K23_32_TO_Vinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của K23_32_TO_Vinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 :
Lời nhận định của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” là một thông điệp sâu sắc, thôi thúc con người, đặc biệt là thế hệ trẻ, dũng cảm bứt phá để khẳng định bản thân. "Bến đỗ an toàn" là ẩn dụ cho vùng thoải mái — nơi ta cảm thấy yên ổn, không có rủi ro nhưng cũng là nơi giam hãm mọi tiềm năng phát triển. Ngược lại, hành động "tháo dây, nhổ neo" chính là sự dấn thân, sẵn sàng từ bỏ cái cũ kỹ để bước vào hành trình trải nghiệm đầy thử thách. Câu nói nhấn mạnh một sự thật tâm lý: sự hối hận lớn nhất của đời người thường không đến từ những thất bại khi ta dám thử, mà đến từ sự nuối tiếc vì đã bỏ lỡ cơ hội do nỗi sợ hãi chi phối. Khi dám bước ra khơi, ta có thể phải đối mặt với sóng gió, nhưng đổi lại ta gặt hái được sự trưởng thành, bản lĩnh và một cuộc đời rực rỡ, không hối tiếc. Ngược lại, lối sống an phận, sợ hãi sẽ biến ta thành một dòng sông tù đọng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần chủ động tích lũy tri thức, rèn luyện ý chí và can đảm đón nhận thách thức. Đừng để hai mươi năm sau phải nhìn lại bằng ánh mắt tiếc nuối; hãy tháo chiếc neo của sự rụt rè ngay hôm nay để đưa con thuyền cuộc đời mình vươn ra biển lớn.

câu 2 :

Thạch Lam là một cây bút xuất sắc của văn học lãng mạn Việt Nam giai đoạn 1930 - 1945 với lối viết trữ tình hướng nội, nhẹ nhàng mà thấm sâu vào lòng người. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy khi đi sâu vào những chuyển biến tâm lý tế vi của con người. Qua đoạn trích, bên cạnh sự bạc bẽo, dửng dưng của nhân vật Tâm, người đọc không khỏi xúc động và xót xa trước hình tượng nhân vật người mẹ nghèo ở nông thôn — biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, bao dung nhưng đầy bi kịch trước sự đổi thay của lòng người.

Trước hết, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam: tần tảo, mộc mạc và một lòng hướng về con cái. Sự xuất hiện của bà gắn liền với không gian ngôi nhà cũ đã "sụp thấp hơn một chút" và "mái gianh xơ xác hơn". Bản thân bà cụ cũng "đã già đi nhiều", bước đi trên chiếc "tiếng guốc thong thả và chậm hơn trước", vẫn khoác lên mình "bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước". Những nét vẽ ngoại hình mang đậm dấu ấn tuổi tác và cái nghèo xơ xác của vùng nông thôn cũ. Dẫu cho Tâm — đứa con trai duy nhất — đã ra thành phố sáu năm, lập gia đình mà không mảy may báo tin hay gửi một lời hỏi thăm, người mẹ ấy vẫn sống trong niềm hoài vọng và tình yêu thương vô bờ bến.

Sức mạnh và chiều sâu của nhân vật người mẹ tập trung ở tình mẫu tử bao dung, vượt lên trên mọi sự vô tâm của đứa con. Khi vừa nhận ra con, bà cụ "ứa nước mắt", "cảm động đến nỗi không nói được", chỉ biết "ấp úng". Đó là giọt nước mắt của sự vỡ òa sau bao năm tháng mong mỏi, đợi chờ. Dù bị con đối xử bằng thái độ "dửng dưng", "lơ đãng" và những câu trả lời "qua loa lấy lệ", người mẹ vẫn âu yếm nhìn con, lo lắng gặng hỏi về trận ốm năm ngoái của Tâm trên tỉnh: "Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm". Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng cả một nỗi niềm vừa thương con, vừa tự trách sự "quê mùa", bất lực của bản thân. Tình yêu của mẹ không đòi hỏi sự đền đáp; bà trân trọng từng phút giây con ở lại, khẩn khoản níu kéo con ăn một bữa cơm quê: "Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra".

Bi kịch của người mẹ lên đến đỉnh điểm trong cảnh chia tay. Khi Tâm coi việc cho mẹ hai mươi đồng bạc là đã "xong bổn phận" và đưa tiền với thái độ "hơi kiêu ngạo", người mẹ "run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt". Giọt nước mắt lần này không còn là niềm vui hội ngộ, mà là sự tổn thương sâu sắc. Bà xót xa khi nhận ra đứa con mình đứt ruột đẻ ra giờ đây đã thuộc về một thế giới khác — thế giới của đồng tiền lạnh lùng, xa lạ và kiêu hãnh, nơi tình mẫu tử thiêng liêng bị quy đổi bằng vật chất qua loa.

Bằng nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật tinh tế qua hành vi, đối thoại, cùng giọng văn trầm buồn, giàu chất thơ, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình tượng một người mẹ tần tảo, giàu lòng vị tha nhưng phải chịu nhiều tủi hờn. Nhân vật người mẹ trong Trở về không chỉ khơi gợi trong lòng người đọc niềm cảm thương sâu sắc mà còn là lời cảnh tỉnh đầy giá trị nhân văn về đạo làm con, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng và đền đáp tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ trước khi quá muộn.

câu 1 : PTBĐ chính : Nghị luận

câu 2 : Khước từ sự vận động, tìm quên trong những giấc ngủ vùi ; Tìm vẻ an toàn trong sự ngoan ngoãn bất động

câu 3 : Trong đoạn văn“Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng.”.tác giả đã sử dụng BPTT so sánh ( Sông như đời người; tuổi trẻ như sông hướng ra biển rộng) . BPTT đã giúp cho câu văn trở nên sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm. Đồng thời qua đó còn Khẳng định quy luật tất yếu của cuộc sống. Sông sinh ra là để chảy về với biển lớn, cũng như tuổi trẻ sinh ra là để hành động, dấn thân, hướng tới những mục tiêu, lý tưởng cao đẹp và rộng lớn của cuộc đời chứ không thể đứng yên, tù đọng

câu 4 : Cụm từ “tiếng gọi chảy đi sông ơi” trong câu văn của tác giả được hiểu là lời tự thức tỉnh đầy thiêng liêng, là tiếng lòng thúc giục từ sâu thẳm bên trong mỗi con người. Đó không chỉ là biểu tượng cho khát vọng sống mãnh liệt, khát khao được trải nghiệm, được dấn thân và cống hiến của tuổi trẻ, mà còn là mệnh lệnh hành động giúp con người chiến thắng sự lười biếng, nỗi sợ hãi của bản thân để không ngừng chuyển động và tiến về phía trước.

câu 5 : Từ nội dung sâu sắc của văn bản, bài học lớn nhất mà em rút ra được cho bản thân chính là phải luôn làm chủ cuộc đời mình bằng một lối sống chủ động, tích cực, không ngừng học hỏi, vận động và dũng cảm đối mặt với thử thách chứ không được chọn cách an phận hay trốn tránh.