K23_25_Ti_Quân
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Mark Twain đã từng nói rằng hai mươi năm sau con người sẽ hối hận vì những gì mình chưa từng làm hơn là những gì đã làm. Nhận định này gợi cho chúng ta một bài học sâu sắc về cách sống và cách đối diện với tuổi trẻ. Trong cuộc đời, nhiều người thường chọn sự an toàn, ngại thử thách, sợ thất bại nên bỏ lỡ cơ hội để trải nghiệm và trưởng thành. Nhưng chính sự chần chừ ấy lại khiến ta nuối tiếc khi nhìn lại, bởi những điều chưa từng thử sẽ mãi là khoảng trống trong ký ức. Lời khuyên của Mark Twain khuyến khích chúng ta hãy dũng cảm tháo bỏ sợi dây ràng buộc, bước ra khỏi vùng an toàn để theo đuổi đam mê và khát vọng. Tuổi trẻ càng cần phải sống hết mình, dám hành động, dám sai để học hỏi, bởi thời gian không quay lại và cơ hội không chờ đợi. Với tôi, thông điệp này là động lực để sống tích cực hơn, dám thử thách bản thân, để sau này nhìn lại không phải hối tiếc vì đã bỏ lỡ những cơ hội quý giá trong cuộc đời.
Câu 2:
Trong đoạn trích Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với hình ảnh giản dị nhưng giàu sức gợi, vừa khắc họa sự nghèo khó, lam lũ, vừa làm nổi bật tình thương vô bờ bến dành cho con. Bà sống một mình trong ngôi nhà cũ kỹ, mái gianh xơ xác, vẫn mặc bộ áo cũ kỹ như mấy năm trước. Hình ảnh ấy gợi lên sự nhẫn nại, chịu đựng của người phụ nữ nông thôn, đồng thời phản ánh cuộc sống khắc nghiệt nơi thôn quê.
Khi gặp lại con sau nhiều năm xa cách, bà xúc động đến rơi nước mắt, những câu hỏi ân cần đều xuất phát từ tình thương sâu nặng. Dù Tâm thờ ơ, lạnh nhạt, bà vẫn lo lắng cho sức khỏe của con, vẫn kể chuyện làng quê để chia sẻ, vẫn khẩn khoản giữ con ở lại ăn cơm. Tình thương ấy giản dị nhưng chân thành, thể hiện sự hy sinh thầm lặng của người mẹ dành cho con cái. Chi tiết bà run run đỡ lấy gói bạc Tâm đưa, rơm rớm nước mắt càng làm nổi bật sự nghèo khó và tình cảm chân thành. Bà không trách móc, không đòi hỏi, chỉ biết xúc động trước chút quan tâm ít ỏi của con.
Qua nhân vật người mẹ, Thạch Lam đã khắc họa hình ảnh người phụ nữ nông thôn giàu tình thương, chịu nhiều thiệt thòi nhưng vẫn âm thầm hy sinh cho con cái. Bà là biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, cho sự tần tảo, nhẫn nhịn và lòng vị tha. Đồng thời, tác giả cũng phê phán sự vô tâm, lạnh nhạt của những người con khi rời xa quê hương, quên đi cội nguồn và tình cảm gia đình.
Nhân vật người mẹ trong đoạn trích khiến người đọc xúc động và suy ngẫm về bổn phận làm con. Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng, không bao giờ phai nhạt, và mỗi người cần biết trân trọng, đền đáp để không phải nuối tiếc khi đã quá muộn.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản
- Biểu cảm
Câu 2. Hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích
- Lối sống thụ động và lối sống tích cực
Câu 3.
Tác dụng nội dung: Biện pháp so sánh “Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng” nhấn mạnh quy luật tất yếu của cuộc sống con người, đặc biệt là tuổi trẻ, phải vận động, phải dấn thân để trưởng thành và vươn tới những giá trị lớn lao.
Tác dụng nghệ thuật: Giúp văn bản thêm sinh động, giàu sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn ý nghĩa của sự vận động, đồng thời làm cho lời văn thêm giàu cảm xúc và thuyết phục.
Câu 4.
“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” trong đoạn văn là một hình ảnh giàu tính biểu tượng. Nó không chỉ đơn thuần là âm thanh của dòng sông, mà còn là tiếng gọi từ sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người, đặc biệt là tuổi trẻ. Đó là khát vọng sống, khát vọng được vận động, trải nghiệm và vươn tới những giá trị lớn lao. Khi tác giả viết “mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi”, điều đó cho thấy con người không thể mãi sống trong sự thụ động, tù túng, mà phải để trái tim và trực giác dẫn lối, phải dám bước ra khỏi vùng an toàn để trưởng thành. Tiếng gọi ấy chính là sự thôi thúc nội tâm, là động lực giúp ta vượt qua nỗi sợ hãi, sự trì trệ để sống một cuộc đời ý nghĩa, không bỏ phí tuổi trẻ.
Câu 5.
Từ nội dung văn bản, em rút ra bài học rằng tuổi trẻ cần phải sống tích cực, dấn thân và nuôi dưỡng khát vọng. Nếu ta khước từ vận động, chỉ tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động, ta sẽ giống như “dòng sông muộn phiền” hay “cái hồ dài kì dị sống đời thực vật” – một cuộc đời tù túng, không có giá trị. Ngược lại, khi ta biết lắng nghe “tiếng gọi chảy đi sông ơi” trong chính mình, ta sẽ có động lực để trải nghiệm, để vượt qua thử thách và hướng tới những chân trời rộng lớn. Bài học này quan trọng bởi nó nhắc nhở chúng ta rằng thời gian tuổi trẻ là hữu hạn, nếu không biết sống hết mình, ta sẽ phải nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng từng ngày, dám sống theo đam mê, dám thử thách bản thân, để cuộc đời trở thành một hành trình ý nghĩa và giàu trải nghiệm.