bữa ăn được cho. Mỗi khi em đi học về, Bốp lại chạy ra quấn quýt dưới chân, cào nhẹ vào chân em như muốn nói: "Bạn về rồi à!". Em rất yêu Bốp và thường tắm cho chú vào cuối tuần. Bốp đã trở thành một người bạn, mang lại niềm vui cho em sau những giờ học căng thẳng
Trong cuộc đời học sinh, em đã chứng kiến và tham gia nhiều hoạt động thể hiện sự tôn kính thầy cô. Tuy nhiên, sự việc để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất chính là buổi lễ tri ân thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm vừa qua tại trường em. Sáng hôm đó, sân trường rực rỡ cờ hoa, không khí trang nghiêm nhưng ấm áp. Tất cả học sinh đều diện đồng phục chỉnh tề, trên tay cầm những bó hoa tươi thắm. Mở đầu buổi lễ là các tiết mục văn nghệ với chủ đề "Người lái đò thầm lặng", "Bụi phấn", tiếng hát vang lên tha thiết khiến bao người rưng rưng.  Điểm nhấn của buổi lễ là khi thầy Hiệu trưởng phát biểu tri ân các thầy cô giáo cũ và thầy cô đang công tác. Lời thầy nghẹn ngào khi nhắc về những hy sinh thầm lặng, về tình yêu thương học trò vô bờ bến. Tiếp đó, một người bạn đại diện học sinh cuối cấp lên phát biểu cảm nghĩ, tri ân thầy cô đã dìu dắt mình suốt những năm tháng qua. Khi những lời tri ân được cất lên, em thấy nhiều thầy cô lau nước mắt, còn bạn bè xung quanh em thì im lặng, lắng nghe và có người đã khóc.  Kết thúc buổi lễ, chúng em ùa đến, trao tặng thầy cô những bó hoa nhỏ xinh và những tấm thiệp tự tay làm. Không cần những món quà đắt tiền, chỉ cần nụ cười rạng rỡ và những câu chúc chân thành, thầy cô đã cảm thấy hạnh phúc.  Sau buổi lễ ấy, trong lòng em trào dâng một cảm xúc khó tả. Em cảm thấy mình thật may mắn khi được học dưới mái trường này, được thầy cô yêu thương, bảo ban. Em thấu hiểu sâu sắc câu tục ngữ "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư", hiểu rằng công ơn của thầy cô là vô cùng to lớn, sánh ngang với công cha, nghĩa mẹ.  Tôn sư trọng đạo không chỉ là lễ phép, kính trọng thầy cô mà còn là việc chúng em nỗ lực học tập, rèn luyện nhân cách tốt để xứng đáng với niềm tin yêu của thầy cô. Sự việc đó nhắc nhở em phải luôn biết ơn, trân trọng tri thức và những người đã lái đò đưa em đến bến bờ tri thức

Nếu được đứng trong một khu vườn tươi đẹp như trong bài đọc, 

em sẽ cảm thấy vô cùng thư thái, dễ chịu và hạnh phúc khi được hòa mình với thiên nhiên. Hương thơm dịu nhẹ của hoa cùng cảnh sắc rực rỡ khiến em thêm yêu đời và muốn ngắm nhìn mãi không thôi. Cảm giác bình yên ấy giúp em giải tỏa mọi căng thẳng sau những giờ học tập. 

có tác dụng liệt kê, giải thích và làm rõ cho bộ phận đứng trước nó, cụ thể là cho cụm từ "một người bảo vệ, một người lính gác

Bấy giờ, những đứa trẻ trong xóm xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trốn tìm

Trong những câu chuyện đã học, em thích nhất là câu chuyện Cây khế.

Cây khế là một câu chuyện cổ tích của nước ta mang trong mình bài học ý nghĩa. Chuyện kể về hai anh em ruột nhưng có tính cách trái ngược nhau. Người anh tham lam, lười biếng bao nhiêu thì người em hiền lành, chăm chỉ bấy nhiêu.

Sau khi cha mất, người anh chia cho em mình một cây khế già và một túp lều tranh rồi lấy hết gia sản. Người em ở lều tranh chăm chỉ làm lụng mỗi ngày và chăm sóc cây khế. Năm đó khế ra trái rất sai và ngọt nên có chim lạ đến ăn. Thấy người em than thở vất vả, chim hứa ăn khế sẽ trả vàng. Và chở người em ra đảo lấy vàng về. Nhờ đó, người em trở nên giàu sang. Biết chuyện, người anh xin đổi gia tài lấy cây khế của em, rồi bắt chước em than thở với chim. Tuy nhiên do tham lam, hắn may cái túi lớn gấp bốn lần chim dặn và lấy quá nhiều vàng khiến chim không chở nổi. Trên đường về lại gặp bão lớn, thế là hắn cùng số vàng đó rơi xuống biển sâu.

Câu chuyện đã dạy cho em bài học về lòng trung thực và sự chăm chỉ trong cuộc sống. Nếu có tính tham lam, gian dối thì sẽ có kết thúc bi kịch như người anh mà thôi.

đánh dấu các ý trong một đoạn liệt kê