Ngô Minh Quang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Minh Quang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài Làm


Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những rung động sâu sắc về hình ảnh làng quê Việt Nam thanh bình. Bằng ngòi bút tài hoa, tác giả đã thổi hồn vào cây đa cổ thụ, biến nó thành một nhân vật gần gũi, như một người ông hiền hậu che chở cho dân làng. Những câu thơ giản dị, hình ảnh so sánh độc đáo như "cây đa nghìn tuổi" gắn liền với không gian êm đềm của "bến nước", "con đò" gợi lên nỗi hoài niệm và tình yêu quê hương tha thiết. Cảm giác ấm áp lan tỏa khi đọc bài thơ, khiến em thêm yêu những nét đẹp văn hóa truyền thống, trân trọng những giá trị bình dị, thân thương của làng quê. Cây đa trong thơ Trần Đăng Khoa không chỉ là cảnh vật, mà là linh hồn, là nơi gửi gắm tâm hồn của người Việt bao đời nay.Bài làm

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỷ niệm đẹp đẽ bên gia đình. Đối với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là chuyến đi cắm trại ở thung lũng tình yêu cùng bố mẹ vào mùa hè năm ngoái. Đó là chuyến đi không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp gia đình tôi thêm gắn kết. Sáng hôm ấy, không khí thật trong lành, mát mẻ. Tôi thức dậy từ rất sớm, lòng rộn ràng niềm vui. Bố loay hoay xếp lều trại, đồ ăn vào cốp xe, còn mẹ chuẩn bị những món ăn vặt tôi thích nhất. Chuyến đi kéo dài hai tiếng đồng hồ, nhưng tôi không hề thấy mệt vì được ngắm nhìn cảnh vật bên đường, những cánh đồng lúa chín vàng ươm và dòng sông uốn lượn. Khi đến nơi, thung lũng hiện ra trước mắt tôi thật đẹp. Những ngọn núi cao hùng vĩ, bao quanh là hàng thông xanh ngát. Bố và tôi cùng nhau dựng lều. Dù mới làm lần đầu còn loay hoay, nhưng cuối cùng chiếc lều cũng hoàn thành, vững chãi dưới gốc cây thông lớn. Mẹ thì trải thảm, bày biện đồ ăn. Tôi chạy lon ton quanh khu cắm trại, hít thở không khí trong lành, cảm giác thật thoải mái, dễ chịu. Buổi trưa, cả nhà cùng nhau thưởng thức những món ăn tự làm. Bố còn nướng thịt, mùi thơm quyến rũ lan tỏa cả một vùng. Ăn xong, gia đình tôi cùng đi dạo bên bờ suối. Tôi được bố chỉ cho cách câu cá, tuy không bắt được con nào nhưng tiếng cười nói của cả nhà rộn rã cả một góc rừng. Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện về ngày xưa, những kỷ niệm thời thơ ấu của bố mẹ. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi được lắng nghe. Khi chiều tà, mặt trời lặn dần phía sau núi, cả nhà ngồi quây quần bên đống lửa, cùng nhìn ngắm những ánh sao lung linh trên bầu trời. Bố hát những bài ca về quê hương, mẹ tựa đầu vào vai bố, tôi nằm bên cạnh, cảm nhận sự ấm áp của gia đình. Chuyến đi cắm trại ấy tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên. Đó là những khoảnh khắc gia đình quây quần, yêu thương và chia sẻ cùng nhau. Trải nghiệm đó giúp tôi hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là những gì to lớn, mà chỉ đơn giản là được ở bên cạnh những người thân yêu.