Đào Thị Hải Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Thị Hải Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy. Tôi đã thi đỗ vào một trường cấp 2 chuyên của huyện. Điều đó khiến mọi người trong gia đình rất tự hào. Tôi cũng cảm thấy vô cùng sung sướng khi nhận được những lời khen ngợi. Nhưng cũng chính vì vậy mà khi vào năm học tôi trở nên chủ quan, chểnh mảng trong việc học tập. Trong lớp học mới, tôi quen được rất nhiều người bạn. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Tất cả đều cho rằng mình cần được nghỉ ngơi sau những tháng ngày ôn thi vất vả và năm học đầu cấp kiến thức rất nhẹ nhàng. Tôi cũng cho rằng bản thân mình thông minh, đến cuối kì thi chỉ cần xem lại bài là có thể nắm được kiến thức. Một lần nọ, tôi đã bỏ học theo nhóm bạn đi chơi. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Chúng tôi đã đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô nói rằng sẽ gọi điện trao đổi với phụ huynh. Ngày hôm đó, tôi ngồi trong lớp học mà lòng đầy lo lắng. Tôi bắt đầu cảm thấy ân hận về hành động của mình. Những lời cô giáo nói với chúng tôi khiến tôi vẫn còn nhớ như in. Đến chiều về nhà, khi thấy tôi, mẹ không quát mắng mà chỉ hỏi han tôi. Điều đó khiến tôi rất ngạc nhiên. Sau bữa cơm tối, tôi lên phòng ngồi học bài. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Mẹ bước vào, trò chuyện với tôi. Mẹ nói rằng đã nhận được cuộc gọi từ cô giáo chủ nhiệm của tôi. Tôi lo lắng chờ nghe lời trách mắng. Nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói với tôi: “Mỗi đứa trẻ đều từng mắc phải sai lầm. Khi bằng tuổi con, mẹ cũng rất nghịch ngợm, khiến bà ngoại phải phiền lòng. Nhưng nhờ có sự bao dung của bà mà mẹ đã thay đổi…”. Khi nghe mẹ nói xong, tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Trải nghiệm đáng nhớ đối với tôi nhưng đã đem đến một bài học đáng giá. Kể từ đó, tôi cố gắng học tập chăm chỉ hơn.

Câu1:Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu2:Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh được mẹ dặn dò phải dũng cảm và đón nhận cuộc sống mới.

Câu3:ấm sực: chỉ cảm giác nóng ấm tỏa ra mạnh mẽ.

Câu 4:Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:

Câu 5:Bài học có thể rút ra từ văn bản là: Hãy dũng cảm đối mặt với cuộc sống và những thử thách mới, dù không có người thân bên cạnh.

Cuối tuần vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa và đáng nhớ cùng bố mẹ và các bà con trong xóm. Chúng em đã cùng nhau gói bánh chưng, quyên góp đồ đạc để gửi đến các bà con đồng bào miền Bắc chịu ảnh hưởng nặng nề của cơn bão số 3. Từ tối thứ 6, em đã cẩn thận tìm những bộ quần áo sạch còn mới mà mình không mặc vừa, cùng các tập sách lớp 5 của mình để đóng gói lại. Hôm sau, em xách theo các món đồ đó theo bố mẹ ra nhà văn hóa, cùng để vào thùng đồ cứu trợ. Ở sân nhà văn hóa, bà con xóm em tập trung rất đông. Mọi người cùng nhau gói và nấu bánh chưng, rồi chia đồ, đóng gói đồ đạc thành từng túi hút chân không, để đảm bảo không bị ngấm nước. Em còn nhỏ nên chưa thể gói bánh chưng được, do đó nhận nhiệm vụ rửa lá, trông nồi bánh sôi. Rồi em phụ các cô chú chia bánh chưng, chai nước, quần áo vào từng túi nhỏ, chờ hút chân không. Tuy mọi người tụ tập rất đông, nhưng không khí rất trầm lắng và nặng nề. Bởi ở đây, ai cũng vô cùng thương xót cho đồng bào miền Bắc đang phải chịu cảnh ngập lụt, đói khổ. Sự yêu thương đó trở thành động lực giúp mọi người nhanh tay hơn, quên cả cơn đói. Giữa trưa, mọi người chỉ ăn vội chiếc bánh mì, gói mì tôm để kịp đóng đồ cho xe đi ngay trong đêm. Đến 16h chiều, mọi công đoạn hoàn tất, em và các bạn nhỏ khác vội vàng bê đồ lên thùng xe. Người lớn, trẻ em ai cũng vui mừng vì cuối cùng cũng có thể giúp đỡ cho bà con miền Bắc. Nhìn hình ảnh chiếc xe với băng rôn đỏ tươi chạy nhanh rời đi, lòng em như có dòng nước ấm hạnh phúc chảy vào. Chiều hôm sau, em và bà con trong xóm nhận được hình ảnh đoàn cứu trợ đã vào đến nơi, trực tiếp phát bánh và quà cho bà con. Nhìn bà con vui mừng đón nhận mà em vui sướng vô cùng. Trải nghiệm lần này thật thật đáng nhớ.

Cuối tuần vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa và đáng nhớ cùng bố mẹ và các bà con trong xóm. Chúng em đã cùng nhau gói bánh chưng, quyên góp đồ đạc để gửi đến các bà con đồng bào miền Bắc chịu ảnh hưởng nặng nề của cơn bão số 3. Từ tối thứ 6, em đã cẩn thận tìm những bộ quần áo sạch còn mới mà mình không mặc vừa, cùng các tập sách lớp 5 của mình để đóng gói lại. Hôm sau, em xách theo các món đồ đó theo bố mẹ ra nhà văn hóa, cùng để vào thùng đồ cứu trợ. Ở sân nhà văn hóa, bà con xóm em tập trung rất đông. Mọi người cùng nhau gói và nấu bánh chưng, rồi chia đồ, đóng gói đồ đạc thành từng túi hút chân không, để đảm bảo không bị ngấm nước. Em còn nhỏ nên chưa thể gói bánh chưng được, do đó nhận nhiệm vụ rửa lá, trông nồi bánh sôi. Rồi em phụ các cô chú chia bánh chưng, chai nước, quần áo vào từng túi nhỏ, chờ hút chân không. Tuy mọi người tụ tập rất đông, nhưng không khí rất trầm lắng và nặng nề. Bởi ở đây, ai cũng vô cùng thương xót cho đồng bào miền Bắc đang phải chịu cảnh ngập lụt, đói khổ. Sự yêu thương đó trở thành động lực giúp mọi người nhanh tay hơn, quên cả cơn đói. Giữa trưa, mọi người chỉ ăn vội chiếc bánh mì, gói mì tôm để kịp đóng đồ cho xe đi ngay trong đêm. Đến 16h chiều, mọi công đoạn hoàn tất, em và các bạn nhỏ khác vội vàng bê đồ lên thùng xe. Người lớn, trẻ em ai cũng vui mừng vì cuối cùng cũng có thể giúp đỡ cho bà con miền Bắc. Nhìn hình ảnh chiếc xe với băng rôn đỏ tươi chạy nhanh rời đi, lòng em như có dòng nước ấm hạnh phúc chảy vào. Chiều hôm sau, em và bà con trong xóm nhận được hình ảnh đoàn cứu trợ đã vào đến nơi, trực tiếp phát bánh và quà cho bà con. Nhìn bà con vui mừng đón nhận mà em vui sướng vô cùng. Trải nghiệm lần này thật thật đáng nhớ.