K23_33_Ti_Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.” Câu nói đã gửi gắm một bài học sâu sắc về thái độ sống của con người, đặc biệt là tuổi trẻ. “Bến đỗ an toàn”,ta có thể thấy là lối sống an phận, ngại thử thách, sợ thất bại; còn việc “tháo dây, nhổ neo” lại là sự dám bước ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm và theo đuổi ước mơ. Trong cuộc sống, nếu chỉ vì sợ sai,sợ thất bại mà không dám hành động,không dám trải nghiệm, con người sẽ đánh mất nhiều cơ hội quý giá và dễ sống trong tiếc nuối. Thất bại tuy khiến ta đau buồn nhưng còn giúp ta trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm và hiểu rõ bản thân hơn. Ngược lại,chính sự do dự và thụ động có thể khiến con người ta mãi dậm chân tại chỗ. Thực tế cho thấy nhiều người trẻ thành công bởi họ dám thử sức, dám theo đuổi đam mê dù gặp không ít khó khăn. Tuy nhiên, việc bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động liều lĩnh, thiếu suy nghĩ, mà cần có mục tiêu và bản lĩnh. Bởi vậy,mỗi chúng ta cần hiểu rằng mình cần mạnh dạn học hỏi, trải nghiệm và không ngại thử thách để sống một tuổi trẻ ý nghĩa, không phải hối tiếc về sau.
Câu 2:
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là một cây bút giàu chất trữ tình, luôn dành sự quan tâm sâu sắc đến những số phận nhỏ bé, bình dị trong cuộc sống. Không đi vào những biến cố dữ dội hay những xung đột gay gắt, văn chương của ông nhẹ nhàng mà thấm thía, khơi gợi những rung động tinh tế trong tâm hồn mỗi con người. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Thông qua câu chuyện về nhân vật Tâm – một người con sau nhiều năm xa quê trở về nhà, Thạch Lam đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ già nghèo khổ nhưng giàu tình yêu thương và đức hi sinh. Nhân vật người mẹ không chỉ khiến người đọc xúc động bởi tình mẫu tử bao la mà còn gợi lên nỗi xót xa trước sự cô đơn, tủi phận của người phụ nữ trong xã hội cũ.
Trước hết, người mẹ hiện lên với dáng vẻ già nua, nghèo khó và cô độc sau nhiều năm tháng tần tảo vì con. Khi Tâm trở về, cảnh vật quê nhà hiện ra đầy tiêu điều: “Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn.” Ngôi nhà ấy không chỉ phản ánh sự nghèo nàn, túng thiếu mà còn gợi cảm giác héo úa, tàn phai của thời gian. Trong khung cảnh ấy, hình ảnh người mẹ xuất hiện với “cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước”. Chỉ bằng vài nét miêu tả giản dị, Thạch Lam đã giúp người đọc hình dung một người mẹ quê lam lũ, cả đời gắn với sự thiếu thốn và nhọc nhằn. Thời gian đã in hằn lên dáng vẻ của bà: “Bà cụ đã già đi nhiều”. Câu văn ngắn nhưng gợi biết bao xót xa. Sáu năm xa cách không chỉ khiến người mẹ thêm già yếu mà còn chất chứa trong đó biết bao nỗi buồn, sự mong ngóng và cô đơn.Đặc biệt, sự cô đơn của người mẹ càng hiện rõ qua không gian yên lặng của ngôi nhà và cuộc sống quẩn quanh nơi làng quê. Khi Tâm bước vào sân, “bốn bề yên lặng, không có bóng người”. Cái yên lặng ấy như phủ kín cả căn nhà, phản chiếu cuộc đời âm thầm của người mẹ già. Bà sống lặng lẽ giữa ngôi nhà cũ, không có con cái ở bên chăm sóc. Người bầu bạn thường xuyên với bà chỉ là cô Trinh – con bác Cả trong làng. Điều đó cho thấy cuộc sống của bà vô cùng hiu quạnh. Người mẹ ấy đã dành cả đời vì con, nhưng khi tuổi già đến lại chỉ còn lại sự trống vắng và mong ngóng.Tuy vậy, vượt lên trên hoàn cảnh nghèo khó và cô đơn, ở người mẹ vẫn sáng ngời tình yêu thương con sâu nặng. Đây chính là vẻ đẹp nổi bật nhất của nhân vật. Sau sáu năm không gặp con, vừa nhìn thấy Tâm, bà cụ đã “ứa nước mắt”. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của xúc động và cả tủi thân sau bao năm chờ đợi. Người mẹ ấy không trách móc con vì đã quá lâu không về thăm nhà, cũng không oán giận sự vô tâm của con trai. Trái lại, bà chỉ vui mừng vì cuối cùng con cũng đã trở về.
Hơn thế nữa,tình thương của người mẹ còn thể hiện qua từng lời nói, cử chỉ ân cần dành cho con. Khi nghe bác Cả nói Tâm bị ốm, bà “lo quá”, nhưng vì quê mùa, không biết đường lên tỉnh nên “không dám lên thăm”. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ cho thấy nỗi lòng người mẹ. Dù khoảng cách địa lí xa xôi, dù bản thân nghèo khó, bà vẫn luôn đau đáu nghĩ về con. Trong tâm trí bà, sức khỏe và cuộc sống của con luôn là điều quan trọng nhất.
Không chỉ hiện lên như một người mẹ lo lắng cho con, bà còn hết sức dịu dàng, săn sóc khi trò chuyện với Tâm. Những câu hỏi của bà đều xoay quanh tình hình sức khỏe, công việc của con trai. Đó là sự quan tâm rất đỗi tự nhiên của một người mẹ yêu con tha thiết. Dẫu biết con lạnh nhạt, trả lời qua loa, bà vẫn kiên nhẫn trò chuyện, vẫn mong được gần con thêm một chút. Khi Tâm định đi ngay, bà “khẩn khoản” giữ con ở lại ăn cơm: “Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.” Câu nói mộc mạc mà chứa đựng biết bao tình cảm. Người mẹ già không cần vật chất cao sang, bà chỉ mong được quây quần bên con trong bữa cơm giản dị. Nhưng ngay cả mong muốn nhỏ bé ấy cũng không được đáp lại.
Từ những hình ảnh bình dị,đời thường ấy, người đọc càng cảm nhận sâu sắc sự bao dung và đức hi sinh của người mẹ. Suốt sáu năm trời, Tâm chỉ gửi tiền về mà không hề hỏi han, quan tâm mẹ. Anh còn giấu chuyện lấy vợ, gần như cắt đứt tình cảm với quê nhà. Dẫu vậy, người mẹ không một lời trách cứ. Bà vẫn yêu thương, chờ đợi và hi vọng vào con. Tình mẫu tử của bà thật rộng lớn, bao dung và vô điều kiện.
Thông qua sự khéo léo dưới ngòi bút của mình,Thạch Lam đã khiến nhân vật người mẹ làm cho người đọc xúc động bởi sự cam chịu và nhẫn nhịn của người phụ nữ trong xã hội cũ. Cả cuộc đời bà được khắc họa với những sự hi sinh âm thầm. Chồng mất sớm, bà tần tảo nuôi con khôn lớn với mong muốn con có tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng khi Tâm thành đạt nơi thành phố, bà lại trở thành người bị bỏ quên. Sự hi sinh của bà dường như không được đền đáp xứng đáng. Tuy nhiên, bà vẫn chấp nhận tất cả một cách lặng lẽ.
Ngoài ra,chi tiết cuối đoạn trích là một trong những chi tiết xúc động nhất: khi Tâm đưa tiền cho mẹ, bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”. Đồng tiền ấy thực chất không thể bù đắp được khoảng trống tình cảm trong lòng người mẹ. Điều bà cần không phải là tiền bạc mà là sự quan tâm, yêu thương của con trai. Thế nhưng chỉ một chút quan tâm ít ỏi cũng đủ khiến bà xúc động đến nghẹn ngào. Hình ảnh ấy khiến người đọc không khỏi xót xa. Nó cho thấy người mẹ nghèo khổ ấy đã quá thiếu thốn tình cảm nên chỉ một hành động nhỏ từ con cũng trở thành niềm an ủi lớn lao.
Bên cạnh việc khắc họa vẻ đẹp của người mẹ, Thạch Lam còn đặt nhân vật này trong sự đối lập với Tâm để làm nổi bật bi kịch tình cảm gia đình. Nếu người mẹ luôn yêu thương, quan tâm con hết mực thì Tâm lại hiện lên như một con người lạnh lùng, vô cảm và ích kỉ. Về quê sau sáu năm xa cách, anh không hề xúc động trước cảnh nhà nghèo khó hay dáng vẻ già nua của mẹ. Những lời hỏi han của mẹ chỉ khiến anh “khó chịu”. Anh coi cuộc sống ở quê “không có liên lạc gì” với cuộc đời giàu sang nơi thành phố của mình. Khi đưa tiền cho mẹ, Tâm còn cảm thấy “hơi kiêu ngạo” và tự cho rằng mình “đã làm xong bổn phận”.Sự đối lập ấy khiến người đọc càng thương người mẹ hơn. Bà dành cả đời hi sinh cho con nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt. Đồng thời, qua nhân vật Tâm, Thạch Lam cũng kín đáo phê phán lối sống thực dụng, vô cảm của một bộ phận con người khi chạy theo cuộc sống vật chất mà quên đi tình thân.
Thành công trong việc khắc họa nhân vật mẹ còn đến từ nghệ thuật xây dựng nhân vật tinh tế của Thạch Lam. Ông không dùng những lời lẽ kịch tính hay những biến cố lớn như bao nhà văn khác để gây xúc động mà chủ yếu tập trung miêu tả tâm lí nhân vật qua ánh mắt, cử chỉ, lời nói rất đời thường. Những chi tiết như “ứa nước mắt”, “ấp úng”, “khẩn khoản”, “run run đỡ lấy gói bạc”… đều nhỏ bé nhưng chứa đựng sức gợi cảm sâu xa. Qua đó, người đọc cảm nhận rõ nỗi niềm của người mẹ già.
Không gian truyện cũng mang đậm màu sắc trữ tình, góp phần thể hiện tâm trạng nhân vật. Căn nhà cũ với mái gianh xơ xác, cái ẩm thấp lan khắp tường, không gian yên lặng của làng quê… đều gợi cảm giác buồn bã, hiu hắt. Đó không chỉ là bức tranh hiện thực về cuộc sống nghèo khó mà còn là sự phản chiếu nỗi cô đơn trong tâm hồn người mẹ.Giọng văn của Thạch Lam nhẹ nhàng mà thấm thía. Ông không trực tiếp lên án Tâm hay ca ngợi người mẹ bằng những lời bình luận gay gắt mà để nhân vật và tình huống tự bộc lộ ý nghĩa. Chính sự tiết chế ấy khiến truyện ngắn có sức ám ảnh sâu sắc. Người đọc không chỉ thương cảm cho người mẹ mà còn cảm thấy day dứt trước sự vô tâm của người con.
Qua nhân vật người mẹ trong đoạn trích "Trở về", Thạch Lam đã thể hiện thái độ trân trọng đối với vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống: giàu tình yêu thương, giàu đức hi sinh và lòng vị tha. Đồng thời, nhà văn cũng gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình cảm gia đình. Trong cuộc sống, con người có thể theo đuổi công danh, sự nghiệp, nhưng không được quên cội nguồn và những người thân yêu luôn âm thầm hi sinh cho mình.
Nhân vật người mẹ trong truyện ngắn "Trở về" là một hình tượng giàu giá trị nhân văn. Hình ảnh người mẹ già lặng lẽ chờ con, vui mừng chỉ vì một lần con ghé thăm, xúc động vì vài đồng bạc nhỏ đã khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Qua đó, Thạch Lam không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn đánh thức ở mỗi người sự trân trọng đối với gia đình và tình thân. Đọc truyện, ta càng thấm thía rằng trong cuộc đời, điều quý giá nhất không phải vật chất hay danh vọng mà chính là tình yêu thương chân thành giữa con người với con người.
Câu 1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.” Câu nói đã gửi gắm một bài học sâu sắc về thái độ sống của con người, đặc biệt là tuổi trẻ. “Bến đỗ an toàn”,ta có thể thấy là lối sống an phận, ngại thử thách, sợ thất bại; còn việc “tháo dây, nhổ neo” lại là sự dám bước ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm và theo đuổi ước mơ. Trong cuộc sống, nếu chỉ vì sợ sai,sợ thất bại mà không dám hành động,không dám trải nghiệm, con người sẽ đánh mất nhiều cơ hội quý giá và dễ sống trong tiếc nuối. Thất bại tuy khiến ta đau buồn nhưng còn giúp ta trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm và hiểu rõ bản thân hơn. Ngược lại,chính sự do dự và thụ động có thể khiến con người ta mãi dậm chân tại chỗ. Thực tế cho thấy nhiều người trẻ thành công bởi họ dám thử sức, dám theo đuổi đam mê dù gặp không ít khó khăn. Tuy nhiên, việc bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động liều lĩnh, thiếu suy nghĩ, mà cần có mục tiêu và bản lĩnh. Bởi vậy,mỗi chúng ta cần hiểu rằng mình cần mạnh dạn học hỏi, trải nghiệm và không ngại thử thách để sống một tuổi trẻ ý nghĩa, không phải hối tiếc về sau.
Câu 2:
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là một cây bút giàu chất trữ tình, luôn dành sự quan tâm sâu sắc đến những số phận nhỏ bé, bình dị trong cuộc sống. Không đi vào những biến cố dữ dội hay những xung đột gay gắt, văn chương của ông nhẹ nhàng mà thấm thía, khơi gợi những rung động tinh tế trong tâm hồn mỗi con người. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Thông qua câu chuyện về nhân vật Tâm – một người con sau nhiều năm xa quê trở về nhà, Thạch Lam đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ già nghèo khổ nhưng giàu tình yêu thương và đức hi sinh. Nhân vật người mẹ không chỉ khiến người đọc xúc động bởi tình mẫu tử bao la mà còn gợi lên nỗi xót xa trước sự cô đơn, tủi phận của người phụ nữ trong xã hội cũ.
Trước hết, người mẹ hiện lên với dáng vẻ già nua, nghèo khó và cô độc sau nhiều năm tháng tần tảo vì con. Khi Tâm trở về, cảnh vật quê nhà hiện ra đầy tiêu điều: “Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn.” Ngôi nhà ấy không chỉ phản ánh sự nghèo nàn, túng thiếu mà còn gợi cảm giác héo úa, tàn phai của thời gian. Trong khung cảnh ấy, hình ảnh người mẹ xuất hiện với “cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước”. Chỉ bằng vài nét miêu tả giản dị, Thạch Lam đã giúp người đọc hình dung một người mẹ quê lam lũ, cả đời gắn với sự thiếu thốn và nhọc nhằn. Thời gian đã in hằn lên dáng vẻ của bà: “Bà cụ đã già đi nhiều”. Câu văn ngắn nhưng gợi biết bao xót xa. Sáu năm xa cách không chỉ khiến người mẹ thêm già yếu mà còn chất chứa trong đó biết bao nỗi buồn, sự mong ngóng và cô đơn.Đặc biệt, sự cô đơn của người mẹ càng hiện rõ qua không gian yên lặng của ngôi nhà và cuộc sống quẩn quanh nơi làng quê. Khi Tâm bước vào sân, “bốn bề yên lặng, không có bóng người”. Cái yên lặng ấy như phủ kín cả căn nhà, phản chiếu cuộc đời âm thầm của người mẹ già. Bà sống lặng lẽ giữa ngôi nhà cũ, không có con cái ở bên chăm sóc. Người bầu bạn thường xuyên với bà chỉ là cô Trinh – con bác Cả trong làng. Điều đó cho thấy cuộc sống của bà vô cùng hiu quạnh. Người mẹ ấy đã dành cả đời vì con, nhưng khi tuổi già đến lại chỉ còn lại sự trống vắng và mong ngóng.Tuy vậy, vượt lên trên hoàn cảnh nghèo khó và cô đơn, ở người mẹ vẫn sáng ngời tình yêu thương con sâu nặng. Đây chính là vẻ đẹp nổi bật nhất của nhân vật. Sau sáu năm không gặp con, vừa nhìn thấy Tâm, bà cụ đã “ứa nước mắt”. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của xúc động và cả tủi thân sau bao năm chờ đợi. Người mẹ ấy không trách móc con vì đã quá lâu không về thăm nhà, cũng không oán giận sự vô tâm của con trai. Trái lại, bà chỉ vui mừng vì cuối cùng con cũng đã trở về.
Hơn thế nữa,tình thương của người mẹ còn thể hiện qua từng lời nói, cử chỉ ân cần dành cho con. Khi nghe bác Cả nói Tâm bị ốm, bà “lo quá”, nhưng vì quê mùa, không biết đường lên tỉnh nên “không dám lên thăm”. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ cho thấy nỗi lòng người mẹ. Dù khoảng cách địa lí xa xôi, dù bản thân nghèo khó, bà vẫn luôn đau đáu nghĩ về con. Trong tâm trí bà, sức khỏe và cuộc sống của con luôn là điều quan trọng nhất.
Không chỉ hiện lên như một người mẹ lo lắng cho con, bà còn hết sức dịu dàng, săn sóc khi trò chuyện với Tâm. Những câu hỏi của bà đều xoay quanh tình hình sức khỏe, công việc của con trai. Đó là sự quan tâm rất đỗi tự nhiên của một người mẹ yêu con tha thiết. Dẫu biết con lạnh nhạt, trả lời qua loa, bà vẫn kiên nhẫn trò chuyện, vẫn mong được gần con thêm một chút. Khi Tâm định đi ngay, bà “khẩn khoản” giữ con ở lại ăn cơm: “Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.” Câu nói mộc mạc mà chứa đựng biết bao tình cảm. Người mẹ già không cần vật chất cao sang, bà chỉ mong được quây quần bên con trong bữa cơm giản dị. Nhưng ngay cả mong muốn nhỏ bé ấy cũng không được đáp lại.
Từ những hình ảnh bình dị,đời thường ấy, người đọc càng cảm nhận sâu sắc sự bao dung và đức hi sinh của người mẹ. Suốt sáu năm trời, Tâm chỉ gửi tiền về mà không hề hỏi han, quan tâm mẹ. Anh còn giấu chuyện lấy vợ, gần như cắt đứt tình cảm với quê nhà. Dẫu vậy, người mẹ không một lời trách cứ. Bà vẫn yêu thương, chờ đợi và hi vọng vào con. Tình mẫu tử của bà thật rộng lớn, bao dung và vô điều kiện.
Thông qua sự khéo léo dưới ngòi bút của mình,Thạch Lam đã khiến nhân vật người mẹ làm cho người đọc xúc động bởi sự cam chịu và nhẫn nhịn của người phụ nữ trong xã hội cũ. Cả cuộc đời bà được khắc họa với những sự hi sinh âm thầm. Chồng mất sớm, bà tần tảo nuôi con khôn lớn với mong muốn con có tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng khi Tâm thành đạt nơi thành phố, bà lại trở thành người bị bỏ quên. Sự hi sinh của bà dường như không được đền đáp xứng đáng. Tuy nhiên, bà vẫn chấp nhận tất cả một cách lặng lẽ.
Ngoài ra,chi tiết cuối đoạn trích là một trong những chi tiết xúc động nhất: khi Tâm đưa tiền cho mẹ, bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”. Đồng tiền ấy thực chất không thể bù đắp được khoảng trống tình cảm trong lòng người mẹ. Điều bà cần không phải là tiền bạc mà là sự quan tâm, yêu thương của con trai. Thế nhưng chỉ một chút quan tâm ít ỏi cũng đủ khiến bà xúc động đến nghẹn ngào. Hình ảnh ấy khiến người đọc không khỏi xót xa. Nó cho thấy người mẹ nghèo khổ ấy đã quá thiếu thốn tình cảm nên chỉ một hành động nhỏ từ con cũng trở thành niềm an ủi lớn lao.
Bên cạnh việc khắc họa vẻ đẹp của người mẹ, Thạch Lam còn đặt nhân vật này trong sự đối lập với Tâm để làm nổi bật bi kịch tình cảm gia đình. Nếu người mẹ luôn yêu thương, quan tâm con hết mực thì Tâm lại hiện lên như một con người lạnh lùng, vô cảm và ích kỉ. Về quê sau sáu năm xa cách, anh không hề xúc động trước cảnh nhà nghèo khó hay dáng vẻ già nua của mẹ. Những lời hỏi han của mẹ chỉ khiến anh “khó chịu”. Anh coi cuộc sống ở quê “không có liên lạc gì” với cuộc đời giàu sang nơi thành phố của mình. Khi đưa tiền cho mẹ, Tâm còn cảm thấy “hơi kiêu ngạo” và tự cho rằng mình “đã làm xong bổn phận”.Sự đối lập ấy khiến người đọc càng thương người mẹ hơn. Bà dành cả đời hi sinh cho con nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt. Đồng thời, qua nhân vật Tâm, Thạch Lam cũng kín đáo phê phán lối sống thực dụng, vô cảm của một bộ phận con người khi chạy theo cuộc sống vật chất mà quên đi tình thân.
Thành công trong việc khắc họa nhân vật mẹ còn đến từ nghệ thuật xây dựng nhân vật tinh tế của Thạch Lam. Ông không dùng những lời lẽ kịch tính hay những biến cố lớn như bao nhà văn khác để gây xúc động mà chủ yếu tập trung miêu tả tâm lí nhân vật qua ánh mắt, cử chỉ, lời nói rất đời thường. Những chi tiết như “ứa nước mắt”, “ấp úng”, “khẩn khoản”, “run run đỡ lấy gói bạc”… đều nhỏ bé nhưng chứa đựng sức gợi cảm sâu xa. Qua đó, người đọc cảm nhận rõ nỗi niềm của người mẹ già.
Không gian truyện cũng mang đậm màu sắc trữ tình, góp phần thể hiện tâm trạng nhân vật. Căn nhà cũ với mái gianh xơ xác, cái ẩm thấp lan khắp tường, không gian yên lặng của làng quê… đều gợi cảm giác buồn bã, hiu hắt. Đó không chỉ là bức tranh hiện thực về cuộc sống nghèo khó mà còn là sự phản chiếu nỗi cô đơn trong tâm hồn người mẹ.Giọng văn của Thạch Lam nhẹ nhàng mà thấm thía. Ông không trực tiếp lên án Tâm hay ca ngợi người mẹ bằng những lời bình luận gay gắt mà để nhân vật và tình huống tự bộc lộ ý nghĩa. Chính sự tiết chế ấy khiến truyện ngắn có sức ám ảnh sâu sắc. Người đọc không chỉ thương cảm cho người mẹ mà còn cảm thấy day dứt trước sự vô tâm của người con.
Qua nhân vật người mẹ trong đoạn trích "Trở về", Thạch Lam đã thể hiện thái độ trân trọng đối với vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống: giàu tình yêu thương, giàu đức hi sinh và lòng vị tha. Đồng thời, nhà văn cũng gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình cảm gia đình. Trong cuộc sống, con người có thể theo đuổi công danh, sự nghiệp, nhưng không được quên cội nguồn và những người thân yêu luôn âm thầm hi sinh cho mình.
Nhân vật người mẹ trong truyện ngắn "Trở về" là một hình tượng giàu giá trị nhân văn. Hình ảnh người mẹ già lặng lẽ chờ con, vui mừng chỉ vì một lần con ghé thăm, xúc động vì vài đồng bạc nhỏ đã khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Qua đó, Thạch Lam không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn đánh thức ở mỗi người sự trân trọng đối với gia đình và tình thân. Đọc truyện, ta càng thấm thía rằng trong cuộc đời, điều quý giá nhất không phải vật chất hay danh vọng mà chính là tình yêu thương chân thành giữa con người với con người.