Mỗ Tuấn Phong

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Mỗ Tuấn Phong
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Truyện đồng thoại

Câu2.Trong rừng già trên sườn núi cao cheo leo, giữa mùa hè nắng lửa, mưa dông, chịu đựng nắng nóng và mưa gió khắc nghiệt, nhưng vẫn được mẹ Dẻ Gai che chở, nuôi dưỡng.

Câu3Câu 3. (1.0 điểm)


Hai từ láy có trong văn bản:


1. Cheo leo chỉ vị trí cao, nguy hiểm, dễ rơi, gợi cảm giác chênh vênh.



2. Xù xì chỉ bề mặt thô ráp,gồ ghề,không nhẵn bụi

Câu 4. (1.0 điểm)


Nhân vật “tôi” (hạt dẻ) thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:


Được nhân hoá, có suy nghĩ, cảm xúc, lời nói như con người.


Thể hiện tâm lý ngây thơ, sợ hãi, nhưng dũng cảm và biết trưởng thành.


Qua nhân vật “tôi”, tác giả gửi gắm thông điệp về tình mẫu tử và sự trưởng thành trong cuộc sống.

Câu 5. (1.0 điểm)


Bài học rút ra:

Mỗi người đều phải trưởng thành và tự lập, dù có sợ hãi hay khó khăn cũng cần dũng cảm bước ra khỏi vòng tay cha mẹ để trải nghiệm cuộc sống, như hạt dẻ nhỏ dám bay khỏi cành mẹ để nảy mầm thành cây mới.

(Đồng thời trân trọng tình yêu thương và sự hi sinh của cha mẹ dành cho mình.)


Ngày hôm ấy là một ngày em không bao giờ quên trong quãng đời học sinh của mình. Đó là lần đầu tiên em bị điểm kém trong bài kiểm tra Toán.


Khi cô giáo trả bài, nhìn con số đỏ “4” trên góc giấy, tim em như thắt lại. Em thấy xấu hổ và buồn vô cùng. Bình thường em học khá tốt, nhưng vì chủ quan, em đã không ôn bài cẩn thận. Cô nhìn em, giọng nhẹ nhàng mà nghiêm khắc: “Em cần cố gắng hơn nhé, không ai giỏi mãi nếu không chăm học.” Lời cô nói khiến em càng thấy ân hận. Trong giờ ra chơi, em ngồi lặng ở góc lớp, nghe tiếng bạn bè cười nói mà nước mắt cứ chực rơi.


Chiều hôm đó, em về kể lại cho mẹ. Mẹ không trách, chỉ xoa đầu em và bảo: “Thất bại không đáng sợ, chỉ sợ con không dám đứng dậy.” Câu nói của mẹ làm em thức tỉnh. Tối ấy, em lấy lại vở, ngồi học lại từng bài, từng phép tính mà trước đây em bỏ qua.


Từ trải nghiệm buồn đó, em hiểu rằng mỗi sai lầm đều là một bài học quý giá. Nhờ có lần điểm kém ấy, em biết trân trọng sự cố gắng của bản thân và nỗ lực hơn để tiến bộ mỗi ngày.