K23_11_Ti_Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của K23_11_Ti_Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là: nghị luận.

Câu 2

Hai lối sống mà con người từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích là:

- Lối sống thụ động, khép kín, chán nản, khước từ sự vận động và trải nghiệm.

- Lối sống tích cực, luôn vận động, hướng tới phía trước, dám sống và khát khao vươn ra “biển rộng”.

Câu 3

Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn văn là: so sánh: “Sông như đời người”, “tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng”.

Tác dụng:

+, Giúp câu văn trở nên giàu hình ảnh, giàu sức gợi.

+, Hình ảnh dòng sông tượng trưng cho cuộc đời con người; biển rộng tượng trưng cho những ước mơ, khát vọng lớn lao.

+, Nhấn mạnh rằng con người, đặc biệt là tuổi trẻ, cần không ngừng vận động, trải nghiệm, vươn lên để sống có ý nghĩa.

Câu 4

“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là hình ảnh ẩn dụ cho tiếng gọi của khát vọng sống, của ước mơ và ý chí không ngừng vươn lên trong mỗi con người. Đó là sự thôi thúc con người phải bước đi, phải trải nghiệm và mạnh mẽ vượt qua những giới hạn của bản thân. Qua hình ảnh dòng sông luôn chảy ra biển lớn, tác giả muốn nhắn nhủ rằng tuổi trẻ không nên sống thụ động, khép kín hay chôn mình trong sự trì trệ, mà cần dũng cảm đối mặt với thử thách để trưởng thành và tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.

Câu 5

Từ nội dung văn bản, em rút ra bài học rằng con người cần sống tích cực, biết vận động và không ngừng theo đuổi những ước mơ, khát vọng của mình. Tuổi trẻ giống như dòng sông, nếu chỉ quanh quẩn trong “đầm lầy” của sự sợ hãi và lười biếng thì sẽ trở nên tù túng, vô nghĩa. Vì vậy, mỗi người cần dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám trải nghiệm và đối diện với khó khăn để trưởng thành hơn. Chỉ khi biết sống hết mình và không ngừng vươn lên, chúng ta mới có thể tạo nên một cuộc đời ý nghĩa và không phải hối tiếc.