Nguyễn Thế Vinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa đã gợi lên trong em nhiều cảm xúc thân thương về làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa hiện lên thật gần gũi, quen thuộc với tán lá xanh mát giữa cánh đồng lúa vàng mênh mông. Qua những câu thơ giản dị, tác giả đã vẽ nên một bức tranh làng quê yên bình với dòng nước bạc, tiếng ve râm ran, đàn trâu bò thong thả trở về. Đặc biệt, hình ảnh cây đa như một người bạn thân thiết của thiên nhiên và con người khi “gọi gió đến”, “vẫy chim về”, che mát cho mọi người nghỉ ngơi. Cây đa không chỉ là một loài cây mà còn là biểu tượng của quê hương, của những ký ức tuổi thơ trong trẻo. Đọc bài thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp thanh bình của làng quê và thêm yêu thiên nhiên, yêu quê hương mình hơn.
Câu 2.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em cùng bố đi thả diều trên cánh đồng quê vào một buổi chiều mùa hè.
Chiều hôm ấy, sau khi làm xong bài tập, bố rủ em ra đồng thả diều. Trên cánh đồng rộng mênh mông, gió thổi mát rượi và những cánh diều đã bay lượn trên bầu trời xanh. Bố cẩn thận buộc dây diều, rồi hướng dẫn em cách chạy để diều bay lên cao. Lúc đầu em còn lúng túng, chạy mãi mà diều vẫn chưa bay. Bố kiên nhẫn chỉ cho em cách giữ dây và đón gió. Sau vài lần thử, cuối cùng cánh diều của em cũng bay vút lên trời. Em vui sướng reo lên khi nhìn cánh diều no gió bay cao giữa bầu trời. Bố đứng bên cạnh mỉm cười, ánh mắt đầy tự hào.
Trên đường về, hai bố con vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Em cảm thấy khoảng thời gian ấy thật ấm áp và hạnh phúc. Trải nghiệm đó không chỉ giúp em có thêm một kỉ niệm đẹp mà còn khiến em hiểu rằng tình cảm gia đình luôn là điều quý giá nhất.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy cánh diều bay trên bầu trời, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy và nhớ đến nụ cười hiền hậu của bố. Đó sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em
Câu 1.
Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa đã gợi lên trong em nhiều cảm xúc thân thương về làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa hiện lên thật gần gũi, quen thuộc với tán lá xanh mát giữa cánh đồng lúa vàng mênh mông. Qua những câu thơ giản dị, tác giả đã vẽ nên một bức tranh làng quê yên bình với dòng nước bạc, tiếng ve râm ran, đàn trâu bò thong thả trở về. Đặc biệt, hình ảnh cây đa như một người bạn thân thiết của thiên nhiên và con người khi “gọi gió đến”, “vẫy chim về”, che mát cho mọi người nghỉ ngơi. Cây đa không chỉ là một loài cây mà còn là biểu tượng của quê hương, của những ký ức tuổi thơ trong trẻo. Đọc bài thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp thanh bình của làng quê và thêm yêu thiên nhiên, yêu quê hương mình hơn.
Câu 2.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em cùng bố đi thả diều trên cánh đồng quê vào một buổi chiều mùa hè.
Chiều hôm ấy, sau khi làm xong bài tập, bố rủ em ra đồng thả diều. Trên cánh đồng rộng mênh mông, gió thổi mát rượi và những cánh diều đã bay lượn trên bầu trời xanh. Bố cẩn thận buộc dây diều, rồi hướng dẫn em cách chạy để diều bay lên cao. Lúc đầu em còn lúng túng, chạy mãi mà diều vẫn chưa bay. Bố kiên nhẫn chỉ cho em cách giữ dây và đón gió. Sau vài lần thử, cuối cùng cánh diều của em cũng bay vút lên trời. Em vui sướng reo lên khi nhìn cánh diều no gió bay cao giữa bầu trời. Bố đứng bên cạnh mỉm cười, ánh mắt đầy tự hào.
Trên đường về, hai bố con vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Em cảm thấy khoảng thời gian ấy thật ấm áp và hạnh phúc. Trải nghiệm đó không chỉ giúp em có thêm một kỉ niệm đẹp mà còn khiến em hiểu rằng tình cảm gia đình luôn là điều quý giá nhất.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy cánh diều bay trên bầu trời, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy và nhớ đến nụ cười hiền hậu của bố. Đó sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em
Trong mỗi đời người, luôn tồn tại những kí ức, có những kí ức vui ta muốn nhớ mãi nhưng cũng có những kí ức buồn ta muốn quên đi. Đối với em, kí ức khiến em uốn nhớ mãi là thời học trò trong những năm cấp hai của em.Mỗi năm học trôi qua, tôi đều có thêm người thầy, người cô để ghi nhớ trong trái tim mình và năm nay cũng vậy. Chỉ trong khoảnh khắc vài tháng, cô giáo dạy văn của tôi đã để lại trong em hững ấn tượng sâu sắc.
Ắt hẳn các bạn ngồi đây cảm thấy lời của tôi là nghịch lí. Tôi đang học lớp sáu thì đáng lí ra tôi phải viết về những thầy cô trong các năm học trước của mình, nhưng tôi lại viết về người cô đang dạy tôi trong năm học này? Có thể đối với những bạn khác, cô chỉ mới đứng lớp trong hai tháng. Nhưng với tôi, cô đã gắn bó hơn sáu tháng rồi.
Cô đã dạy văn tôi trong suốt ba tháng hè. Và đó cũng là khoảng thời gian tuyệt vời nhất đối với tôi. Cô là một người rất tận tụy, giảng giải chu đáo cho học sinh. Khi cô giảng bài, giọng nói ấm áp, truyền cảm của cô đã thu hút chúng tôi vào bài học. Cô giảng giải, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất của bài học, cho học sinh cảm nhận ý nghĩa của từng chi tiết đó rồi phát triển thành những lời văn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Nhờ những bài giảng của cô mà chúng tôi thêm yêu nàng Kiều mười lăm năm lưu lạc, thêm yêu Vũ Nương – người con gái tư dung tốt đẹp. Những bài mà trước đây đọc không hiểu, giờ đây chúng tôi thấy nó mới hay, mới sâu sắc làm sao! Người ta thường nói tiết Văn là tiết ru ngủ nhưng điều kì lạ là khi cô giảng chúng tôi càng cảm thấy thú vị hơn, ý nghĩa hơn. Chắc có lẽ chính nhờ vậy mà cô luôn được học sinh chúng tôi yêu mến.
Khi vào năm học, tôi vui sướng biết bao khi được cô làm chủ nhiệm. Trong vai trò chủ nhiệm, cô trông nghiêm túc hơn hồi hè. Khi lớp hạng cao, cô khuyến khích, khen thưởng, mỗi lần lớp hạng thấp, cô nhắc nhở, động viên lớp cố gắng hơn. Mẹ tôi cũng là một giáo viên chủ nhiệm nên tôi có thể hiểu được sự vất vả, nặng nề thế nào khi đảm nhận chủ nhiệm một lớp cuối cấp. Càng hiểu nỗi vất vả của cô bao nhiêu, tôi càng quyết tâm phải giúp lớp lấy được hạng cao bấy nhiêu. Có thể đối với các lớp khác, tiết chủ nhiệm luôn là tiết nặng nề nhất, bởi tiết đó luôn khiến các bạn khác lo sợ vì bị mắng. Nhưng với lớp tôi, giờ chủ nhiệm lại được nghe những câu chuyện hay, ý nghĩa trong cuộc sống. Tôi yêu những câu chuyện đó vì nó luôn giúp chúng tôi rút ra được những bài học quý giá cho riêng mình. Tôi đã từng đạt giải ba trong kì thi học sinh giỏi lớp tám. Có lẽ vì vậy mà cô kì vọng vào tôi trong kì thi năm nay. Tôi tự hứa mình phải cố gắng hơn, mình phải đậu để không khiến cô thất vọng. Nhưng tôi đã thất bại. Những tưởng cô sẽ la mắng tôi, trách móc tôi, nhưng không. Tôi vẫn nhớ mãi câu nói của cô khuyến khích các bạn trong lớp: “Cho dù các con thi không đậu cũng đừng buồn, vì các con còn nhiều cơ hội khác để bắt lấy.” Nhưng thật sự cô càng khuyến khích thì tôi lại càng thấy lòng ray rứt hơn. Tôi đã tự hỏi với lòng mình tôi đã cố gắng hết sức chưa, tôi đã tập trung vào môn văn chưa? Mặc dù vậy, cô vẫn không hề la rầy, trách cứ tôi một lời nào mà vẫn dịu dàng động viên, an ủi tôi. Chính điều đó sẽ là động lực cho tôi bước tiếp và cố gắng, nỗ lực hơn nữa trên con đường học vấn của mình.
Lớp chúng tôi có một bạn tuy hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng học rất giỏi. Cả nhóm chúng tôi tổ chức sinh nhật cho bạn đó nhưng trong lớp lại có bạn nói: “Tại sao chỉ có sinh nhật bạn đó là tổ chức còn sinh nhật tụi mình thì không tổ chức?” Nghe thấy câu nói đó, cô đã nói: “Gia cảnh bạn khó khăn, có lẽ mấy năm nay cũng chưa có được một ngày sinh nhật cho mình, tuy ở đây chỉ là một chút gì đó nhỏ thôi nhưng ít nhất cũng khiến bạn cảm thấy vui…”. Nói đến đây, cô đã khóc. Nhìn giọt nước mắt của cô rơi xuống mà lòng chúng tôi chạnh lại. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ từ lời nói của cô thôi mà đã khiến chúng tôi hiểu được thế nào là sự sẻ chia, thế nào là ấm áp tình bạn. Giọt nước mắt ấy đã khiến chúng tôi phải nhìn lại mình. Chúng tôi được sống trong hoàn cảnh đầy đủ, may mắn hơn thì tại sao lại không chia sẻ sự may mắn đó cho người bạn của mình để họ cảm thấy lòng ấm áp hơn? Khi nhìn những giọt nước mắt ấy, tôi chợt nhận ra cô không chỉ là một giáo viên tận tụy mà còn là một người đồng cảm với học sinh, luôn cố gắng thấu hiểu học sinh của mình.
Văn của tôi không bóng bẩy, trau chuốt, cũng không đặc sắc như những bài văn mà các bạn đã đọc. Khi tôi viết những dòng cảm nhận này, tôi chẳng nghĩ rằng mình sẽ được giải. Tôi chỉ viết bằng tấm lòng yêu thương, kính trọng cô từ sâu thẳm trong con tim mình. Tôi không nêu tên cô ra vì tôi nghĩ các bạn cũng có thầy giáo, cô giáo dạy văn như tôi và tôi cho rằng cô cũng không thích như vậy.
Sáu tháng, chưa đầy một năm nhưng cô đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Cô như là nguồn cảm hứng cho những bài văn của tôi và nếu mái trường là ngôi nhà thứ hai thì cô chính là người mẹ thứ hai của tôi. Cô ơi, con cảm ơn cô vì những gì cô đã dành cho con, con sẽ cố gắng để thành công và “gặt được nhiều lúa vàng” trong cuộc sống.
câu 1:
Thể thơ của đoạn thơ là lục bát
Câu 2
Trong 2 dòng thơ trên tiếng mây hiệp vần với tiếng hây
Câu 3
Trong đoạn trích, từ “thơ thẩn” được dùng để miêu tả trạng thái của áng mây trôi lững lờ, chậm rãi trên bầu trời. Nó gợi lên hình ảnh những đám mây trôi một cách nhẹ nhàng, vô định, không vội vã, tạo cảm giác thư thái, yên bình.
Câu 4
Biện pháp tu từ: Hai dòng thơ này sử dụng biện pháp Nhân hóa (gán cho dòng sông những hoạt động, đặc điểm của con người) và So sánh (dòng sông được ví như người mặc áo lụa đào).
Tác dụng: Biện pháp này giúp tạo hình ảnh dòng sông trở nên sống động, mềm mại, duyên dáng như một thiếu nữ đang khoác lên mình chiếc áo tuyệt đẹp (chiếc áo lụa đào chính là ánh nắng vàng rực rỡ phản chiếu trên mặt nước). Nó làm nổi bật vẻ đẹp trữ tình, yêu kiều của dòng sông dưới ánh nắng ban mai.
Câu5
Nội dung chính của đoạn trích là vẽ nên bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, sinh động về dòng sông và cảnh vật xung quanh (mây, nắng) qua những liên tưởng, so sánh, nhân hóa độc đáo và giàu màu sắc của tác giả.
Câu 6
-em thấy mình cần làm:
+]Giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh sông
+]Tiết kiệm nguồn nước
+]Tham gia trồng cây xanh
+]Nâng cao ý thức bảo vệ môi trường
+]Ủng hộ các hoạt động bảo vệ môi trường
+]Lên án, tố giác các hành vi gây ô nhiễm môi trường